Chương 5
Sáng hôm đó, không khí trong phòng bệnh đặc quánh sự tang thương.
Tôi cảm nhận được rất đông người đang vây quanh giường mình. Không có tiếng máy móc lách cách kiểm tra định kỳ, chỉ có tiếng sột soạt của những tà áo đen và mùi hương thắp dở từ phía ngoài hành lang bay vào. Họ đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi. Họ chuẩn bị cho một cuộc chia ly mà tôi – nhân vật chính – lại không hề có quyền lên tiếng.
- Bác sĩ, mọi việc nhờ cả vào các anh. Gia đình chúng tôi đã thống nhất rồi.
Tiếng bác Cả trầm thấp, đầy quyền uy. Tôi nghe tiếng lạch cạch của kim loại va vào nhau, có lẽ bác sĩ đang chuẩn bị các thủ tục để rút ống nội khí quản.
Lồng ngực tôi rung lên một cơn chấn động mãnh liệt. Tôi muốn gào khóc, muốn quỳ xuống van xin họ đừng rút đi sợi dây thừng duy nhất nối tôi với sự sống. Nhưng tôi vẫn nằm đó, đôi mắt trợn ngược vô hồn dưới lớp băng dính, đôi tay suông đuột không một chút sức lực.
Từng người một tiến lại gần giường, đặt tay lên vai tôi như một nghi thức từ biệt cuối cùng.
- Khải ơi, đi thanh thản nhé con. Nợ nần gì kiếp này coi như xóa hết. Đừng oán trách mọi người, ai cũng khổ lắm rồi.
- Anh đi trước đi, bố mẹ và vợ con ở lại, chúng em sẽ lo chu toàn. Đừng luyến tiếc gì nữa.
Những lời quan tâm lúc này nghe sao mà tuyệt tình đến thế. Họ đang tiễn một người còn sống vào cõi chết bằng lòng tốt của mình.
Cuối cùng, tôi nghe tiếng bước chân của Thu Linh. Em bước đến rất chậm, mang theo hơi thở của con trai. Thằng bé có lẽ đã cảm nhận được điều gì đó, nó bấu chặt lấy áo mẹ, khóc nấc lên từng hồi:
- Bố ơi, bố dậy đi! Con không đòi robot nữa đâu, bố dậy đưa con đi học đi!
Tiếng khóc của đứa nhỏ như xé toạc linh hồn tôi. Giây phút ấy, tôi hận bản thân mình đến cùng cực. Tôi hận nọc độc, hận sự bất lực, hận cái cơ thể phản chủ này.
- Chị Linh, đến giờ rồi. Chị bế cháu ra ngoài đi để các bác sĩ làm việc.
Tiếng cô y tá nhỏ nhẹ. Tôi cảm nhận được chiếc máy thở bắt đầu rung lên khác lạ, có lẽ họ đang giảm dần thông số. Hơi thở của tôi ngắn lại, lồng ngực bắt đầu co thắt vì thiếu oxy. Bóng tối bắt đầu bò loang lổ trong tâm trí tôi, lạnh lẽo và đặc quánh.
Nhưng đúng lúc một bàn tay chạm vào nút tắt máy thở, một tiếng thét lạc đi vang lên:
- Dừng lại! Đừng chạm vào anh ấy!
Đó là Thu Linh. Em lao đến, đẩy mạnh cánh tay của vị bác sĩ ra. Tiếng ghế đổ nhào, tiếng bát đĩa va chạm.
- Linh! Con làm cái gì thế? Mọi người đã bàn kỹ rồi mà!
- Không! Anh ấy vẫn chưa muốn đi! Nhìn xem, nước mắt anh ấy đang chảy đây này! Mọi người không thấy sao? Anh ấy đang nghe thấy hết!
- Linh, con bình tĩnh lại đi. Đó chỉ là phản xạ sinh lý của người sắp đi thôi. Đừng tự lừa mình dối người nữa. Con định nhìn anh ấy mục rữa trên cái giường này đến bao giờ?
- Cháu không biết! Cháu chỉ xin mọi người một điều thôi… Đợi thêm một ngày nữa thôi. Chỉ một ngày nữa thôi! Nếu ngày mai anh ấy vẫn thế này, cháu sẽ tự tay rút ống!
Cả căn phòng lặng phăng phắc. Tôi nghe tiếng thở dốc của Thu Linh, tiếng em ôm lấy con trai mà nức nở. Trước sự kiên quyết đến điên rồ của người vợ, những người họ hàng chỉ biết thở dài rồi lùi lại.
Máy thở lại tiếp tục rít lên. Cạch… xì… cạch… xì…
Mạng sống của tôi đã được mua lại bằng nước mắt và sự cố chấp của vợ mình. Tôi thấy mình như một kẻ tội đồ, sống sót thêm 24 giờ nữa bằng cách bòn rút chút sức tàn lực kiệt còn lại của người phụ nữ mình yêu.
Thu Linh ngồi xuống bên giường, áp trán vào tay tôi, thì thầm chỉ đủ cho hai người nghe:
- Một ngày thôi nhé Khải. Anh chỉ còn đúng một ngày để chứng minh cho họ thấy là em đúng. Đừng bỏ em lại một mình… em xin anh.
Tôi nằm đó, thấy hy vọng quay lại, nhưng đó là thứ hy vọng đau đến tê dại.
Sáng hôm đó, không khí trong phòng bệnh đặc quánh sự tang thương.
Tôi cảm nhận được rất đông người đang vây quanh giường mình. Không có tiếng máy móc lách cách kiểm tra định kỳ, chỉ có tiếng sột soạt của những tà áo đen và mùi hương thắp dở từ phía ngoài hành lang bay vào. Họ đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi. Họ chuẩn bị cho một cuộc chia ly mà tôi – nhân vật chính – lại không hề có quyền lên tiếng.
- Bác sĩ, mọi việc nhờ cả vào các anh. Gia đình chúng tôi đã thống nhất rồi.
Tiếng bác Cả trầm thấp, đầy quyền uy. Tôi nghe tiếng lạch cạch của kim loại va vào nhau, có lẽ bác sĩ đang chuẩn bị các thủ tục để rút ống nội khí quản.
Lồng ngực tôi rung lên một cơn chấn động mãnh liệt. Tôi muốn gào khóc, muốn quỳ xuống van xin họ đừng rút đi sợi dây thừng duy nhất nối tôi với sự sống. Nhưng tôi vẫn nằm đó, đôi mắt trợn ngược vô hồn dưới lớp băng dính, đôi tay suông đuột không một chút sức lực.
Từng người một tiến lại gần giường, đặt tay lên vai tôi như một nghi thức từ biệt cuối cùng.
- Khải ơi, đi thanh thản nhé con. Nợ nần gì kiếp này coi như xóa hết. Đừng oán trách mọi người, ai cũng khổ lắm rồi.
- Anh đi trước đi, bố mẹ và vợ con ở lại, chúng em sẽ lo chu toàn. Đừng luyến tiếc gì nữa.
Những lời quan tâm lúc này nghe sao mà tuyệt tình đến thế. Họ đang tiễn một người còn sống vào cõi chết bằng lòng tốt của mình.
Cuối cùng, tôi nghe tiếng bước chân của Thu Linh. Em bước đến rất chậm, mang theo hơi thở của con trai. Thằng bé có lẽ đã cảm nhận được điều gì đó, nó bấu chặt lấy áo mẹ, khóc nấc lên từng hồi:
- Bố ơi, bố dậy đi! Con không đòi robot nữa đâu, bố dậy đưa con đi học đi!
Tiếng khóc của đứa nhỏ như xé toạc linh hồn tôi. Giây phút ấy, tôi hận bản thân mình đến cùng cực. Tôi hận nọc độc, hận sự bất lực, hận cái cơ thể phản chủ này.
- Chị Linh, đến giờ rồi. Chị bế cháu ra ngoài đi để các bác sĩ làm việc.
Tiếng cô y tá nhỏ nhẹ. Tôi cảm nhận được chiếc máy thở bắt đầu rung lên khác lạ, có lẽ họ đang giảm dần thông số. Hơi thở của tôi ngắn lại, lồng ngực bắt đầu co thắt vì thiếu oxy. Bóng tối bắt đầu bò loang lổ trong tâm trí tôi, lạnh lẽo và đặc quánh.
Nhưng đúng lúc một bàn tay chạm vào nút tắt máy thở, một tiếng thét lạc đi vang lên:
- Dừng lại! Đừng chạm vào anh ấy!
Đó là Thu Linh. Em lao đến, đẩy mạnh cánh tay của vị bác sĩ ra. Tiếng ghế đổ nhào, tiếng bát đĩa va chạm.
- Linh! Con làm cái gì thế? Mọi người đã bàn kỹ rồi mà!
- Không! Anh ấy vẫn chưa muốn đi! Nhìn xem, nước mắt anh ấy đang chảy đây này! Mọi người không thấy sao? Anh ấy đang nghe thấy hết!
- Linh, con bình tĩnh lại đi. Đó chỉ là phản xạ sinh lý của người sắp đi thôi. Đừng tự lừa mình dối người nữa. Con định nhìn anh ấy mục rữa trên cái giường này đến bao giờ?
- Cháu không biết! Cháu chỉ xin mọi người một điều thôi… Đợi thêm một ngày nữa thôi. Chỉ một ngày nữa thôi! Nếu ngày mai anh ấy vẫn thế này, cháu sẽ tự tay rút ống!
Cả căn phòng lặng phăng phắc. Tôi nghe tiếng thở dốc của Thu Linh, tiếng em ôm lấy con trai mà nức nở. Trước sự kiên quyết đến điên rồ của người vợ, những người họ hàng chỉ biết thở dài rồi lùi lại.
Máy thở lại tiếp tục rít lên. Cạch… xì… cạch… xì…
Mạng sống của tôi đã được mua lại bằng nước mắt và sự cố chấp của vợ mình. Tôi thấy mình như một kẻ tội đồ, sống sót thêm 24 giờ nữa bằng cách bòn rút chút sức tàn lực kiệt còn lại của người phụ nữ mình yêu.
Thu Linh ngồi xuống bên giường, áp trán vào tay tôi, thì thầm chỉ đủ cho hai người nghe:
- Một ngày thôi nhé Khải. Anh chỉ còn đúng một ngày để chứng minh cho họ thấy là em đúng. Đừng bỏ em lại một mình… em xin anh.
Tôi nằm đó, thấy hy vọng quay lại, nhưng đó là thứ hy vọng đau đến tê dại.