Chương 2
Tôi không biết mình đã ở trong bóng tối bao lâu. Một tiếng? Một ngày? Hay một đời?
Cảm giác tỉnh lại không giống như thức dậy sau một giấc ngủ ngon. Nó giống như việc bạn bị chôn sống, rồi đột nhiên ý thức bừng tỉnh dưới lớp đất sâu mười mét. Tôi mở mắt, nhưng thực ra mắt tôi vẫn nhắm nghiền. Tôi muốn hít một hơi thật sâu, nhưng lồng ngực lại bị một cỗ máy vô hồn điều khiển, nhồi nhét không khí vào phổi theo một nhịp điệu máy móc đáng sợ.
Cạch… xì… cạch… xì…
Tiếng máy thở là thứ âm thanh duy nhất định nghĩa thời gian của tôi lúc này.
Tôi thử ra lệnh cho ngón tay trỏ. Cử động đi! Không có gì xảy ra. Tôi thử rướn cổ họng để hét lên một tiếng. Cứu tôi với! Nhưng dây thanh quản như đã bị cắt đứt.
Cái nọc độc quái ác kia không giết chết đại não của tôi, nó chỉ cắt đứt mọi đường dây liên lạc giữa linh hồn và thể xác. Tôi giống như một phi hành gia bị trôi dạt ngoài không gian, nhìn thấy tàu mẹ ngay trước mắt nhưng không cách nào chạm tới.
- Bác sĩ, đồng tử anh ấy vẫn giãn, không có phản xạ ánh sáng.
- Tình trạng này rất tệ. Nọc cạp nia gây liệt cơ hoàn toàn. Huyết thanh kháng độc hiện tại đang hết hàng trên toàn hệ thống phía Bắc, chúng ta chỉ có thể hỗ trợ hô hấp và chờ đợi cơ thể tự đào thải.
Tiếng bước chân của bác sĩ xa dần. Tôi rùng mình. Hết hàng? Nghĩa là tôi phải nằm đây chờ chết sao?
Cánh cửa phòng hồi sức tích cực (ICU) khép mở. Một mùi hương quen thuộc thoảng qua. Là mùi nước xả vải trên áo của Thu Linh. Em bước đến bên cạnh, tôi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của em đang bao bọc lấy bàn tay to lớn, giờ đã lạnh ngắt của mình.
- Khải ơi… anh nghe em nói không?
- Bác sĩ bảo anh đang hôn mê sâu, nhưng em không tin. Anh vốn ghét ngủ nướng cơ mà.
- Con hỏi bố đi đâu, em bảo bố đi công tác xa, mấy hôm nữa sẽ mua robot về cho con. Anh đừng để em nói dối con lâu quá nhé.
Tôi gào thét trong lòng: Linh ơi, anh đây! Anh nghe thấy hết! Anh không hề hôn mê! Đừng khóc, làm ơn đừng khóc!
Nhưng đáp lại lời khẩn cầu của tôi chỉ là sự im lặng chết chóc từ chính cơ thể mình. Tôi thấy một giọt nước nóng hổi rơi xuống mu bàn tay mình. Nó nóng đến mức như thiêu cháy da thịt, nhưng tôi lại chẳng thể rút tay lại để lau đi giọt nước mắt đó cho em.
- Anh ơi, em với con đợi anh về.
Tiếng thì thầm của em nghẹn lại. Tôi nghe rõ tiếng em mím chặt môi để không bật thốt lên tiếng khóc nức nở. Em vẫn thế, luôn cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt tôi, dù trong lòng em lúc này chắc hẳn đang vỡ vụn.
Nỗi sợ hãi bắt đầu xâm chiếm lấy tôi. Không phải sợ cái chết, mà sợ sự biến mất của chính mình trong khi vẫn còn đang hiện diện. Tôi nằm đó, chứng kiến cuộc đời mình bị treo trên một sợi dây thừng mỏng manh, mà đầu dây bên kia lại chẳng có ai nắm giữ.
Mọi thứ càng lúc càng trở nên nặng nề khi tôi nghe tiếng y tá xầm xì ở góc phòng:
- Ca giường số 4 này nặng đấy. Nghe nói huyết áp bắt đầu tụt rồi. Không có huyết thanh thì tỉ lệ rút ống chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Tôi muốn vùng dậy, muốn nắm lấy cổ áo họ mà bảo rằng tôi vẫn còn sống. Nhưng cơ thể tôi vẫn nằm đó, im lìm như một tảng đá ven đường, mặc cho rêu phong của sự tuyệt vọng phủ kín.
Tôi không biết mình đã ở trong bóng tối bao lâu. Một tiếng? Một ngày? Hay một đời?
Cảm giác tỉnh lại không giống như thức dậy sau một giấc ngủ ngon. Nó giống như việc bạn bị chôn sống, rồi đột nhiên ý thức bừng tỉnh dưới lớp đất sâu mười mét. Tôi mở mắt, nhưng thực ra mắt tôi vẫn nhắm nghiền. Tôi muốn hít một hơi thật sâu, nhưng lồng ngực lại bị một cỗ máy vô hồn điều khiển, nhồi nhét không khí vào phổi theo một nhịp điệu máy móc đáng sợ.
Cạch… xì… cạch… xì…
Tiếng máy thở là thứ âm thanh duy nhất định nghĩa thời gian của tôi lúc này.
Tôi thử ra lệnh cho ngón tay trỏ. Cử động đi! Không có gì xảy ra. Tôi thử rướn cổ họng để hét lên một tiếng. Cứu tôi với! Nhưng dây thanh quản như đã bị cắt đứt.
Cái nọc độc quái ác kia không giết chết đại não của tôi, nó chỉ cắt đứt mọi đường dây liên lạc giữa linh hồn và thể xác. Tôi giống như một phi hành gia bị trôi dạt ngoài không gian, nhìn thấy tàu mẹ ngay trước mắt nhưng không cách nào chạm tới.
- Bác sĩ, đồng tử anh ấy vẫn giãn, không có phản xạ ánh sáng.
- Tình trạng này rất tệ. Nọc cạp nia gây liệt cơ hoàn toàn. Huyết thanh kháng độc hiện tại đang hết hàng trên toàn hệ thống phía Bắc, chúng ta chỉ có thể hỗ trợ hô hấp và chờ đợi cơ thể tự đào thải.
Tiếng bước chân của bác sĩ xa dần. Tôi rùng mình. Hết hàng? Nghĩa là tôi phải nằm đây chờ chết sao?
Cánh cửa phòng hồi sức tích cực (ICU) khép mở. Một mùi hương quen thuộc thoảng qua. Là mùi nước xả vải trên áo của Thu Linh. Em bước đến bên cạnh, tôi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của em đang bao bọc lấy bàn tay to lớn, giờ đã lạnh ngắt của mình.
- Khải ơi… anh nghe em nói không?
- Bác sĩ bảo anh đang hôn mê sâu, nhưng em không tin. Anh vốn ghét ngủ nướng cơ mà.
- Con hỏi bố đi đâu, em bảo bố đi công tác xa, mấy hôm nữa sẽ mua robot về cho con. Anh đừng để em nói dối con lâu quá nhé.
Tôi gào thét trong lòng: Linh ơi, anh đây! Anh nghe thấy hết! Anh không hề hôn mê! Đừng khóc, làm ơn đừng khóc!
Nhưng đáp lại lời khẩn cầu của tôi chỉ là sự im lặng chết chóc từ chính cơ thể mình. Tôi thấy một giọt nước nóng hổi rơi xuống mu bàn tay mình. Nó nóng đến mức như thiêu cháy da thịt, nhưng tôi lại chẳng thể rút tay lại để lau đi giọt nước mắt đó cho em.
- Anh ơi, em với con đợi anh về.
Tiếng thì thầm của em nghẹn lại. Tôi nghe rõ tiếng em mím chặt môi để không bật thốt lên tiếng khóc nức nở. Em vẫn thế, luôn cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt tôi, dù trong lòng em lúc này chắc hẳn đang vỡ vụn.
Nỗi sợ hãi bắt đầu xâm chiếm lấy tôi. Không phải sợ cái chết, mà sợ sự biến mất của chính mình trong khi vẫn còn đang hiện diện. Tôi nằm đó, chứng kiến cuộc đời mình bị treo trên một sợi dây thừng mỏng manh, mà đầu dây bên kia lại chẳng có ai nắm giữ.
Mọi thứ càng lúc càng trở nên nặng nề khi tôi nghe tiếng y tá xầm xì ở góc phòng:
- Ca giường số 4 này nặng đấy. Nghe nói huyết áp bắt đầu tụt rồi. Không có huyết thanh thì tỉ lệ rút ống chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Tôi muốn vùng dậy, muốn nắm lấy cổ áo họ mà bảo rằng tôi vẫn còn sống. Nhưng cơ thể tôi vẫn nằm đó, im lìm như một tảng đá ven đường, mặc cho rêu phong của sự tuyệt vọng phủ kín.