Chương 1
Thành phố S vào hạ, không khí oi nồng như một lò than khổng lồ.
Tôi tên là Minh Khải. Ở cái tuổi ba mươi lăm, tôi tự thấy mình đang đứng ở đỉnh cao của sự viên mãn: một công việc kinh doanh ổn định, một cơ thể chưa từng biết đến trận ốm thập tử nhất sinh nào, và quan trọng nhất, tôi có Thu Linh cùng đứa con trai năm tuổi đang chờ cơm mỗi tối.
Bi kịch thường không gõ cửa bằng tiếng sấm sét, nó lẻn vào đời ta bằng một cái nhói nhẹ như kim châm.
Buổi chiều hôm đó, tôi ra khu vườn sau nhà kho để kiểm tra lô hàng mới nhập. Trong đám cỏ rậm rạp, một cái bóng sọc trắng đen lướt qua nhanh như chớp. Cổ chân tôi nhói lên.
- Chắc là kiến cắn hoặc cành khô quẹt phải thôi.
Tôi tự nhủ, thậm chí còn không thèm cúi xuống nhìn kỹ. Tôi vẫn tiếp tục khuân vác, vẫn cười nói với mấy anh em bốc xếp. Thế nhưng, chỉ ba mươi phút sau, bước chân tôi bắt đầu nặng như đeo chì.
Mí mắt tôi sụp xuống, một cơn buồn ngủ kỳ lạ ập đến, kéo ghì lấy đại não.
- Anh Khải, sao mặt anh tái mét thế kia?
Tiếng gã đàn em vang lên bên tai, nghe xa xăm như vọng về từ dưới đáy nước. Tôi muốn trả lời rằng mình ổn, nhưng lưỡi tôi bỗng chốc cứng đờ, chỉ phát ra được những tiếng ú ớ không rõ hình thù.
Khi tôi ngã quỵ xuống nền xi măng, mọi người mới hoảng loạn phát hiện ra vết răng nhỏ xíu ở cổ chân. Rắn cạp nia.
Ở cái vùng đất này, cái tên đó là bản án tử hình được viết bằng nọc độc thần kinh.
Tại phòng cấp cứu của bệnh viện đa khoa thành phố, ánh đèn tuýp trắng đến lóa mắt. Tôi vẫn còn tỉnh táo, ít nhất là về mặt nhận thức. Tôi thấy Thu Linh lao vào, gương mặt thanh tú thường ngày của em giờ cắt không còn giọt máu.
Bác sĩ nói với em bằng giọng điệu chuyên nghiệp nhưng lạnh lẽo:
- Bệnh nhân bị rắn cạp nia cắn, nhập viện sớm là một lợi thế. Chúng tôi sẽ tiến hành đặt nội khí quản và theo dõi sát sao. Chị cứ yên tâm, anh ấy vẫn còn phản xạ.
Tôi nhìn Thu Linh, muốn mỉm cười để trấn an em. Tôi muốn bảo rằng: “Đừng sợ, anh khỏe thế này, vài hôm nữa là mình về nhà ăn lẩu thôi”. Nhưng cơ thể tôi không còn thuộc về tôi nữa.
Từng thớ cơ bắt đầu đình công. Phổi tôi lười biếng không buồn co bóp.
Một chiếc ống nhựa lạnh lẽo, to bằng ngón tay, được đẩy sâu vào thực quản. Cảm giác buồn nôn trào dâng nhưng tôi không thể nôn, cũng không thể khóc.
- Anh ơi, cố lên, em và con đợi anh.
Thu Linh nắm lấy bàn tay tôi. Tay em run bần bật, nhưng ánh mắt lại nhìn tôi đầy kiên định. Lúc đó, tôi vẫn tin lời bác sĩ. Tôi tin vào sức khỏe của chính mình. Tôi nghĩ đây chỉ là một giấc ngủ dài, khi tỉnh dậy, chất độc sẽ tan biến.
Nhưng bóng tối ập đến nhanh hơn tôi tưởng. Ý thức của tôi bắt đầu bị giam cầm trong một cái lồng bằng xương bằng thịt. Tôi nghe thấy tiếng máy thở rít lên từng hồi đều đặn: Cạch… xì… cạch… xì…
Đó là âm thanh duy nhất minh chứng rằng tôi còn tồn tại.