Chương 6
Văn phòng lưu trữ của Tinh Diệu Media về đêm im lìm như một ngôi mộ của những ký ức hào nhoáng. Diệp An ngồi lọt thỏm trong góc phòng, xung quanh là những ổ cứng cũ kỹ bám đầy bụi. Cô đang tìm kiếm tư liệu vocal cho dự án đĩa đơn mới của Tạ Triều, nhưng một tệp tin bị đặt sai thư mục đã thu hút sự chú ý của cô.
Tên tệp: “2021_SAMA_Live_Uncut_Cam01”.
Tim Diệp An đập nhanh một nhịp. Đây chính là đêm trao giải âm nhạc SAMA ba năm trước – cột mốc khiến cô chính thức trở thành “An Sát Thủ”. Đêm đó, Tạ Triều đã hát lệch tông hoàn toàn, hụt hơi ở những nốt cao nhất và trở thành trò cười cho toàn cõi mạng. Video bóc phốt đầu tiên của cô về anh đã đạt 5 triệu view chỉ sau một đêm, với tiêu đề: “Tạ Triều: Khi nhan sắc không thể gánh nổi giọng hát thảm họa”.
Cô nhấn nút Play.
Trên màn hình, Tạ Triều của ba năm trước trông trẻ trung và đầy nhiệt huyết hơn bây giờ. Anh đứng trên sân khấu lớn, ánh mắt lấp lánh sự tự hào. Nhưng khi nhạc nổi lên, Diệp An ngay lập tức nhận ra điều bất thường mà bản phát sóng trực tiếp đã khéo léo che đậy.
Diệp An đeo tai nghe kiểm âm, cô tách lớp âm thanh (isolate track). Một tiếng rít chói tai từ hệ thống tai nghe (in-ear) của Tạ Triều vang lên trong tệp ghi âm thô.
“Cái gì thế này?” – Diệp An lầm bầm, tay điều chỉnh thanh âm lượng.
Tiếng rít đó kéo dài xuyên suốt bài hát. Nó không chỉ là tạp âm, mà là một sự cố phản hồi tín hiệu khiến Tạ Triều không thể nghe thấy nhạc nền của chính mình. Trong tai anh lúc đó có lẽ là một mớ hỗn độn chát chúa, nhưng anh vẫn cắn răng hát, cố gắng tìm lại nhịp điệu trong bóng tối âm thanh. Anh không phải hát dở, anh đang chiến đấu với một bộ thiết bị hỏng.
“Lẽ ra anh phải tháo tai nghe ra chứ, đồ ngốc…” – Diệp An lẩm bẩm, mắt dán chặt vào màn hình. Cô thấy bàn tay Tạ Triều siết chặt mic đến trắng bệch, mồ hôi vã ra vì hoảng loạn nhưng anh vẫn không dừng lại.
“Vì công ty không cho phép tôi tháo nó.”
Giọng nói đột ngột vang lên sau lưng khiến Diệp An giật bắn người. Tạ Triều đứng đó từ lúc nào, bóng anh đổ dài dưới ánh đèn hành lang. Anh nhìn vào màn hình máy tính, nơi gương mặt thất thần của chính mình ba năm trước đang hiện hiện.
“Nếu tôi tháo tai nghe, đó sẽ là ‘sự cố kỹ thuật công khai’. Công ty muốn đó là ‘lỗi cá nhân’. Một idol hát dở thì dễ tẩy trắng hơn là một công ty quản lý thiếu chuyên nghiệp trong khâu chuẩn bị.” – Tạ Triều bước lại gần, giọng anh bình thản đến mức đau lòng.
Diệp An tháo tai nghe ra, nhìn anh trân trân: “Vậy nên… sau đó họ bắt anh playback hoàn toàn? Họ dựng lên hình tượng ‘bất bại’ bằng cách tước đi giọng thật của anh?”
Tạ Triều nhếch môi cười nhạt, một nụ cười tự giễu: “Đúng thế. Họ nói giọng của tôi ‘không ổn định’ sau chấn động tâm lý đó. Chiến lược của Tinh Diệu là biến tôi thành một vị thần không tì vết trên video, còn thực tế ra sao không quan trọng. Đoạn video cô dùng để mắng tôi suốt ba năm qua, thực chất là khoảnh khắc cuối cùng tôi được hát thật trên sân khấu.”
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở.
Diệp An cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô nhớ lại hàng nghìn bình luận cay độc mình đã viết, nhớ lại sự hả hê khi thấy anh bị chỉ trích. Cô đã nhân danh “sự thật” để tấn công một người, trong khi bản thân cô chỉ nhìn thấy một nửa sự thật đó.
“Tôi xin lỗi.” – Câu nói thoát ra khỏi miệng Diệp An một cách khó khăn.
Tạ Triều hơi ngẩn ra. Anh không ngờ một kẻ cứng đầu như cô lại nói lời này.
“Cô không có lỗi. Cô chỉ thấy những gì họ muốn cô thấy.” – Tạ Triều ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, ánh mắt anh dịu lại khi nhìn cô. “Thực ra, tôi cũng đã xem kênh của cô. Tôi biết cô không hoàn toàn ác ý. Cô chỉ ghét sự giả dối. Trong giới này, sự cực đoan của cô đôi khi lại là thứ trung thực nhất mà tôi có thể tìm thấy.”
Diệp An cúi đầu, ngón tay mân mê phím Space. “Anh từng hát rất tốt, Tạ Triều. Trong tệp âm thanh thô này, dù có tiếng rít, nhưng âm sắc của anh rất đặc biệt. Nếu không có sự cố đó…”
“Nếu không có sự cố đó, có lẽ tôi đã không là ‘đỉnh lưu’ như bây giờ, mà chỉ là một ca sĩ bình thường đang chật vật tìm chỗ đứng.” – Tạ Triều đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai cô. “Đừng tìm nữa. Những gì đã qua thì cứ để nó nằm lại trong ổ cứng đi.”
Khi Tạ Triều rời khỏi phòng, Diệp An vẫn ngồi yên đó. Cô không xóa tệp tin. Cô mở một file dự án mới, đặt tên là “Rebirth” (Tái sinh).
Cô nhận ra mình đã sai lầm khi ghét một hình tượng, nhưng cô cũng nhận ra mình có khả năng giúp con người thực sự bên trong hình tượng đó tìm lại tiếng nói của mình. Tạ Triều không cần một người bảo vệ mù quáng, anh cần một đồng nghiệp biết rõ anh là ai, kể cả những vết sẹo xấu xí nhất.
Đêm đó, “An Sát Thủ” không đăng video bóc phốt nào. Cô ngồi lì trong phòng dựng, bắt đầu lọc lại từng đoạn vocal hiếm hoi của Tạ Triều trong suốt ba năm qua, tìm kiếm những khoảnh khắc anh lén hát thật sau lớp nhạc đè.
Bức tường định kiến giữa họ đã sụp đổ, và từ đống đổ nát đó, một sự gắn kết mới, chuyên nghiệp và sâu sắc hơn, bắt đầu nảy mầm.
Văn phòng lưu trữ của Tinh Diệu Media về đêm im lìm như một ngôi mộ của những ký ức hào nhoáng. Diệp An ngồi lọt thỏm trong góc phòng, xung quanh là những ổ cứng cũ kỹ bám đầy bụi. Cô đang tìm kiếm tư liệu vocal cho dự án đĩa đơn mới của Tạ Triều, nhưng một tệp tin bị đặt sai thư mục đã thu hút sự chú ý của cô.
Tên tệp: “2021_SAMA_Live_Uncut_Cam01”.
Tim Diệp An đập nhanh một nhịp. Đây chính là đêm trao giải âm nhạc SAMA ba năm trước – cột mốc khiến cô chính thức trở thành “An Sát Thủ”. Đêm đó, Tạ Triều đã hát lệch tông hoàn toàn, hụt hơi ở những nốt cao nhất và trở thành trò cười cho toàn cõi mạng. Video bóc phốt đầu tiên của cô về anh đã đạt 5 triệu view chỉ sau một đêm, với tiêu đề: “Tạ Triều: Khi nhan sắc không thể gánh nổi giọng hát thảm họa”.
Cô nhấn nút Play.
Trên màn hình, Tạ Triều của ba năm trước trông trẻ trung và đầy nhiệt huyết hơn bây giờ. Anh đứng trên sân khấu lớn, ánh mắt lấp lánh sự tự hào. Nhưng khi nhạc nổi lên, Diệp An ngay lập tức nhận ra điều bất thường mà bản phát sóng trực tiếp đã khéo léo che đậy.
Diệp An đeo tai nghe kiểm âm, cô tách lớp âm thanh (isolate track). Một tiếng rít chói tai từ hệ thống tai nghe (in-ear) của Tạ Triều vang lên trong tệp ghi âm thô.
“Cái gì thế này?” – Diệp An lầm bầm, tay điều chỉnh thanh âm lượng.
Tiếng rít đó kéo dài xuyên suốt bài hát. Nó không chỉ là tạp âm, mà là một sự cố phản hồi tín hiệu khiến Tạ Triều không thể nghe thấy nhạc nền của chính mình. Trong tai anh lúc đó có lẽ là một mớ hỗn độn chát chúa, nhưng anh vẫn cắn răng hát, cố gắng tìm lại nhịp điệu trong bóng tối âm thanh. Anh không phải hát dở, anh đang chiến đấu với một bộ thiết bị hỏng.
“Lẽ ra anh phải tháo tai nghe ra chứ, đồ ngốc…” – Diệp An lẩm bẩm, mắt dán chặt vào màn hình. Cô thấy bàn tay Tạ Triều siết chặt mic đến trắng bệch, mồ hôi vã ra vì hoảng loạn nhưng anh vẫn không dừng lại.
“Vì công ty không cho phép tôi tháo nó.”
Giọng nói đột ngột vang lên sau lưng khiến Diệp An giật bắn người. Tạ Triều đứng đó từ lúc nào, bóng anh đổ dài dưới ánh đèn hành lang. Anh nhìn vào màn hình máy tính, nơi gương mặt thất thần của chính mình ba năm trước đang hiện hiện.
“Nếu tôi tháo tai nghe, đó sẽ là ‘sự cố kỹ thuật công khai’. Công ty muốn đó là ‘lỗi cá nhân’. Một idol hát dở thì dễ tẩy trắng hơn là một công ty quản lý thiếu chuyên nghiệp trong khâu chuẩn bị.” – Tạ Triều bước lại gần, giọng anh bình thản đến mức đau lòng.
Diệp An tháo tai nghe ra, nhìn anh trân trân: “Vậy nên… sau đó họ bắt anh playback hoàn toàn? Họ dựng lên hình tượng ‘bất bại’ bằng cách tước đi giọng thật của anh?”
Tạ Triều nhếch môi cười nhạt, một nụ cười tự giễu: “Đúng thế. Họ nói giọng của tôi ‘không ổn định’ sau chấn động tâm lý đó. Chiến lược của Tinh Diệu là biến tôi thành một vị thần không tì vết trên video, còn thực tế ra sao không quan trọng. Đoạn video cô dùng để mắng tôi suốt ba năm qua, thực chất là khoảnh khắc cuối cùng tôi được hát thật trên sân khấu.”
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở.
Diệp An cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô nhớ lại hàng nghìn bình luận cay độc mình đã viết, nhớ lại sự hả hê khi thấy anh bị chỉ trích. Cô đã nhân danh “sự thật” để tấn công một người, trong khi bản thân cô chỉ nhìn thấy một nửa sự thật đó.
“Tôi xin lỗi.” – Câu nói thoát ra khỏi miệng Diệp An một cách khó khăn.
Tạ Triều hơi ngẩn ra. Anh không ngờ một kẻ cứng đầu như cô lại nói lời này.
“Cô không có lỗi. Cô chỉ thấy những gì họ muốn cô thấy.” – Tạ Triều ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, ánh mắt anh dịu lại khi nhìn cô. “Thực ra, tôi cũng đã xem kênh của cô. Tôi biết cô không hoàn toàn ác ý. Cô chỉ ghét sự giả dối. Trong giới này, sự cực đoan của cô đôi khi lại là thứ trung thực nhất mà tôi có thể tìm thấy.”
Diệp An cúi đầu, ngón tay mân mê phím Space. “Anh từng hát rất tốt, Tạ Triều. Trong tệp âm thanh thô này, dù có tiếng rít, nhưng âm sắc của anh rất đặc biệt. Nếu không có sự cố đó…”
“Nếu không có sự cố đó, có lẽ tôi đã không là ‘đỉnh lưu’ như bây giờ, mà chỉ là một ca sĩ bình thường đang chật vật tìm chỗ đứng.” – Tạ Triều đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai cô. “Đừng tìm nữa. Những gì đã qua thì cứ để nó nằm lại trong ổ cứng đi.”
Khi Tạ Triều rời khỏi phòng, Diệp An vẫn ngồi yên đó. Cô không xóa tệp tin. Cô mở một file dự án mới, đặt tên là “Rebirth” (Tái sinh).
Cô nhận ra mình đã sai lầm khi ghét một hình tượng, nhưng cô cũng nhận ra mình có khả năng giúp con người thực sự bên trong hình tượng đó tìm lại tiếng nói của mình. Tạ Triều không cần một người bảo vệ mù quáng, anh cần một đồng nghiệp biết rõ anh là ai, kể cả những vết sẹo xấu xí nhất.
Đêm đó, “An Sát Thủ” không đăng video bóc phốt nào. Cô ngồi lì trong phòng dựng, bắt đầu lọc lại từng đoạn vocal hiếm hoi của Tạ Triều trong suốt ba năm qua, tìm kiếm những khoảnh khắc anh lén hát thật sau lớp nhạc đè.
Bức tường định kiến giữa họ đã sụp đổ, và từ đống đổ nát đó, một sự gắn kết mới, chuyên nghiệp và sâu sắc hơn, bắt đầu nảy mầm.
Văn phòng lưu trữ của Tinh Diệu Media về đêm im lìm như một ngôi mộ của những ký ức hào nhoáng. Diệp An ngồi lọt thỏm trong góc phòng, xung quanh là những ổ cứng cũ kỹ bám đầy bụi. Cô đang tìm kiếm tư liệu vocal cho dự án đĩa đơn mới của Tạ Triều, nhưng một tệp tin bị đặt sai thư mục đã thu hút sự chú ý của cô.
Tên tệp: “2021_SAMA_Live_Uncut_Cam01”.
Tim Diệp An đập nhanh một nhịp. Đây chính là đêm trao giải âm nhạc SAMA ba năm trước – cột mốc khiến cô chính thức trở thành “An Sát Thủ”. Đêm đó, Tạ Triều đã hát lệch tông hoàn toàn, hụt hơi ở những nốt cao nhất và trở thành trò cười cho toàn cõi mạng. Video bóc phốt đầu tiên của cô về anh đã đạt 5 triệu view chỉ sau một đêm, với tiêu đề: “Tạ Triều: Khi nhan sắc không thể gánh nổi giọng hát thảm họa”.
Cô nhấn nút Play.
Trên màn hình, Tạ Triều của ba năm trước trông trẻ trung và đầy nhiệt huyết hơn bây giờ. Anh đứng trên sân khấu lớn, ánh mắt lấp lánh sự tự hào. Nhưng khi nhạc nổi lên, Diệp An ngay lập tức nhận ra điều bất thường mà bản phát sóng trực tiếp đã khéo léo che đậy.
Diệp An đeo tai nghe kiểm âm, cô tách lớp âm thanh (isolate track). Một tiếng rít chói tai từ hệ thống tai nghe (in-ear) của Tạ Triều vang lên trong tệp ghi âm thô.
“Cái gì thế này?” – Diệp An lầm bầm, tay điều chỉnh thanh âm lượng.
Tiếng rít đó kéo dài xuyên suốt bài hát. Nó không chỉ là tạp âm, mà là một sự cố phản hồi tín hiệu khiến Tạ Triều không thể nghe thấy nhạc nền của chính mình. Trong tai anh lúc đó có lẽ là một mớ hỗn độn chát chúa, nhưng anh vẫn cắn răng hát, cố gắng tìm lại nhịp điệu trong bóng tối âm thanh. Anh không phải hát dở, anh đang chiến đấu với một bộ thiết bị hỏng.
“Lẽ ra anh phải tháo tai nghe ra chứ, đồ ngốc…” – Diệp An lẩm bẩm, mắt dán chặt vào màn hình. Cô thấy bàn tay Tạ Triều siết chặt mic đến trắng bệch, mồ hôi vã ra vì hoảng loạn nhưng anh vẫn không dừng lại.
“Vì công ty không cho phép tôi tháo nó.”
Giọng nói đột ngột vang lên sau lưng khiến Diệp An giật bắn người. Tạ Triều đứng đó từ lúc nào, bóng anh đổ dài dưới ánh đèn hành lang. Anh nhìn vào màn hình máy tính, nơi gương mặt thất thần của chính mình ba năm trước đang hiện hiện.
“Nếu tôi tháo tai nghe, đó sẽ là ‘sự cố kỹ thuật công khai’. Công ty muốn đó là ‘lỗi cá nhân’. Một idol hát dở thì dễ tẩy trắng hơn là một công ty quản lý thiếu chuyên nghiệp trong khâu chuẩn bị.” – Tạ Triều bước lại gần, giọng anh bình thản đến mức đau lòng.
Diệp An tháo tai nghe ra, nhìn anh trân trân: “Vậy nên… sau đó họ bắt anh playback hoàn toàn? Họ dựng lên hình tượng ‘bất bại’ bằng cách tước đi giọng thật của anh?”
Tạ Triều nhếch môi cười nhạt, một nụ cười tự giễu: “Đúng thế. Họ nói giọng của tôi ‘không ổn định’ sau chấn động tâm lý đó. Chiến lược của Tinh Diệu là biến tôi thành một vị thần không tì vết trên video, còn thực tế ra sao không quan trọng. Đoạn video cô dùng để mắng tôi suốt ba năm qua, thực chất là khoảnh khắc cuối cùng tôi được hát thật trên sân khấu.”
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở.
Diệp An cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô nhớ lại hàng nghìn bình luận cay độc mình đã viết, nhớ lại sự hả hê khi thấy anh bị chỉ trích. Cô đã nhân danh “sự thật” để tấn công một người, trong khi bản thân cô chỉ nhìn thấy một nửa sự thật đó.
“Tôi xin lỗi.” – Câu nói thoát ra khỏi miệng Diệp An một cách khó khăn.
Tạ Triều hơi ngẩn ra. Anh không ngờ một kẻ cứng đầu như cô lại nói lời này.
“Cô không có lỗi. Cô chỉ thấy những gì họ muốn cô thấy.” – Tạ Triều ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, ánh mắt anh dịu lại khi nhìn cô. “Thực ra, tôi cũng đã xem kênh của cô. Tôi biết cô không hoàn toàn ác ý. Cô chỉ ghét sự giả dối. Trong giới này, sự cực đoan của cô đôi khi lại là thứ trung thực nhất mà tôi có thể tìm thấy.”
Diệp An cúi đầu, ngón tay mân mê phím Space. “Anh từng hát rất tốt, Tạ Triều. Trong tệp âm thanh thô này, dù có tiếng rít, nhưng âm sắc của anh rất đặc biệt. Nếu không có sự cố đó…”
“Nếu không có sự cố đó, có lẽ tôi đã không là ‘đỉnh lưu’ như bây giờ, mà chỉ là một ca sĩ bình thường đang chật vật tìm chỗ đứng.” – Tạ Triều đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai cô. “Đừng tìm nữa. Những gì đã qua thì cứ để nó nằm lại trong ổ cứng đi.”
Khi Tạ Triều rời khỏi phòng, Diệp An vẫn ngồi yên đó. Cô không xóa tệp tin. Cô mở một file dự án mới, đặt tên là “Rebirth” (Tái sinh).
Cô nhận ra mình đã sai lầm khi ghét một hình tượng, nhưng cô cũng nhận ra mình có khả năng giúp con người thực sự bên trong hình tượng đó tìm lại tiếng nói của mình. Tạ Triều không cần một người bảo vệ mù quáng, anh cần một đồng nghiệp biết rõ anh là ai, kể cả những vết sẹo xấu xí nhất.
Đêm đó, “An Sát Thủ” không đăng video bóc phốt nào. Cô ngồi lì trong phòng dựng, bắt đầu lọc lại từng đoạn vocal hiếm hoi của Tạ Triều trong suốt ba năm qua, tìm kiếm những khoảnh khắc anh lén hát thật sau lớp nhạc đè.
Bức tường định kiến giữa họ đã sụp đổ, và từ đống đổ nát đó, một sự gắn kết mới, chuyên nghiệp và sâu sắc hơn, bắt đầu nảy mầm.