Chương 7
Sáng thứ Hai, văn phòng Tinh Diệu Media như một tổ ong bị chọc thủng.
Trên bảng tìm kiếm nóng (Hotsearch) của Weibo, cái tên Tạ Triều một lần nữa thống trị, nhưng lần này đi kèm với một từ khóa đầy thị phi: #TạTriều_HẹnHò_LâmDuyệt. Những bức ảnh chụp mờ ảo trong một quán bar đêm tại Thượng Hải cho thấy Tạ Triều đang kề sát tai nữ diễn viên đang lên Lâm Duyệt, cử chỉ trông vô cùng thân mật.
“Thủy quân (Water army) đang đẩy nhịp. Fan của Tạ Triều đang bắt đầu ‘thoát phấn’ (rời fandom) vì cho rằng anh ta nói dối về hình tượng độc thân.” – Một nhân viên truyền thông hớt hải báo cáo.
Trong phòng họp kín, Quách Hồng hút một điếu thuốc, làn khói che mờ gương mặt sắc sảo. Bà quay sang Diệp An, đẩy một tập tin thô vào máy tính: “Diệp An, đây là các góc máy khác từ camera hành trình của xe bảo mẫu đêm đó. Nhiệm vụ của cô là dựng một đoạn clip cắt ghép khéo léo, khiến người xem cảm giác Lâm Duyệt là kẻ chủ động tiếp cận, còn Tạ Triều chỉ đang giữ phép lịch sự. Chúng ta sẽ biến cô ta thành kẻ ‘hám nhiệt’ (ké fame) để cứu vãn hình ảnh cho Tạ Triều.”
Diệp An lướt qua các đoạn clip thô. Trong file gốc, cô thấy rõ Tạ Triều chỉ đang cúi xuống để nghe Lâm Duyệt nói về một kịch bản phim sắp tới giữa tiếng nhạc ồn ào. Không hề có sự thân mật quá mức. Nhưng yêu cầu của Quách Hồng là một sự bôi nhọ trắng trợn nhắm vào phía nữ nghệ sĩ.
“Tôi không làm.” – Diệp An đẩy bàn phím ra, giọng nói lạnh lùng vang lên giữa phòng họp.
Quách Hồng nhướn mày: “Cô nói gì? Đây là cách duy nhất để cứu Tạ Triều khỏi cú sốc truyền thông này.”
“Đây không phải là cứu, đây là ‘truyền thông bẩn’.” – Diệp An đứng dậy, đôi mắt cô rực lên sự phẫn nộ của một người từng đứng ở phía đối lập. “Bà muốn đổ hết nước bẩn lên đầu một cô gái để giữ sạch cái áo cho Tạ Triều? Nếu làm vậy, Tạ Triều sẽ thắng lần này, nhưng anh ta sẽ thực sự trở thành cái ‘sản phẩm rỗng tuếch’ mà tôi từng ghét cay ghét đắng. Anh ta sẽ sống cả đời trong sự dối trá.”
“Cô chỉ là một editor!” – Quách Hồng đập bàn.
“Nhưng tôi là người duy nhất ở đây hiểu khán giả đang nghĩ gì!” – Diệp An không hề lùi bước. “Họ không ghét việc idol hẹn hò, họ ghét việc bị coi thường trí tuệ. Nếu chúng ta tung video bôi nhọ Lâm Duyệt, cư dân mạng sẽ đào ra bằng chứng phản bác sớm muộn thôi. Lúc đó, Tạ Triều sẽ thực sự tiêu tùng.”
Cánh cửa phòng họp bật mở. Tạ Triều bước vào, gương mặt anh lạnh như tiền, đôi mắt thâm quầng vì cả đêm không ngủ. Anh đã đứng ngoài cửa và nghe thấy toàn bộ cuộc tranh luận.
“Nghe lời Diệp An đi.” – Tạ Triều lên tiếng, giọng nói tuy mệt mỏi nhưng chứa đựng một sự kiên quyết chưa từng có.
“Triều! Em có biết mình đang nói gì không?” – Quách Hồng thảng thốt.
“Tôi mệt rồi, chị Quách.” – Tạ Triều nhìn thẳng vào người quản lý đã điều khiển mình suốt 5 năm qua. “Tôi không muốn mỗi lần có sự cố lại phải dùng một lời nói dối khác để lấp liếm. Diệp An, cô nói cô có cách khác?”
Diệp An gật đầu, ngón tay cô bắt đầu gõ nhanh trên bàn phím, mở ra những đoạn tư liệu mà cô đã âm thầm chuẩn bị từ “dự án Rebirth”.
“Chúng ta sẽ không phủ nhận, cũng không đổ lỗi. Chúng ta sẽ dùng chính sự thật.” – Diệp An xoay màn hình lại. “Tôi sẽ dựng một video dài 2 phút. Không có nhạc nền hoành tráng, không có filter. Chỉ có cảnh Tạ Triều ngồi trong xe bảo mẫu, ăn hộp salad lạnh ngắt sau buổi gặp gỡ công việc đó, và một đoạn thu âm thật về cuộc trò chuyện của họ về kịch bản. Chúng ta sẽ công bố sự thật về sự mệt mỏi của anh, về việc anh khao khát một sự nghiệp điện ảnh thực thụ thay vì chỉ là một idol di động.”
“Nó quá mạo hiểm…” – Quách Hồng lưỡng lự.
“Nhưng nó chân thực.” – Tạ Triều tiếp lời. “Lần đầu tiên trong đời, tôi muốn thử làm một con người, thay vì một vị thần giả tạo.”
Ba tiếng sau, video được đăng tải lên tài khoản chính thức của Tạ Triều với dòng trạng thái ngắn gọn: “Sự thật đằng sau những bức ảnh”.
Video không hề có sự cắt ghép tinh vi. Nó bắt đầu bằng cảnh Tạ Triều cúi đầu xin lỗi Lâm Duyệt vì sự phiền phức mà tin đồn mang lại, tiếp theo là những khoảnh khắc anh kiệt sức trong cánh gà. Diệp An đã dùng kỹ thuật chuyển cảnh tinh tế để dẫn dắt cảm xúc người xem từ sự tò mò sang sự thấu cảm. Cô không “tẩy trắng” cho anh bằng thuốc tẩy hóa học, cô dùng nước sạch để rửa trôi bụi bẩn.
Kết quả ngoài mong đợi.
Cư dân mạng Trung Quốc vốn đã quá chán ngấy với những bài văn mẫu phủ nhận của các công ty giải trí. Sự thành thật của Tạ Triều như một luồng gió mới. Từ khóa #TạTriều_ChânThực bắt đầu chiếm lĩnh top search. Fan hâm mộ không những không rời đi, mà còn cảm thấy đau xót cho thần tượng của mình hơn bao giờ hết. Phía Lâm Duyệt cũng gửi lời cảm ơn công khai vì sự chính trực của Tạ Triều, giúp cô tránh được một trận bạo lực mạng.
Tối muộn, khi văn phòng đã vắng người, Tạ Triều ngồi lại phòng dựng phim của Diệp An. Anh đưa cho cô một ly trà sữa – món mà anh từng thấy cô uống khi làm việc khuya.
“Cảm ơn cô.” – Tạ Triều nói nhỏ. “Lần đầu tiên tôi thấy mình thắng, mà không cảm thấy cắn rứt lương tâm.”
Diệp An nhận lấy ly trà, hơi nóng lan tỏa vào lòng bàn tay. Cô nhìn anh, không còn sự gay gắt của một anti-fan, mà là ánh mắt của một người đồng đội.
“Anh không thắng nhờ tôi. Anh thắng vì anh đã dám nói ‘không’ với sự dối trá.” – Diệp An nhấp một ngụm trà, vị ngọt thanh khiến cô mỉm cười. “Từ giờ trở đi, chúng ta là cộng sự thực sự rồi chứ?”
Tạ Triều đưa tay ra, một cái bắt tay chính thức giữa một ngôi sao hàng đầu và người từng là kẻ thù lớn nhất của mình.
“Chào mừng cô đến với thế giới thực của tôi, cộng sự.”
Đây là thắng lợi lớn nhất của họ, nhưng cả hai đều hiểu rằng, khi họ bắt đầu kiểm soát được chính mình, cũng là lúc họ trở thành cái gai trong mắt “hệ thống” của Tinh Diệu Media. Bad guys – những kẻ hưởng lợi từ sự giả dối – đang bắt đầu âm mưu kéo họ xuống.
Sáng thứ Hai, văn phòng Tinh Diệu Media như một tổ ong bị chọc thủng.
Trên bảng tìm kiếm nóng (Hotsearch) của Weibo, cái tên Tạ Triều một lần nữa thống trị, nhưng lần này đi kèm với một từ khóa đầy thị phi: #TạTriều_HẹnHò_LâmDuyệt. Những bức ảnh chụp mờ ảo trong một quán bar đêm tại Thượng Hải cho thấy Tạ Triều đang kề sát tai nữ diễn viên đang lên Lâm Duyệt, cử chỉ trông vô cùng thân mật.
“Thủy quân (Water army) đang đẩy nhịp. Fan của Tạ Triều đang bắt đầu ‘thoát phấn’ (rời fandom) vì cho rằng anh ta nói dối về hình tượng độc thân.” – Một nhân viên truyền thông hớt hải báo cáo.
Trong phòng họp kín, Quách Hồng hút một điếu thuốc, làn khói che mờ gương mặt sắc sảo. Bà quay sang Diệp An, đẩy một tập tin thô vào máy tính: “Diệp An, đây là các góc máy khác từ camera hành trình của xe bảo mẫu đêm đó. Nhiệm vụ của cô là dựng một đoạn clip cắt ghép khéo léo, khiến người xem cảm giác Lâm Duyệt là kẻ chủ động tiếp cận, còn Tạ Triều chỉ đang giữ phép lịch sự. Chúng ta sẽ biến cô ta thành kẻ ‘hám nhiệt’ (ké fame) để cứu vãn hình ảnh cho Tạ Triều.”
Diệp An lướt qua các đoạn clip thô. Trong file gốc, cô thấy rõ Tạ Triều chỉ đang cúi xuống để nghe Lâm Duyệt nói về một kịch bản phim sắp tới giữa tiếng nhạc ồn ào. Không hề có sự thân mật quá mức. Nhưng yêu cầu của Quách Hồng là một sự bôi nhọ trắng trợn nhắm vào phía nữ nghệ sĩ.
“Tôi không làm.” – Diệp An đẩy bàn phím ra, giọng nói lạnh lùng vang lên giữa phòng họp.
Quách Hồng nhướn mày: “Cô nói gì? Đây là cách duy nhất để cứu Tạ Triều khỏi cú sốc truyền thông này.”
“Đây không phải là cứu, đây là ‘truyền thông bẩn’.” – Diệp An đứng dậy, đôi mắt cô rực lên sự phẫn nộ của một người từng đứng ở phía đối lập. “Bà muốn đổ hết nước bẩn lên đầu một cô gái để giữ sạch cái áo cho Tạ Triều? Nếu làm vậy, Tạ Triều sẽ thắng lần này, nhưng anh ta sẽ thực sự trở thành cái ‘sản phẩm rỗng tuếch’ mà tôi từng ghét cay ghét đắng. Anh ta sẽ sống cả đời trong sự dối trá.”
“Cô chỉ là một editor!” – Quách Hồng đập bàn.
“Nhưng tôi là người duy nhất ở đây hiểu khán giả đang nghĩ gì!” – Diệp An không hề lùi bước. “Họ không ghét việc idol hẹn hò, họ ghét việc bị coi thường trí tuệ. Nếu chúng ta tung video bôi nhọ Lâm Duyệt, cư dân mạng sẽ đào ra bằng chứng phản bác sớm muộn thôi. Lúc đó, Tạ Triều sẽ thực sự tiêu tùng.”
Cánh cửa phòng họp bật mở. Tạ Triều bước vào, gương mặt anh lạnh như tiền, đôi mắt thâm quầng vì cả đêm không ngủ. Anh đã đứng ngoài cửa và nghe thấy toàn bộ cuộc tranh luận.
“Nghe lời Diệp An đi.” – Tạ Triều lên tiếng, giọng nói tuy mệt mỏi nhưng chứa đựng một sự kiên quyết chưa từng có.
“Triều! Em có biết mình đang nói gì không?” – Quách Hồng thảng thốt.
“Tôi mệt rồi, chị Quách.” – Tạ Triều nhìn thẳng vào người quản lý đã điều khiển mình suốt 5 năm qua. “Tôi không muốn mỗi lần có sự cố lại phải dùng một lời nói dối khác để lấp liếm. Diệp An, cô nói cô có cách khác?”
Diệp An gật đầu, ngón tay cô bắt đầu gõ nhanh trên bàn phím, mở ra những đoạn tư liệu mà cô đã âm thầm chuẩn bị từ “dự án Rebirth”.
“Chúng ta sẽ không phủ nhận, cũng không đổ lỗi. Chúng ta sẽ dùng chính sự thật.” – Diệp An xoay màn hình lại. “Tôi sẽ dựng một video dài 2 phút. Không có nhạc nền hoành tráng, không có filter. Chỉ có cảnh Tạ Triều ngồi trong xe bảo mẫu, ăn hộp salad lạnh ngắt sau buổi gặp gỡ công việc đó, và một đoạn thu âm thật về cuộc trò chuyện của họ về kịch bản. Chúng ta sẽ công bố sự thật về sự mệt mỏi của anh, về việc anh khao khát một sự nghiệp điện ảnh thực thụ thay vì chỉ là một idol di động.”
“Nó quá mạo hiểm…” – Quách Hồng lưỡng lự.
“Nhưng nó chân thực.” – Tạ Triều tiếp lời. “Lần đầu tiên trong đời, tôi muốn thử làm một con người, thay vì một vị thần giả tạo.”
Ba tiếng sau, video được đăng tải lên tài khoản chính thức của Tạ Triều với dòng trạng thái ngắn gọn: “Sự thật đằng sau những bức ảnh”.
Video không hề có sự cắt ghép tinh vi. Nó bắt đầu bằng cảnh Tạ Triều cúi đầu xin lỗi Lâm Duyệt vì sự phiền phức mà tin đồn mang lại, tiếp theo là những khoảnh khắc anh kiệt sức trong cánh gà. Diệp An đã dùng kỹ thuật chuyển cảnh tinh tế để dẫn dắt cảm xúc người xem từ sự tò mò sang sự thấu cảm. Cô không “tẩy trắng” cho anh bằng thuốc tẩy hóa học, cô dùng nước sạch để rửa trôi bụi bẩn.
Kết quả ngoài mong đợi.
Cư dân mạng Trung Quốc vốn đã quá chán ngấy với những bài văn mẫu phủ nhận của các công ty giải trí. Sự thành thật của Tạ Triều như một luồng gió mới. Từ khóa #TạTriều_ChânThực bắt đầu chiếm lĩnh top search. Fan hâm mộ không những không rời đi, mà còn cảm thấy đau xót cho thần tượng của mình hơn bao giờ hết. Phía Lâm Duyệt cũng gửi lời cảm ơn công khai vì sự chính trực của Tạ Triều, giúp cô tránh được một trận bạo lực mạng.
Tối muộn, khi văn phòng đã vắng người, Tạ Triều ngồi lại phòng dựng phim của Diệp An. Anh đưa cho cô một ly trà sữa – món mà anh từng thấy cô uống khi làm việc khuya.
“Cảm ơn cô.” – Tạ Triều nói nhỏ. “Lần đầu tiên tôi thấy mình thắng, mà không cảm thấy cắn rứt lương tâm.”
Diệp An nhận lấy ly trà, hơi nóng lan tỏa vào lòng bàn tay. Cô nhìn anh, không còn sự gay gắt của một anti-fan, mà là ánh mắt của một người đồng đội.
“Anh không thắng nhờ tôi. Anh thắng vì anh đã dám nói ‘không’ với sự dối trá.” – Diệp An nhấp một ngụm trà, vị ngọt thanh khiến cô mỉm cười. “Từ giờ trở đi, chúng ta là cộng sự thực sự rồi chứ?”
Tạ Triều đưa tay ra, một cái bắt tay chính thức giữa một ngôi sao hàng đầu và người từng là kẻ thù lớn nhất của mình.
“Chào mừng cô đến với thế giới thực của tôi, cộng sự.”
Đây là thắng lợi lớn nhất của họ, nhưng cả hai đều hiểu rằng, khi họ bắt đầu kiểm soát được chính mình, cũng là lúc họ trở thành cái gai trong mắt “hệ thống” của Tinh Diệu Media. Bad guys – những kẻ hưởng lợi từ sự giả dối – đang bắt đầu âm mưu kéo họ xuống.