Chương 5
Trung tâm huấn luyện của Tinh Diệu Media về đêm trông giống như một nhà máy vĩnh cửu không bao giờ tắt điện. Diệp An ngồi ở góc phòng tập số 7, chiếc máy quay Sony trên tay cô đã nóng ran vì hoạt động quá công suất. Qua ống kính, cô đang bắt trọn từng nhịp di chuyển của Tạ Triều.
Đã là tiếng thứ mười sáu trong lịch trình làm việc ngày hôm nay của anh.
Từ buổi chụp hình tạp chí sáng sớm, đến buổi ghi hình quảng cáo thực phẩm chức năng lúc quá trưa, và giờ là buổi tập vũ đạo cho đợt comeback sắp tới. Tạ Triều chưa ăn gì ngoài một hộp salad ức gà nhạt nhẽo và hai ly Americano đá không đường. Diệp An nhìn thấy cánh tay anh khẽ run lên mỗi khi thực hiện động tác trụ, nhưng ngay khi đối diện với tấm gương lớn, gương mặt anh lại lập tức điều chỉnh về trạng thái sắc lạnh, chuyên nghiệp đến đáng sợ.
“Nghỉ năm phút.” – Biên đạo nhảy hô lớn rồi đi ra ngoài nghe điện thoại.
Tạ Triều không ngồi xuống. Anh đứng tựa vào thanh xà ngang, mồ hôi chảy thành dòng từ lọn tóc bết dính xuống cằm, rồi thấm đẫm cổ áo. Anh nhắm nghiền mắt, hơi thở dồn dập như người vừa thoát chết đuối.
“Này.” – Diệp An hạ máy quay xuống, lấy từ trong túi xách ra một viên kẹo sô-cô-la bọc giấy bạc, ném về phía anh. “Ăn đi trước khi anh lăn ra đây và tôi phải dựng video ‘Idol đột quỵ vì kiệt sức’.”
Tạ Triều bắt lấy viên kẹo bằng phản xạ tự nhiên. Anh nhìn nó, rồi nhìn cô, khẽ nhếch môi: “Quản lý Quách mà thấy cái này, bà ấy sẽ trừ lương cô vì tội ‘phá hoại quy trình giữ dáng’ của nghệ sĩ đấy.”
“Bà ta không có ở đây. Và tôi cũng chẳng sợ bị trừ lương.” – Diệp An khoanh tay, tựa lưng vào tường. “Tôi thực sự không hiểu nổi. Anh là đỉnh lưu cơ mà? Anh có hàng triệu fan, kiếm được hàng trăm triệu tệ mỗi năm. Tại sao anh lại để mình bị đối xử như một con trâu cày thế này?”
Tạ Triều bóc vỏ kẹo, vị ngọt đắng tan nhanh trên đầu lưỡi khiến não bộ anh tỉnh táo lại đôi chút. Anh ngồi bệt xuống sàn gỗ, dáng vẻ phong trần khác hẳn với hình ảnh “Hoàng tử băng giá” thường thấy.
“Vì ở cái vòng tròn này, dừng lại nghĩa là biến mất.” – Anh nói, giọng khàn đặc. “Fan yêu tôi vì sự hoàn hảo. Công ty cần tôi vì những con số. Nếu tôi nghỉ một ngày, sẽ có mười kẻ khác sẵn sàng nhảy vào vị trí này. Cô ghét tôi vì cho rằng tôi bất tài, nhưng cô có biết cái ‘bất tài’ này cũng cần phải đánh đổi bằng mạng sống không?”
Diệp An im lặng. Cô nhìn vào đôi bàn chân của Tạ Triều – đôi giày nhảy hàng hiệu đã bắt đầu sờn rách ở phần mũi. Cô từng cắt hàng chục video chỉ trích vũ đạo của anh là “như máy móc”, nhưng giờ cô mới hiểu, cái sự “máy móc” đó là kết quả của hàng ngàn lần lặp lại trong trạng thái kiệt quệ về thể xác.
“Cô dựng xong đoạn clip hậu trường sự cố hôm nọ chưa?” – Tạ Triều đột ngột đổi chủ đề.
“Rồi. Tôi đã gửi cho phòng truyền thông.” – Diệp An hừ lạnh. “Nhưng tôi cá là họ sẽ yêu cầu tôi chỉnh sửa lại 80%. Tôi để nguyên cảnh anh suýt khóc khi nhìn thấy giàn nâng sụp xuống. Quách Hồng chắc chắn muốn anh trông phải kiên cường hơn, kiểu như ‘vừa thoát chết đã lo cho fan’ ấy.”
“Đừng sửa.” – Tạ Triều nhìn thẳng vào mắt cô. “Tôi đã xem bản nháp cô để trên drive chung. Diệp An, cô rất giỏi. Cô không nhìn tôi bằng ánh mắt sùng bái của fan, cũng không nhìn bằng ánh mắt thương mại của chị Quách. Cô nhìn thấy sự thật. Đó là lần đầu tiên tôi thấy mình không phải là một món hàng trên kệ.”
Diệp An cảm thấy mặt mình hơi nóng lên. Cô quay đi chỗ khác, giả vờ kiểm tra lại thẻ nhớ. “Đừng có nịnh bợ tôi. Tôi vẫn chưa xóa cái video ‘Tạ Triều hát nhép’ trên kênh của tôi đâu.”
“Tôi biết.” – Tạ Triều bật cười, nụ cười lần này nhẹ nhõm hơn hẳn. “Nhưng ít nhất thì giờ tôi biết, nếu tôi có hát hỏng thật, cô sẽ là người đầu tiên chỉ ra lỗi đó ở nốt nhạc nào, thay vì cứ mù quáng hét lên là ‘anh ấy tuyệt nhất’. Có một anti-fan như cô bên cạnh, thực ra lại khiến tôi thấy tỉnh táo hơn nhiều.”
Cuộc đối thoại bị cắt ngang khi Quách Hồng bước vào cùng một đám trợ lý, trên tay là xấp lịch trình mới cho tuần sau. Không khí trong phòng lập tức trở nên căng thẳng.
“Tạ Triều, tối mai có tiệc tối với nhãn hàng mỹ phẩm Pháp, em phải có mặt lúc 7 giờ. 9 giờ quay về để livestream bán hàng cho nhãn hàng điện tử. Đừng có ăn thêm gì nữa, mặt em bắt đầu hơi sưng rồi đấy.” – Quách Hồng lạnh lùng ra lệnh, hoàn toàn không để ý đến đôi môi tái nhợt của anh.
Tạ Triều lại đứng dậy, khoác lên mình lớp mặt nạ hoàn hảo thường ngày: “Vâng, tôi biết rồi.”
Diệp An đứng trong góc tối, nhìn cái bóng của Tạ Triều đổ dài trên sàn phòng tập. Cô bỗng cảm thấy một sự mỉa mai cay đắng. Hàng triệu người ngoài kia khao khát cuộc sống của anh, còn anh lại đang khao khát một bữa ăn tử tế và một giấc ngủ không mộng mị.
Cô nhìn vào màn hình máy quay, nơi ghi lại cảnh Tạ Triều lén giấu vỏ viên kẹo sô-cô-la vào túi quần.
“Đồ ngốc.” – Cô lẩm bẩm, nhưng lần này, giọng nói của cô không còn sự sắc lẹm của một “sát thủ” nữa.
Sự thấu hiểu đang dần thay thế cho định kiến. Diệp An nhận ra rằng, đằng sau những con số marketing khổng lồ kia là một con người đang thét gào đòi được sống thật. Và có lẽ, cô chính là người duy nhất ở đây đang nghe thấy tiếng hét đó, qua lăng kính của một người vốn dĩ định đi tìm những lỗi lầm.