Chương 4
Chiếc xe bảo mẫu màu đen sang trọng lao đi trong màn đêm của đường vành đai 3 Bắc Kinh, hướng thẳng về phía phim trường Hoài Nhu. Diệp An ngồi ở hàng ghế cuối, ôm khư khư chiếc laptop Alienware nặng trịch. Cô vừa trải qua 48 giờ liên tục bám sát lịch trình của Tạ Triều – một trải nghiệm mà cô thề rằng nếu không vì món nợ NDA, cô thà đi quét rác còn hơn.
Thế giới của một “đỉnh lưu” (ngôi sao có lưu lượng hàng đầu) không giống như những gì Diệp An tưởng tượng khi ngồi gõ phím ở nhà. Nó không chỉ có hoa hồng và tiếng vỗ tay; nó là một chuỗi những con số, những bản hợp đồng và một sự mệt mỏi đặc quánh.
“Cảnh này, xóa đi.”
Giọng nói lạnh nhạt của Quách Hồng vang lên từ phía ghế trên. Bà ta đang lướt qua các đoạn thô (footage) mà Diệp An vừa quay bằng máy cầm tay.
“Tại sao?” Diệp An nhướng mày. “Đó là cảnh Tạ Triều đang tự học đàn trong giờ nghỉ. Nó rất có chiều sâu.”
“Cậu ấy trông quá hốc hác. Quầng thâm mắt rõ mồn một. Fan muốn thấy một nam thần không tì vết, không phải một nghệ sĩ nghèo khổ đang vật lộn với phím đàn.” Quách Hồng không buồn ngoảnh lại, giọng nói như được lập trình bởi một thuật toán kinh doanh. “Sửa lại toàn bộ bằng filter ‘mềm’, nâng tone da lên 2 độ. Nhớ là, Tạ Triều không bao giờ được phép trông giống một con người bình thường trước ống kính.”
Diệp An siết chặt tay vào thành ghế. Cô nhìn sang Tạ Triều. Anh đang ngồi ở hàng ghế giữa, đeo bịt mắt, đầu dựa vào cửa sổ xe, dường như đã thiếp đi từ lâu. Ánh đèn đường lướt qua gương mặt anh, tạo nên những mảng sáng tối chập chờn. Trong khoảnh khắc đó, trông anh nhỏ bé một cách lạ lùng giữa không gian chật hẹp của chiếc xe tiền tỷ.
“Tôi không làm được.” Diệp An lên tiếng, giọng cô đanh lại.
Quách Hồng lúc này mới quay lại, đôi mắt sắc lẹm sau gọng kính kim loại: “Cô nói gì?”
“Tôi là một editor, không phải thợ trang điểm kỹ thuật số.” Diệp An nhìn thẳng vào mắt người quản lý quyền lực. “Cái mà bà gọi là ‘hoàn hảo’ thực chất là một sản phẩm vô hồn. Bà đang biến anh ta thành một con búp bê nhựa. Khán giả hiện nay không ngu, họ bắt đầu chán ngấy những khuôn mặt mịn màng không lỗ chân lông rồi.”
“Cô chỉ là một nhân viên tạm thời…”
“Dừng lại đi, chị Quách.”
Tạ Triều lên tiếng, giọng anh trầm đục vì vừa tỉnh giấc. Anh tháo bịt mắt, ánh nhìn mệt mỏi nhưng chứa đầy sự tỉnh táo hướng về phía Diệp An.
“Cứ để cô ấy dựng theo cách của cô ấy. Tôi cũng muốn xem, dưới con mắt của một kẻ ghét tôi nhất, tôi trông sẽ thảm hại đến mức nào.”
Hai tiếng sau, tại phòng chờ của phim trường, khi đoàn phim đang set-up ánh sáng, chỉ còn lại Diệp An và Tạ Triều trong một không gian yên tĩnh hiếm hoi. Diệp An vẫn đang mải mê với những khung hình, còn Tạ Triều thì ngồi đối diện, nhấp từng ngụm nước ấm từ chiếc bình giữ nhiệt.
“Tại sao cô lại kiên trì với cái gọi là ‘sự thật’ đó?” Tạ Triều đột ngột hỏi. “Cô biết đấy, nếu tôi sụp đổ hình tượng, công việc của cô cũng mất.”
Diệp An không rời mắt khỏi màn hình, tay vẫn lia chuột nhanh thoăn thoắt: “Tôi không quan tâm đến công việc này. Tôi quan tâm đến việc người xem đang bị lừa dối. Anh biết không, tôi từng là một người rất yêu âm nhạc. Tôi bắt đầu kênh ‘An Sát Thủ’ vì tôi không chịu nổi cảnh những người thực sự có tài bị gạt sang một bên để nhường chỗ cho những kẻ chỉ biết cười trước ống kính và hát nhép trên nền nhạc đè 80%.”
Cô dừng lại, quay sang nhìn anh, ánh mắt bướng bỉnh: “Anh có biết cảm giác khi xem một thần tượng biểu diễn mà không thấy một chút linh hồn nào trong đó không? Nó giống như ăn một món ăn thịnh soạn nhưng làm bằng nhựa vậy. Cực kỳ buồn nôn.”
Tạ Triều khựng lại. Câu nói “không thấy một chút linh hồn nào” đâm trúng vào tử huyệt của anh. Anh đặt bình nước xuống, bàn tay hơi run nhẹ.
“Cô nghĩ tôi muốn vậy sao?” Anh cười nhạt, nụ cười không còn sự hoàn mỹ của một idol. “Ở vị trí này, tôi không có quyền nói ‘không’. Công ty quyết định tôi mặc gì, ăn gì, cười lúc nào và hát cái gì. Tôi là tài sản của họ. Tài sản thì không cần linh hồn, chỉ cần giá trị thặng dư.”
“Vậy tại sao anh không phản kháng?”
“Phản kháng?” Tạ Triều nhìn vào khoảng không. “Để hàng trăm nhân viên phía sau tôi mất việc? Để fan của tôi rơi vào khủng hoảng? Cô đứng ngoài nhìn vào thì thấy dễ lắm, Diệp An. Cô chỉ việc gõ vài dòng bình luận cay nghiệt rồi đi ngủ. Còn tôi, mỗi bước đi của tôi đều có hàng nghìn đôi mắt dõi theo, sẵn sàng xé xác nếu tôi lỡ bước.”
Diệp An im lặng. Lần đầu tiên, cô thấy cái “biến cố” mà outline đề cập không chỉ là sự cố sân khấu, mà là sự va chạm giữa hai thế giới quan. Cô đòi hỏi sự thật, anh quen với việc kiểm soát. Cô tự do trong bóng tối, anh bị giam cầm trong ánh sáng.
“Này,” Diệp An hắng giọng, đẩy laptop về phía anh. “Nhìn đoạn này đi.”
Trên màn hình là cảnh quay Tạ Triều trong phòng tập vũ đạo lúc 3 giờ sáng. Anh ngã quỵ xuống sàn, mồ hôi chảy thành dòng, nhưng ánh mắt anh lúc đó lại sáng rực lên khi cuối cùng cũng thực hiện được một động tác khó. Đoạn clip không có filter, không có nhạc nền sôi động, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng giày ma sát trên sàn gỗ.
“Đây là khoảnh khắc tôi thấy anh giống một con người nhất.” Diệp An nói nhỏ. “Và cũng là lúc tôi thấy anh… bớt đáng ghét nhất.”
Tạ Triều nhìn chằm chằm vào chính mình trong màn hình. Anh thấy một kẻ tơi tả, mệt mỏi, nhưng đúng như cô nói, đôi mắt đó có sức sống. Đó là thứ ánh sáng mà anh đã đánh mất từ lâu trong những buổi chụp hình tạp chí bóng bẩy.
Một sự thấu hiểu vô hình bắt đầu nảy nở giữa hai người, nảy lên từ chính những vết rạn nứt. Họ vẫn là hai đường thẳng chéo nhau, nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu nhìn thấy nhau thay vì chỉ nhìn vào cái bóng của đối phương.
“Dựng xong video này, tôi sẽ xin Quách Hồng cho cô toàn quyền xử lý phần tư liệu cá nhân của tôi.” Tạ Triều đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo khoác hiệu, chuẩn bị bước ra ngoài để trở lại làm một “Tạ Triều hoàn hảo”.
Anh dừng lại ở cửa, không quay đầu lại: “Nhưng đừng có mà khen tôi đấy. Tôi vẫn thích cách cô mắng tôi hơn, nó làm tôi cảm thấy mình vẫn còn đang sống.”
Diệp An nhìn theo bóng lưng anh, lẩm bẩm: “Đồ điên. Ai thèm khen anh chứ.”
Nhưng ngón tay cô, khi đặt lại lên bàn phím, đã bớt đi phần nào sự gay gắt của một “sát thủ”.
Chiếc xe bảo mẫu màu đen sang trọng lao đi trong màn đêm của đường vành đai 3 Bắc Kinh, hướng thẳng về phía phim trường Hoài Nhu. Diệp An ngồi ở hàng ghế cuối, ôm khư khư chiếc laptop Alienware nặng trịch. Cô vừa trải qua 48 giờ liên tục bám sát lịch trình của Tạ Triều – một trải nghiệm mà cô thề rằng nếu không vì món nợ NDA, cô thà đi quét rác còn hơn.
Thế giới của một “đỉnh lưu” (ngôi sao có lưu lượng hàng đầu) không giống như những gì Diệp An tưởng tượng khi ngồi gõ phím ở nhà. Nó không chỉ có hoa hồng và tiếng vỗ tay; nó là một chuỗi những con số, những bản hợp đồng và một sự mệt mỏi đặc quánh.
“Cảnh này, xóa đi.”
Giọng nói lạnh nhạt của Quách Hồng vang lên từ phía ghế trên. Bà ta đang lướt qua các đoạn thô (footage) mà Diệp An vừa quay bằng máy cầm tay.
“Tại sao?” Diệp An nhướng mày. “Đó là cảnh Tạ Triều đang tự học đàn trong giờ nghỉ. Nó rất có chiều sâu.”
“Cậu ấy trông quá hốc hác. Quầng thâm mắt rõ mồn một. Fan muốn thấy một nam thần không tì vết, không phải một nghệ sĩ nghèo khổ đang vật lộn với phím đàn.” Quách Hồng không buồn ngoảnh lại, giọng nói như được lập trình bởi một thuật toán kinh doanh. “Sửa lại toàn bộ bằng filter ‘mềm’, nâng tone da lên 2 độ. Nhớ là, Tạ Triều không bao giờ được phép trông giống một con người bình thường trước ống kính.”
Diệp An siết chặt tay vào thành ghế. Cô nhìn sang Tạ Triều. Anh đang ngồi ở hàng ghế giữa, đeo bịt mắt, đầu dựa vào cửa sổ xe, dường như đã thiếp đi từ lâu. Ánh đèn đường lướt qua gương mặt anh, tạo nên những mảng sáng tối chập chờn. Trong khoảnh khắc đó, trông anh nhỏ bé một cách lạ lùng giữa không gian chật hẹp của chiếc xe tiền tỷ.
“Tôi không làm được.” Diệp An lên tiếng, giọng cô đanh lại.
Quách Hồng lúc này mới quay lại, đôi mắt sắc lẹm sau gọng kính kim loại: “Cô nói gì?”
“Tôi là một editor, không phải thợ trang điểm kỹ thuật số.” Diệp An nhìn thẳng vào mắt người quản lý quyền lực. “Cái mà bà gọi là ‘hoàn hảo’ thực chất là một sản phẩm vô hồn. Bà đang biến anh ta thành một con búp bê nhựa. Khán giả hiện nay không ngu, họ bắt đầu chán ngấy những khuôn mặt mịn màng không lỗ chân lông rồi.”
“Cô chỉ là một nhân viên tạm thời…”
“Dừng lại đi, chị Quách.”
Tạ Triều lên tiếng, giọng anh trầm đục vì vừa tỉnh giấc. Anh tháo bịt mắt, ánh nhìn mệt mỏi nhưng chứa đầy sự tỉnh táo hướng về phía Diệp An.
“Cứ để cô ấy dựng theo cách của cô ấy. Tôi cũng muốn xem, dưới con mắt của một kẻ ghét tôi nhất, tôi trông sẽ thảm hại đến mức nào.”
Hai tiếng sau, tại phòng chờ của phim trường, khi đoàn phim đang set-up ánh sáng, chỉ còn lại Diệp An và Tạ Triều trong một không gian yên tĩnh hiếm hoi. Diệp An vẫn đang mải mê với những khung hình, còn Tạ Triều thì ngồi đối diện, nhấp từng ngụm nước ấm từ chiếc bình giữ nhiệt.
“Tại sao cô lại kiên trì với cái gọi là ‘sự thật’ đó?” Tạ Triều đột ngột hỏi. “Cô biết đấy, nếu tôi sụp đổ hình tượng, công việc của cô cũng mất.”
Diệp An không rời mắt khỏi màn hình, tay vẫn lia chuột nhanh thoăn thoắt: “Tôi không quan tâm đến công việc này. Tôi quan tâm đến việc người xem đang bị lừa dối. Anh biết không, tôi từng là một người rất yêu âm nhạc. Tôi bắt đầu kênh ‘An Sát Thủ’ vì tôi không chịu nổi cảnh những người thực sự có tài bị gạt sang một bên để nhường chỗ cho những kẻ chỉ biết cười trước ống kính và hát nhép trên nền nhạc đè 80%.”
Cô dừng lại, quay sang nhìn anh, ánh mắt bướng bỉnh: “Anh có biết cảm giác khi xem một thần tượng biểu diễn mà không thấy một chút linh hồn nào trong đó không? Nó giống như ăn một món ăn thịnh soạn nhưng làm bằng nhựa vậy. Cực kỳ buồn nôn.”
Tạ Triều khựng lại. Câu nói “không thấy một chút linh hồn nào” đâm trúng vào tử huyệt của anh. Anh đặt bình nước xuống, bàn tay hơi run nhẹ.
“Cô nghĩ tôi muốn vậy sao?” Anh cười nhạt, nụ cười không còn sự hoàn mỹ của một idol. “Ở vị trí này, tôi không có quyền nói ‘không’. Công ty quyết định tôi mặc gì, ăn gì, cười lúc nào và hát cái gì. Tôi là tài sản của họ. Tài sản thì không cần linh hồn, chỉ cần giá trị thặng dư.”
“Vậy tại sao anh không phản kháng?”
“Phản kháng?” Tạ Triều nhìn vào khoảng không. “Để hàng trăm nhân viên phía sau tôi mất việc? Để fan của tôi rơi vào khủng hoảng? Cô đứng ngoài nhìn vào thì thấy dễ lắm, Diệp An. Cô chỉ việc gõ vài dòng bình luận cay nghiệt rồi đi ngủ. Còn tôi, mỗi bước đi của tôi đều có hàng nghìn đôi mắt dõi theo, sẵn sàng xé xác nếu tôi lỡ bước.”
Diệp An im lặng. Lần đầu tiên, cô thấy cái “biến cố” mà outline đề cập không chỉ là sự cố sân khấu, mà là sự va chạm giữa hai thế giới quan. Cô đòi hỏi sự thật, anh quen với việc kiểm soát. Cô tự do trong bóng tối, anh bị giam cầm trong ánh sáng.
“Này,” Diệp An hắng giọng, đẩy laptop về phía anh. “Nhìn đoạn này đi.”
Trên màn hình là cảnh quay Tạ Triều trong phòng tập vũ đạo lúc 3 giờ sáng. Anh ngã quỵ xuống sàn, mồ hôi chảy thành dòng, nhưng ánh mắt anh lúc đó lại sáng rực lên khi cuối cùng cũng thực hiện được một động tác khó. Đoạn clip không có filter, không có nhạc nền sôi động, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng giày ma sát trên sàn gỗ.
“Đây là khoảnh khắc tôi thấy anh giống một con người nhất.” Diệp An nói nhỏ. “Và cũng là lúc tôi thấy anh… bớt đáng ghét nhất.”
Tạ Triều nhìn chằm chằm vào chính mình trong màn hình. Anh thấy một kẻ tơi tả, mệt mỏi, nhưng đúng như cô nói, đôi mắt đó có sức sống. Đó là thứ ánh sáng mà anh đã đánh mất từ lâu trong những buổi chụp hình tạp chí bóng bẩy.
Một sự thấu hiểu vô hình bắt đầu nảy nở giữa hai người, nảy lên từ chính những vết rạn nứt. Họ vẫn là hai đường thẳng chéo nhau, nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu nhìn thấy nhau thay vì chỉ nhìn vào cái bóng của đối phương.
“Dựng xong video này, tôi sẽ xin Quách Hồng cho cô toàn quyền xử lý phần tư liệu cá nhân của tôi.” Tạ Triều đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo khoác hiệu, chuẩn bị bước ra ngoài để trở lại làm một “Tạ Triều hoàn hảo”.
Anh dừng lại ở cửa, không quay đầu lại: “Nhưng đừng có mà khen tôi đấy. Tôi vẫn thích cách cô mắng tôi hơn, nó làm tôi cảm thấy mình vẫn còn đang sống.”
Diệp An nhìn theo bóng lưng anh, lẩm bẩm: “Đồ điên. Ai thèm khen anh chứ.”
Nhưng ngón tay cô, khi đặt lại lên bàn phím, đã bớt đi phần nào sự gay gắt của một “sát thủ”.
Chiếc xe bảo mẫu màu đen sang trọng lao đi trong màn đêm của đường vành đai 3 Bắc Kinh, hướng thẳng về phía phim trường Hoài Nhu. Diệp An ngồi ở hàng ghế cuối, ôm khư khư chiếc laptop Alienware nặng trịch. Cô vừa trải qua 48 giờ liên tục bám sát lịch trình của Tạ Triều – một trải nghiệm mà cô thề rằng nếu không vì món nợ NDA, cô thà đi quét rác còn hơn.
Thế giới của một “đỉnh lưu” (ngôi sao có lưu lượng hàng đầu) không giống như những gì Diệp An tưởng tượng khi ngồi gõ phím ở nhà. Nó không chỉ có hoa hồng và tiếng vỗ tay; nó là một chuỗi những con số, những bản hợp đồng và một sự mệt mỏi đặc quánh.
“Cảnh này, xóa đi.”
Giọng nói lạnh nhạt của Quách Hồng vang lên từ phía ghế trên. Bà ta đang lướt qua các đoạn thô (footage) mà Diệp An vừa quay bằng máy cầm tay.
“Tại sao?” Diệp An nhướng mày. “Đó là cảnh Tạ Triều đang tự học đàn trong giờ nghỉ. Nó rất có chiều sâu.”
“Cậu ấy trông quá hốc hác. Quầng thâm mắt rõ mồn một. Fan muốn thấy một nam thần không tì vết, không phải một nghệ sĩ nghèo khổ đang vật lộn với phím đàn.” Quách Hồng không buồn ngoảnh lại, giọng nói như được lập trình bởi một thuật toán kinh doanh. “Sửa lại toàn bộ bằng filter ‘mềm’, nâng tone da lên 2 độ. Nhớ là, Tạ Triều không bao giờ được phép trông giống một con người bình thường trước ống kính.”
Diệp An siết chặt tay vào thành ghế. Cô nhìn sang Tạ Triều. Anh đang ngồi ở hàng ghế giữa, đeo bịt mắt, đầu dựa vào cửa sổ xe, dường như đã thiếp đi từ lâu. Ánh đèn đường lướt qua gương mặt anh, tạo nên những mảng sáng tối chập chờn. Trong khoảnh khắc đó, trông anh nhỏ bé một cách lạ lùng giữa không gian chật hẹp của chiếc xe tiền tỷ.
“Tôi không làm được.” Diệp An lên tiếng, giọng cô đanh lại.
Quách Hồng lúc này mới quay lại, đôi mắt sắc lẹm sau gọng kính kim loại: “Cô nói gì?”
“Tôi là một editor, không phải thợ trang điểm kỹ thuật số.” Diệp An nhìn thẳng vào mắt người quản lý quyền lực. “Cái mà bà gọi là ‘hoàn hảo’ thực chất là một sản phẩm vô hồn. Bà đang biến anh ta thành một con búp bê nhựa. Khán giả hiện nay không ngu, họ bắt đầu chán ngấy những khuôn mặt mịn màng không lỗ chân lông rồi.”
“Cô chỉ là một nhân viên tạm thời…”
“Dừng lại đi, chị Quách.”
Tạ Triều lên tiếng, giọng anh trầm đục vì vừa tỉnh giấc. Anh tháo bịt mắt, ánh nhìn mệt mỏi nhưng chứa đầy sự tỉnh táo hướng về phía Diệp An.
“Cứ để cô ấy dựng theo cách của cô ấy. Tôi cũng muốn xem, dưới con mắt của một kẻ ghét tôi nhất, tôi trông sẽ thảm hại đến mức nào.”
Hai tiếng sau, tại phòng chờ của phim trường, khi đoàn phim đang set-up ánh sáng, chỉ còn lại Diệp An và Tạ Triều trong một không gian yên tĩnh hiếm hoi. Diệp An vẫn đang mải mê với những khung hình, còn Tạ Triều thì ngồi đối diện, nhấp từng ngụm nước ấm từ chiếc bình giữ nhiệt.
“Tại sao cô lại kiên trì với cái gọi là ‘sự thật’ đó?” Tạ Triều đột ngột hỏi. “Cô biết đấy, nếu tôi sụp đổ hình tượng, công việc của cô cũng mất.”
Diệp An không rời mắt khỏi màn hình, tay vẫn lia chuột nhanh thoăn thoắt: “Tôi không quan tâm đến công việc này. Tôi quan tâm đến việc người xem đang bị lừa dối. Anh biết không, tôi từng là một người rất yêu âm nhạc. Tôi bắt đầu kênh ‘An Sát Thủ’ vì tôi không chịu nổi cảnh những người thực sự có tài bị gạt sang một bên để nhường chỗ cho những kẻ chỉ biết cười trước ống kính và hát nhép trên nền nhạc đè 80%.”
Cô dừng lại, quay sang nhìn anh, ánh mắt bướng bỉnh: “Anh có biết cảm giác khi xem một thần tượng biểu diễn mà không thấy một chút linh hồn nào trong đó không? Nó giống như ăn một món ăn thịnh soạn nhưng làm bằng nhựa vậy. Cực kỳ buồn nôn.”
Tạ Triều khựng lại. Câu nói “không thấy một chút linh hồn nào” đâm trúng vào tử huyệt của anh. Anh đặt bình nước xuống, bàn tay hơi run nhẹ.
“Cô nghĩ tôi muốn vậy sao?” Anh cười nhạt, nụ cười không còn sự hoàn mỹ của một idol. “Ở vị trí này, tôi không có quyền nói ‘không’. Công ty quyết định tôi mặc gì, ăn gì, cười lúc nào và hát cái gì. Tôi là tài sản của họ. Tài sản thì không cần linh hồn, chỉ cần giá trị thặng dư.”
“Vậy tại sao anh không phản kháng?”
“Phản kháng?” Tạ Triều nhìn vào khoảng không. “Để hàng trăm nhân viên phía sau tôi mất việc? Để fan của tôi rơi vào khủng hoảng? Cô đứng ngoài nhìn vào thì thấy dễ lắm, Diệp An. Cô chỉ việc gõ vài dòng bình luận cay nghiệt rồi đi ngủ. Còn tôi, mỗi bước đi của tôi đều có hàng nghìn đôi mắt dõi theo, sẵn sàng xé xác nếu tôi lỡ bước.”
Diệp An im lặng. Lần đầu tiên, cô thấy cái “biến cố” mà outline đề cập không chỉ là sự cố sân khấu, mà là sự va chạm giữa hai thế giới quan. Cô đòi hỏi sự thật, anh quen với việc kiểm soát. Cô tự do trong bóng tối, anh bị giam cầm trong ánh sáng.
“Này,” Diệp An hắng giọng, đẩy laptop về phía anh. “Nhìn đoạn này đi.”
Trên màn hình là cảnh quay Tạ Triều trong phòng tập vũ đạo lúc 3 giờ sáng. Anh ngã quỵ xuống sàn, mồ hôi chảy thành dòng, nhưng ánh mắt anh lúc đó lại sáng rực lên khi cuối cùng cũng thực hiện được một động tác khó. Đoạn clip không có filter, không có nhạc nền sôi động, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng giày ma sát trên sàn gỗ.
“Đây là khoảnh khắc tôi thấy anh giống một con người nhất.” Diệp An nói nhỏ. “Và cũng là lúc tôi thấy anh… bớt đáng ghét nhất.”
Tạ Triều nhìn chằm chằm vào chính mình trong màn hình. Anh thấy một kẻ tơi tả, mệt mỏi, nhưng đúng như cô nói, đôi mắt đó có sức sống. Đó là thứ ánh sáng mà anh đã đánh mất từ lâu trong những buổi chụp hình tạp chí bóng bẩy.
Một sự thấu hiểu vô hình bắt đầu nảy nở giữa hai người, nảy lên từ chính những vết rạn nứt. Họ vẫn là hai đường thẳng chéo nhau, nhưng ít nhất, họ đã bắt đầu nhìn thấy nhau thay vì chỉ nhìn vào cái bóng của đối phương.
“Dựng xong video này, tôi sẽ xin Quách Hồng cho cô toàn quyền xử lý phần tư liệu cá nhân của tôi.” Tạ Triều đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo khoác hiệu, chuẩn bị bước ra ngoài để trở lại làm một “Tạ Triều hoàn hảo”.
Anh dừng lại ở cửa, không quay đầu lại: “Nhưng đừng có mà khen tôi đấy. Tôi vẫn thích cách cô mắng tôi hơn, nó làm tôi cảm thấy mình vẫn còn đang sống.”
Diệp An nhìn theo bóng lưng anh, lẩm bẩm: “Đồ điên. Ai thèm khen anh chứ.”
Nhưng ngón tay cô, khi đặt lại lên bàn phím, đã bớt đi phần nào sự gay gắt của một “sát thủ”.