Chương 2
Hậu trường của một buổi concert tầm cỡ quốc tế tại sân vận động Tổ Chim giống như một cỗ máy khổng lồ đang vận hành hết công suất. Tiếng rít của máy phát điện, tiếng bước chân vội vã của nhân viên hậu cần, và tiếng bass dội từ sân khấu chính tạo thành một thứ âm thanh hỗn tạp, đặc quánh.
Diệp An đội chiếc mũ lưỡi trai đen sụp xuống mặt, mặc bộ đồ bảo hộ tối màu của nhân viên kỹ thuật. Cô đang ngồi trong khu vực điều khiển màn hình LED phía sau cánh gà. Công việc của cô hôm nay rất đơn giản nhưng đòi hỏi sự tập trung cao độ: Giám sát tín hiệu hình ảnh và đảm bảo các hiệu ứng visual khớp từng mili giây với vũ đạo của Tạ Triều.
“Tạ Triều, chuẩn bị cho tiết mục ‘Phá Kén’. Giàn nâng số 3 vào vị trí!”
Tiếng đạo diễn hiện trường vang lên trong bộ đàm đeo bên tai Diệp An. Cô liếc nhìn màn hình giám sát (monitor). Trên đó, Tạ Triều đang đứng ở trung tâm sân khấu, ánh đèn xanh lục nhạt quét qua gương mặt anh, tạo nên một vẻ đẹp ma mị, liêu trai. Anh đang thở dốc, lồng ngực phập phồng rõ rệt – lần này là thật, vì đây là bài nhảy tốn sức nhất trong đêm diễn.
Diệp An nheo mắt. Cô vẫn giữ nguyên thái độ bài xích thường ngày. “Diễn sâu thật đấy, mệt đến mức đó mà vẫn không quên tìm góc máy để khoe xương quai hàm.” Nhưng khi Tạ Triều bắt đầu bước về phía giàn nâng – một khối kim loại nặng hàng tấn được thiết kế để đưa anh lên cao 5 mét giữa không trung – Diệp An bỗng thấy tim mình thắt lại một nhịp. Không phải vì rung động, mà là vì bản năng của một người làm kỹ thuật lâu năm.
Trên màn hình giám sát góc siêu rộng, cô thấy một sợi dây cáp thép của hệ thống treo phía trên giàn nâng hơi bị chùng xuống một cách bất thường. Nó rung nhẹ, rồi một con ốc vít nhỏ bằng ngón tay cái rơi rụng, nảy lên trên sàn kim loại. Tiếng “teng” khô khốc đó hoàn toàn bị lấn át bởi tiếng nhạc EDM chát chúa, nhưng Diệp An đã nhìn thấy nó qua ống kính zoom cận cảnh của cam số 4.
Hệ thống thủy lực bắt đầu rít lên. Giàn nâng từ từ rời khỏi mặt đất. Tạ Triều đang đứng ngay mép, một tay cầm mic, một tay thực hiện động tác vươn cao.
“Dừng lại!”
Diệp An hét lên, nhưng không ai nghe thấy. Mọi người đang say sưa với khoảnh khắc cao trào.
Không kịp suy nghĩ, Diệp An chộp lấy bộ đàm tổng, nhấn giữ nút ưu tiên dành cho kỹ thuật viên màn hình trong trường hợp khẩn cấp – một quyền hạn mà cô vốn không nên dùng nếu không có lệnh của tổ trưởng.
“KỸ THUẬT DỪNG NGAY! GIÀN NÂNG SỐ 3 BỊ ĐỨT CÁP BÊN TRÁI! TẠ TRIỀU, LÙI LẠI!”
Giọng của cô thanh mảnh nhưng lại sắc lẹm, vang vọng qua hệ thống âm thanh nội bộ của toàn bộ ê-kíp.
Cùng lúc đó, một tiếng Rắc chói tai vang lên. Sợi cáp chính không chịu nổi sức nặng đã đứt lìa. Giàn nâng nghiêng hẳn sang một bên. Tạ Triều, theo phản xạ từ tiếng hét trong tai nghe của Diệp An, đã kịp lùi lại một bước và bám chặt vào thanh giằng cố định phía sau ngay trước khi mặt sàn phía trước anh sụp xuống.
Cả sân vận động im bặt trong một giây, sau đó là tiếng la hét thất thanh của hàng vạn người hâm mộ. Đèn sân khấu vụt tắt để che giấu sự cố. Đội cứu hộ lao ra.
Tạ Triều đứng đó, hơi thở dồn dập, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Tim anh đập loạn xạ đến mức đau nhói. Nếu không có tiếng hét kia, có lẽ giờ này anh đã rơi từ độ cao 3 mét xuống đống đổ nát kim loại sắc nhọn phía dưới.
Trong bóng tối của cánh gà, anh nhìn về phía phòng điều khiển kỹ thuật. Anh chỉ kịp thấy bóng dáng một cô gái nhỏ nhắn, đội mũ đen, đang run rẩy buông bộ đàm ra.
Sáng hôm sau, giới giải trí Trung Quốc chấn động.
Từ khóa #TạTriều_SựCốSânKhấu và #CôGáiBộĐàm leo thẳng lên vị trí No.1 và No.2 của bảng tìm kiếm nóng (Hotsearch) trên Weibo. Một đoạn clip quay lén từ góc của fan đã ghi lại toàn bộ cảnh tượng: Tiếng hét cảnh báo của Diệp An vang lên đầy quyết liệt ngay trước khi thảm họa xảy ra. Các “đại thần” công nghệ nhanh chóng tìm ra danh tính của người sở hữu giọng nói đó.
Và đó là lúc thảm họa thực sự ập đến với Diệp An.
“Diệp An, cô có biết mình đã làm gì không?”
Trong văn phòng cao cấp của Tinh Diệu Media, Quách Hồng – quản lý cấp cao của Tạ Triều, một người phụ nữ nổi tiếng thép nguội – đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn.
Diệp An đứng đó, tay đan chặt vào nhau. Cô không sợ hãi, chỉ thấy phiền phức. “Tôi đã cứu mạng nghệ sĩ của bà.”
“Cô đã cứu mạng cậu ấy, nhưng cô cũng là ‘An Sát Thủ’ – kẻ vừa đăng video bôi nhọ cậu ấy đêm qua!” Quách Hồng nghiến răng, xoay màn hình máy tính lại.
Lịch sử duyệt web hiện rõ kênh YouTube và tài khoản Weibo của Diệp An. Việc một anti-fan khét tiếng lại chính là người cứu mạng thần tượng là một kịch bản truyền thông vừa tuyệt vời, vừa rủi ro đến mức điên rồ.
“Nếu fan biết người cứu Tạ Triều lại là kẻ luôn miệng chửi cậu ấy bất tài, họ sẽ nghĩ đây là một chiêu trò dàn dựng của chúng tôi để tẩy trắng. Hoặc tệ hơn, họ sẽ tấn công cô vì cô ‘xâm nhập’ vào hậu trường với mục đích xấu.” Quách Hồng nheo mắt nhìn Diệp An. “Nhưng hiện tại, video cô cứu cậu ấy đang có hiệu ứng tích cực quá lớn. Công chúng đang gọi cô là ‘thiên thần hộ mệnh giấu mặt’.”
“Tôi không cần danh xưng đó. Tôi xong việc rồi, tôi muốn nghỉ việc.” Diệp An lạnh lùng nói.
“Nghỉ? Cô đã ký thỏa thuận bảo mật (NDA) khi vào làm thời vụ. Nếu cô rời đi lúc này và sự thật cô là anti-fan bị lộ ra, cô sẽ phải bồi thường số tiền mà cả đời cô cũng không kiếm nổi.”
Quách Hồng dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự tính toán của một cáo già kinh doanh.
“Tạ Triều đang bị hoảng loạn sau sự cố, và đội ngũ nội dung của chúng tôi đang thiếu một editor có khả năng nắm bắt ‘nhịp’ thực tế tốt như cô. Cô sẽ ở lại, làm editor chính thức cho team tư liệu của Tạ Triều trong 3 tháng. Đây là cách tốt nhất để kiểm soát truyền thông và cũng là cách để cô trả nợ cho sự bốc đồng trên mạng của mình.”
Cánh cửa phòng họp bật mở. Tạ Triều bước vào, vẫn là gương mặt đẹp đẽ ấy nhưng quầng thâm dưới mắt đã lộ rõ dù có lớp phấn che phủ. Anh nhìn Diệp An – cô gái nhỏ bé với đôi mắt chứa đầy sự bướng bỉnh và… ghét bỏ?
Đúng, anh không nhìn lầm. Cô gái vừa cứu mạng anh đang nhìn anh như nhìn một đống rác lộng lẫy.
“Là cô sao?” Tạ Triều khàn giọng hỏi.
Diệp An khoanh tay, hất hàm: “Rất tiếc vì người cứu anh lại là tôi, Tạ Triều.”
Một người là đại lưu lượng đang đứng trên đỉnh cao nhưng tâm hồn rệu rã, một người là anti-fan thực lực luôn muốn kéo đổ tượng đài. Định mệnh đã buộc họ vào chung một chiến thuyền, giữa một C-biz đầy rẫy cạm bẫy và sự giả dối.