Chương 8
hòng khách nhà họ Lâm chìm trong bầu không khí ngột ngạt. Tiếng khóc thút thít của Lâm Uyển Nghi vang lên rấm rứt, phá vỡ sự im lặng nặng nề.
Cô ta ngồi rúm ró trên ghế sô-pha, đôi mắt sưng húp, hai tay bấu chặt lấy gấu áo. Xung quanh là ba mẹ Tri Vi và chú thím ruột – tức ba mẹ của Uyển Nghi. Ai nấy đều mang vẻ mặt phức tạp, xót xa có, bàng hoàng có.
- Chị Vi… em thề là em không biết anh Thành có ý định chiếm đoạt công trình của chị.
Uyển Nghi ngước lên, nước mắt lăn dài trên gò má tái nhợt. Giọng cô ta run rẩy, yếu ớt như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng.
- Em nộp file cho anh ấy chỉ vì anh ấy bảo cần kiểm tra lại lỗi chính tả giúp chị. Em quá ngưỡng mộ chị, lại bị tình yêu làm cho mù quáng. Anh Thành nói gì em cũng tin… Em thật sự là nạn nhân bị anh ta lợi dụng mà! Chị mắng em ngu ngốc cũng được, nhưng xin chị đừng đưa em ra tòa… Sự nghiệp của em sẽ hủy hoại mất!
Thím Lâm nghe con gái khóc đến đứt ruột, không nhịn được bèn rơm rớm nước mắt nhìn sang Tri Vi.
- Vi Vi à, chuyện của thằng Thành thì dứt khoát phải xử nghiêm. Nhưng cái Nghi dẫu sao cũng là em gái ruột thịt của con. Nó ngây thơ, bị tình cảm lừa gạt. Con xem… hay là nương tay cho em nó một con đường lui?
Tri Vi ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành đối diện, phong thái tĩnh lặng đến đáng sợ. Cô không tức giận, cũng không hề có biểu cảm chán ghét hay thất vọng. Đôi mắt cô trong veo nhưng lạnh lẽo, gỡ bỏ hoàn toàn mọi màng lọc cảm xúc.
Kiếp trước, màn khóc lóc này đã thành công rực rỡ. Bọn họ dồn cô vào góc tường, dùng thứ gọi là “tình thân” để ép cô phải nhận mình bị điên, ép cô nhường lại bục vinh quang để bảo vệ danh dự gia tộc.
Nhưng hiện tại, Tri Vi chỉ thấy buồn cười. Cô không cãi vã. Cô từ tốn vươn tay, đặt một tập hồ sơ mỏng lên mặt bàn kính.
- Thím nói đúng. Uyển Nghi rất ngây thơ. Ngây thơ đến mức biết tự mình mặc cả giá trị của bản dự án.
Tiếng khóc của Uyển Nghi bỗng chốc khựng lại nửa nhịp.
Tri Vi lật tờ giấy đầu tiên, đẩy về phía chú thím.
- Đây là lịch sử trò chuyện được khôi phục từ ứng dụng nhắn tin mã hóa của Tống Diệc Thành. Hai ngày trước khi tệp dữ liệu bị đánh cắp, Uyển Nghi đã chủ động gửi cho anh ta một tin nhắn.
Tri Vi đưa mắt nhìn lướt qua những gương mặt đang biến sắc của người lớn trong nhà, giọng nói đều đều vang lên, rành rọt từng chữ.
- Nguyên văn tin nhắn là: “Nếu dự án này đứng tên anh và em, cổ phần của công ty gia đình anh sẽ chia cho em bao nhiêu phần trăm? Chị Vi dạo này rất lơ là, em có cách lấy thẻ vật lý của chị ấy.”
Khuôn mặt Lâm Uyển Nghi lập tức trắng bệch, không còn một giọt máu. Cô ta há hốc miệng, nhưng cổ họng như bị ai bóp nghẹt, không thốt nên lời.
Tri Vi lật tiếp tờ thứ hai.
- Còn đây là sao kê tài khoản ngân hàng của Uyển Nghi. Một tuần trước buổi bảo vệ đề án, có một khoản tiền ba trăm triệu được chuyển vào từ tài khoản cá nhân của Tống Diệc Thành, kèm theo nội dung: “Tạm ứng tiền mua thiết bị”. Thiết bị gì mà cần đến ba trăm triệu cho một trợ lý phòng lab?
Cô ngừng lại một chút, thu hết những biểu cảm kinh hoàng của những người xung quanh vào mắt.
- Uyển Nghi không hề bị tình yêu làm cho mù quáng. Cô ta luôn tỉnh táo chọn cho mình vị trí có lợi nhất. Cô ta bán đứng tôi để đổi lấy cổ phần và tiền bạc, sau khi mọi chuyện vỡ lở, cô ta lại lập tức bán đứng Tống Diệc Thành để sắm vai nạn nhân vô tội. Kịch bản này, tôi diễn không nổi cùng em đâu, Uyển Nghi à.
Sự im lặng chết chóc bao trùm phòng khách. Chú Lâm tức giận đến mức toàn thân run rẩy, vung tay tát thẳng vào mặt Uyển Nghi một cái điếng người. Cô ta ngã nhào xuống ghế, ôm mặt khóc rống lên, nhưng lần này không ai bước tới dỗ dành. Cái vỏ bọc “nữ phụ hiền lành, yếu đuối” đã bị Tri Vi lột sạch sẽ, phơi bày trần trụi dưới ánh sáng.
Ba mẹ Tri Vi nhìn con gái mình, ánh mắt từ ngỡ ngàng chuyển sang đau lòng và áy náy tột độ. Mẹ cô bước lên một bước, đôi mắt rưng rưng vươn tay định ôm lấy vai cô.
- Vi Vi… mẹ xin lỗi. Mẹ không biết con đã phải chịu đựng những chuyện kinh khủng thế này ở phòng lab. Là do gia đình không bảo vệ tốt cho con…
Nhưng ngay khoảnh khắc hơi ấm của mẹ sắp chạm vào người, cơ thể Tri Vi vô thức cứng đờ. Hệ thống phòng ngự trong tâm trí cô lập tức kêu réo.
Tại sao trước khi có bằng chứng, bọn họ lại dễ dàng tin lời ngụy biện của Uyển Nghi? Nếu hôm nay mình không đưa ra được những tờ giấy này, liệu họ có ép mình tha thứ không? Nước mắt và sự áy náy này, liệu có bao nhiêu phần là thật lòng, bao nhiêu phần là sự áy náy muộn màng của kẻ gió chiều nào che chiều ấy?
Lưỡi dao trong tay áo lại tự động tuốt vỏ.
Tri Vi lùi lại nửa bước, khéo léo nhưng dứt khoát né tránh cái ôm của mẹ.
- Con hơi mệt, con xin phép lên phòng trước. Hồ sơ pháp lý luật sư của con sẽ gửi đến sau, hy vọng chú thím đừng can thiệp.
Cô gật đầu chào hỏi một cách vô cùng lễ độ, khách sáo, rồi quay lưng bước đi.
Bỏ lại sau lưng tiếng khóc lóc ầm ĩ của Uyển Nghi và ánh mắt hụt hẫng, xót xa của ba mẹ, Tri Vi bước lên cầu thang. Càng được minh oan, cô càng nhận ra ranh giới giữa mình và thế giới này đã trở thành một vực thẳm.