Chương 7
Ba ngày sau buổi bảo vệ đề án, quyết định kỷ luật chính thức được ban hành. Tống Diệc Thành bị tước bỏ tư cách nghiên cứu viên, đồng thời phải đối mặt với án phạt cấm tham gia các dự án cấp viện trong vòng 5 năm. Sự nghiệp học thuật mà hắn luôn tự hào coi như đứt gánh giữa đường.
Chiều hôm đó, trời đổ mưa lâm râm. Tri Vi vừa cầm ô bước ra khỏi cổng viện nghiên cứu thì một bóng đen lao xồ tới, chắn ngang đường.
Chiếc ô khẽ nghiêng lên. Tống Diệc Thành đứng đó, cả người ướt sũng, mái tóc vuốt keo hoàn hảo ngày thường giờ bết bát rũ rượi. Đôi mắt hắn hằn đầy tia máu, quầng thâm thẫm lại vì những đêm dài mất ngủ và hoảng loạn. Hắn nhìn cô, ánh mắt lấp lánh sự cầu khẩn hèn mọn mà kiếp trước cô chưa từng được thấy.
- Tri Vi… xin em, cho anh năm phút thôi. Chỉ năm phút thôi.
Hắn vươn tay định nắm lấy tay áo cô.
Gần như theo phản xạ, Tri Vi lùi lại một bước, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của hắn. Lưỡi dao vô hình trong đầu cô lập tức vạch ra hàng loạt kịch bản: Hắn mang theo máy ghi âm không? Hắn có ý định kích động để mình ra tay đánh người rồi quay video ăn vạ không?
Nhìn thấy sự bài xích tuyệt đối của cô, Tống Diệc Thành cay đắng rụt tay về, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy.
- Tri Vi, anh biết anh sai rồi. Nhưng anh thật sự chỉ nhất thời hồ đồ thôi! Em cũng biết nhà anh đang ép anh phải có thành tựu để vào hội đồng quản trị mà. Là Uyển Nghi… đúng, là Lâm Uyển Nghi đã dụ dỗ anh! Cô ta chủ động mang dữ liệu đến, cô ta rỉ tai anh rằng em dạo này lơ là, rằng dự án này đứng tên anh thì tương lai hai đứa mình mới vững chắc. Anh thề, anh chỉ muốn tốt cho tương lai của chúng ta!
Hắn nói đến nghẹn ngào, hốc mắt đỏ hoe. Hắn bắt đầu lôi những kỷ niệm cũ ra để bấu víu.
- Em nhớ không? Bốn năm trước, lúc em bệnh nặng nhập viện, là anh thức trắng ba đêm chăm sóc em. Chúng ta đã hứa sẽ cùng nhau đi thử váy cưới vào cuối năm nay cơ mà… Tri Vi, nể tình những năm tháng qua, em rút đơn kiện anh tội ăn cắp tài sản trí tuệ được không? Xin em, nếu kiện, anh sẽ đi tù mất…
Tiếng mưa rơi lộp bộp trên tán ô. Tri Vi đứng đó, tĩnh lặng quan sát người đàn ông trước mặt.
Kiếp trước, chỉ cần hắn nhíu mày mệt mỏi, trái tim cô đã thắt lại vì xót xa. Cô từng tin hắn bằng tất cả sinh mệnh, từng đặt toàn bộ tương lai, thanh xuân và cả tính mạng của mình vào tay hắn.
Nhưng giây phút này, khi nghe những lời van xin thảm hại ấy, Tri Vi lại ngạc nhiên nhận ra… tim mình rất yên.
Không phải vì vết thương đã hoàn toàn lành lặn. Mà là vì cái phần linh hồn có thể bốc cháy, có thể lao vào tin tưởng và yêu thương người khác thêm một lần nữa, đã bị Đan Sa lấy đi mất rồi. Sự tĩnh lặng này không phải là bình yên, nó là sự chết lặng của một vùng cảm xúc.
Hắn đang khóc. Nhưng trong mắt cô, hắn chỉ là một biến số lỗi cần được loại bỏ. Cô không thể cảm nhận được tình yêu, sự thù hận, hay thậm chí là lòng thương hại.
Tri Vi khẽ chớp mắt. Trong đầu cô chậm rãi vang lên một suy nghĩ đầy chua chát:
Thắng hắn thật ra không khó. Cái khó là tôi nhận ra, mình cũng chẳng còn đường nào để quay lại làm Lâm Tri Vi của ngày xưa nữa.
Cô hơi nâng cằm, giọng nói phát ra đều đều, hòa lẫn vào tiếng mưa lạnh buốt.
- Tống Diệc Thành, anh biết tại sao tôi không ghi âm cuộc trò chuyện này không?
Hắn ngớ người, ngước đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn cô, lúng túng lắc đầu.
- Bởi vì những lời rác rưởi của anh, không có tư cách để làm bằng chứng trước tòa.
Tri Vi xoay tay cầm ô, lạnh lùng dập tắt tia hy vọng cuối cùng của hắn.
- Anh đổ lỗi cho Uyển Nghi? Yên tâm, tôi sẽ không bỏ sót cô ta. Còn việc rút đơn kiện? Tống Diệc Thành, anh dùng quyền truy cập tôi cấp để ăn cắp cốt lõi dự án, anh mua chuộc bảo vệ để lấy lại camera hành lang, anh chặn đường sống của tôi không chừa một khe hở. Lúc đó, anh có nhớ đến những đêm thức trắng chăm bệnh không? Tương lai của anh, là do chính anh tự tay bóp nát. Ra tòa mà nói những lời này với thẩm phán.
Nói xong, Tri Vi không nán lại thêm nửa giây, dứt khoát quay lưng bước đi.
Phía sau cô, Tống Diệc Thành sụp xuống vũng nước mưa, ôm đầu gào lên tuyệt vọng. Nhưng bước chân Tri Vi không hề dừng lại, cũng không hề ngoảnh đầu.