Chương 4
Mất trọn ba ngày đêm, Tri Vi âm thầm rút cạn toàn bộ phần “lõi” của dự án y sinh chuyển sang một ổ cứng vật lý được mã hóa sinh trắc học, giấu kỹ dưới đáy ba lô.
Trên hệ thống máy tính của phòng lab, cô cẩn thận dựng lên một lớp vỏ bọc hoàn hảo. Bản báo cáo và chuỗi dữ liệu nhử mồi giống bản gốc đến tám mươi phần trăm. Nhưng ở những công thức nội suy quan trọng nhất, nơi quyết định sự thành bại của chuỗi phản ứng tế bào, cô đã tinh vi đảo ngược vài tham số. Nếu chỉ nhìn lướt qua để ăn cắp, người ta sẽ thấy một công trình vĩ đại. Nhưng nếu đem ra ứng dụng và phản biện, nó sẽ là một quả bom nổ chậm.
Cô còn cài thêm một đoạn mã ẩn chạy ngầm. Bất cứ thiết bị ngoại vi nào cắm vào máy tính để sao chép thư mục này, hệ thống sẽ tự động chụp lại địa chỉ IP, thời gian, và cả dung lượng bị bòn rút.
Mọi thứ đã giăng sẵn. Giờ thì đến phần diễn xuất.
- Chị Vi, chị ăn chút cháo đi. Mấy hôm nay chị gầy rộc đi rồi, anh Thành bảo em phải giám sát chị ăn hết hộp này đấy.
Lâm Uyển Nghi đẩy cửa bước vào, nụ cười ngọt ngào không tì vết, tay xách theo hộp cháo sườn hãy còn bốc khói.
Tri Vi rời mắt khỏi màn hình, đưa tay vươn vai, cố tình để lộ vẻ mệt mỏi và rã rời. Cô nhận lấy hộp cháo, mỉm cười yếu ớt.
- Cảm ơn em. May mà có em và Diệc Thành ở bên cạnh giúp đỡ, nếu không chị cũng không biết xoay xở thế nào với đống dữ liệu khổng lồ này. Chị mệt đến mức đầu óc cứ đặc quánh lại.
Ánh mắt Uyển Nghi khẽ lóe lên một tia đắc ý, dù cô ta giấu rất kỹ dưới lớp vỏ bọc xót xa.
- Chị đừng cố quá. Dữ liệu xử lý xong chưa chị? Tối nay chị về nhà ngủ một giấc đi, cứ để máy chạy, em ở lại trực đêm xem máy móc thế nào cho.
- Thế thì tốt quá. File tổng hợp chị để sẵn ngoài màn hình rồi, thư mục tên “Final_Update” nhé. Đêm nay nhờ em trông chừng.
Tri Vi đáp lời, giọng nói mềm mỏng, vô hại như một con cừu non ngoan ngoãn. Nhìn bóng lưng Uyển Nghi lon ton chạy đi lấy nước cho mình, trong lòng Tri Vi trống rỗng. Không có sự xót xa của tình thân bị phản bội, chỉ có sự tĩnh lặng của một kẻ đang kiên nhẫn nhìn con mồi tự bước vào tròng.
Đến chiều, khi Tri Vi đang pha cà phê ở khu vực nghỉ ngơi, một bóng người cao lớn bước tới.
Là Thẩm Ngôn – đàn anh khóa trên, cũng là nghiên cứu viên độc lập xuất sắc nhất viện. Kiếp trước, anh là người duy nhất ở lại nhìn cô bị lôi ra khỏi hội trường bằng ánh mắt phức tạp, không hùa theo đám đông chà đạp cô.
Thẩm Ngôn tựa lưng vào quầy pha chế, đôi mắt sắc bén nhìn lướt qua quầng thâm dưới mắt Tri Vi.
- Lớp bảo mật em mới thiết lập lại trên server máy chủ… rất thông minh. Nhưng vẫn còn một lỗ hổng ở cổng truy cập phụ.
Tri Vi sững người, tay cầm thìa khuấy cà phê khẽ khựng lại.
- Em không hiểu anh nói gì.
- Đừng giả vờ.
Thẩm Ngôn hạ giọng, âm sắc trầm và nghiêm túc.
- Tống Diệc Thành dạo này liên tục sao lưu các tệp dữ liệu dung lượng lớn dưới danh nghĩa của em. Anh không biết giữa hai người có thỏa thuận gì, nhưng công trình nghiên cứu là mồ hôi nước mắt của em. Nếu em cần… anh có thể giúp em chặn quyền truy cập của cậu ta ở hệ thống trung tâm.
Một lời đề nghị thẳng thắn, chân thành, và hoàn toàn chạm đúng vào vấn đề.
Nếu là Lâm Tri Vi của kiếp trước, cô sẽ bật khóc vì hàm oan và nắm lấy bàn tay đang chìa ra ấy.
Nhưng Tri Vi của hiện tại thì sao?
Ngay khoảnh khắc Thẩm Ngôn cất lời, hệ thống phòng ngự trong đầu cô lập tức hú còi báo động. Lưỡi dao vô hình trong tay áo tự động tuốt vỏ.
Tại sao anh ấy lại quan tâm? Anh ấy có phát hiện ra bản dữ liệu thật của mình không? Nếu cho anh ấy can thiệp vào hệ thống trung tâm, liệu anh ấy có tiện tay đánh cắp luôn thành quả của mình không? Chặn Tống Diệc Thành, để rồi dẫn sói vào nhà sao?
Hàng tá câu hỏi đầy nghi kỵ sắc nhọn nảy lên trong đầu cô, đè bẹp hoàn toàn một chút hơi ấm hiếm hoi vừa nhen nhóm. Tri Vi nhận ra trái tim mình đang co rút lại. Cô đang tự dùng những suy đoán tồi tệ nhất để đánh giá một người có ý tốt.
Đan Sa… ngài nói đúng. Đây chính là vết thương.
Tri Vi mím môi, lùi lại nửa bước để tạo khoảng cách an toàn. Cô ngước lên, nở một nụ cười khách sáo, khéo léo bọc kín bản thân lại.
- Cảm ơn đàn anh đã nhắc nhở. Nhưng máy tính của em chỉ là đang dọn dẹp lại vài thư mục cũ thôi. Diệc Thành là vị hôn phu của em, anh ấy tải tài liệu giúp em là chuyện bình thường mà. Anh đừng lo quá.
Thẩm Ngôn nhìn cô chằm chằm mất vài giây. Ánh mắt anh thoáng qua sự thất vọng, xen lẫn nét khó hiểu. Cuối cùng, anh gật đầu, không nói thêm lời nào, xoay người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng đơn độc của Thẩm Ngôn, bàn tay Tri Vi siết chặt lấy ly cà phê đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Cô đã từ chối người duy nhất có thiện ý. Không phải vì cô muốn thế, mà vì cô không còn khả năng tin rằng trên đời này có người sẵn sàng giúp mình mà không mưu cầu tư lợi.
Cô an toàn hơn, nhưng cô cũng bắt đầu thấy… lạnh.