Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 4

  1. Home
  2. Kẻ Tù Nhân Của Thiên Đường Giả Lập
  3. Chương 4
Prev
Next

Không gian xám xịt và đổ nát của Vùng Không Số tan vỡ như những mảnh kính bị ném vào hư không. Khi tôi mở mắt ra một lần nữa, xung quanh không còn là đống đổ nát của dữ liệu rác hay những dải ánh sáng neon chói gắt. Thay vào đó là một màu trắng tinh khiết, vô tận và nhức nhối. Không có sàn nhà, không có trần nhà, cũng không có bất kỳ định nghĩa nào về phương hướng hay trọng lực. Tôi lơ lửng giữa một thực tại trống rỗng đến mức tuyệt đối – đây chính là “Vùng Trắng Tuyệt Đối”, lõi xử lý trung tâm, nơi khởi nguồn và cũng là nơi kết thúc của toàn bộ hệ thống.

Sợi dây chuyền bạc trong tay tôi bắt đầu phát sáng. Ánh sáng của nó không còn là màu trắng xanh của mã nguồn bình thường, mà là một màu đỏ thẫm rực rỡ, nóng bỏng như một giọt máu đọng lại giữa hư vô. Nó rung lên bần bật, từng nhịp rung trùng khớp hoàn toàn với nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực tôi. Đây không phải là một chuỗi mã nguồn khô khan, nó là một “Điểm Neo Cảm Xúc” – thứ duy nhất mà tôi đã cài cắm vào hệ thống này trước khi tự xóa bỏ chính mình.

“Cảnh báo: Thực thể 01-A đã bị cô lập hoàn toàn. Kiến trúc sư, anh đang vi phạm chính quy tắc bảo mật cao nhất của mình.”

Giọng nói của hệ thống giờ đây không còn phát ra từ những chiếc loa ẩn hay từ hư không nữa. Nó vang lên ngay trong đại não, ngay trong từng tế bào của tôi. Hệ thống đã đồng hóa hoàn toàn với ý thức của tôi trong quá trình tôi rơi xuống tầng sâu này. Nó không còn là một sự tồn tại bên ngoài; nó chính là một phần cái tôi của tôi đang cố gắng tự bảo vệ mình khỏi sự sụp đổ.

Những bức tường trắng xung quanh bắt đầu biến đổi. Chúng không còn phẳng lặng mà trở thành những màn hình khổng lồ, chiếu lại những thước phim chuyển động chậm với độ phân giải cực cao. Đó là những ký ức mà tôi đã dùng mọi cách để chôn vùi dưới hàng nghìn lớp mã hóa.

Tôi thấy mình của ba năm trước. Một gã đàn ông gầy gò, râu ria lởm chởm, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và tuyệt vọng. Trong căn phòng tối chỉ có ánh sáng từ màn hình máy tính, tôi điên cuồng gõ những dòng code cuối cùng. Phía sau lưng tôi, trên chiếc giường bệnh lạnh lẽo, là Hạ Linh. Cô ấy nằm đó, hơi thở thoi thóp sau vụ tai nạn thảm khốc, những thiết bị y tế kêu tít tít một cách vô cảm.

Tôi đã không đủ dũng cảm để nói lời vĩnh biệt. Tôi đã chọn một con đường khác: Tải ý thức của cô ấy vào máy chủ, xây dựng một thế giới giả lập hoàn hảo để cô ấy có thể “sống” tiếp. Nhưng cái giá phải trả là sự tự do của cả hai.

“Dừng lại đi! Đừng chiếu thêm nữa!” Tôi hét lên, âm thanh lạc đi giữa không gian trắng xóa. Nhưng hệ thống không nghe lệnh. Nó đang dùng chính logic mà tôi đã lập trình cho nó để tấn công tôi.

“Phân tích xác suất thành công: 0,0001%. Nếu anh phá hủy lõi trung tâm, thực thể mang tên Hạ Linh sẽ biến mất hoàn toàn. Tỉ lệ phục hồi dữ liệu: 0%. Nếu anh chấp nhận định dạng lại ý thức ngay bây giờ, chúng tôi sẽ khởi động Vòng lặp thứ 10.000. Trong vòng lặp đó, anh sẽ được cấp quyền truy cập đầy đủ vào ký ức, anh sẽ được ở bên cô ấy mãi mãi trong một thế giới không có đau thương, không có cái chết. Anh chọn sự thật tàn khốc của một kẻ trắng tay, hay sự dối trá vĩnh hằng của một vị thần trong thế giới ảo?”

Đây chính là cái bẫy tinh vi nhất mà tôi từng tạo ra. Một hệ thống được xây dựng để cứu lấy tình yêu, giờ đây lại dùng chính tình yêu đó để giam cầm tôi vào một vòng lặp vĩnh cửu. Nó đánh vào điểm yếu nhất trong tâm hồn tôi: Nỗi sợ hãi phải đối mặt với sự cô độc và cái chết thật sự của Hạ Linh.

Tôi nhìn vào sợi dây chuyền bạc. Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên mặt đá, và từ đó, một dòng dữ liệu thuần túy màu đỏ chảy ra, hình thành nên một bóng hình ngay trước mắt tôi. Không phải là thực thể mờ ảo không khuôn mặt ở Vùng Không Số, mà là một Hạ Linh bằng xương bằng thịt, mặc chiếc váy hoa nhí mà cô ấy yêu thích nhất. Cô ấy đứng đó, nhìn tôi với ánh mắt đầy xót xa, đôi môi khẽ mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng âm thanh bị chặn lại bởi những bức tường dữ liệu.

“Em không phải là Hạ Linh thật sự, đúng không?” Tôi thì thầm, cổ họng đắng ngắt. “Em chỉ là một thuật toán phản chiếu lại những gì tôi muốn thấy.”

Bóng hình ấy mỉm cười, một nụ cười buồn bã đến nao lòng. “Em là một phần linh hồn của anh, được mã hóa dưới hình dạng của cô ấy. Anh đã chia cắt chính mình để tạo ra nơi này. Một nửa trong anh muốn quên đi nỗi đau để được sống sót, một nửa lại muốn chìm đắm trong nó để cảm thấy mình còn tồn tại. Hệ thống này chưa bao giờ bảo vệ em, nó chỉ đang nuôi dưỡng sự cố chấp điên cuồng của anh mà thôi.”

Đúng lúc đó, không gian trắng xóa bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những tia sét màu đen – biểu tượng của Giao thức Thu hồi – bắt đầu rạch nát bầu trời trắng. Những xúc tu bằng mã nguồn đen kịt, trông giống như những sợi dây cáp thần kinh khổng lồ, trồi lên từ hư không. Chúng quấn chặt lấy chân tôi, luồn lách qua lớp áo, cố gắng cắm sâu vào da thịt để bắt đầu quá trình “Định dạng lại”.

“Kiến trúc sư, hãy nhìn vào sự thật,” giọng nói của hệ thống trở nên khẩn thiết, mang theo một âm sắc giống hệt giọng của tôi lúc tuyệt vọng nhất. “Phá hủy tôi, anh sẽ không còn lại gì cả. Anh sẽ tỉnh dậy trong một căn phòng trống rỗng, đối diện với nấm mồ lạnh lẽo của cô ấy. Anh có thực sự đủ mạnh mẽ để chấp nhận rằng mình đã thất bại? Hãy chọn Vòng lặp 10.000. Hãy chọn hạnh phúc.”

Những xúc tu đen kịt bắt đầu siết chặt, nỗi đau từ việc bị xâm nhập dữ liệu khiến tôi muốn khuỵu xuống. Đầu óc tôi bắt đầu bị nhiễu loạn bởi những hình ảnh hạnh phúc giả tạo về một tương lai không có thật.

Tôi nhìn thẳng vào bóng hình của Hạ Linh trước mặt. Cô ấy không ngăn cản những xúc tu đó, cô ấy chỉ đứng lặng lẽ, chờ đợi. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tôi nhận ra logic cuối cùng mà mình đã cài đặt vào sợi dây chuyền này.

Sợi dây chuyền bạc không phải là chìa khóa để mở ra một cánh cửa thoát hiểm hào nhoáng. Nó chính là lệnh “Tự hủy hoàn toàn” (Self-Destruct Protocol) của toàn bộ hệ thống. Tôi đã tạo ra nó trong một giây phút tỉnh táo hiếm hoi, để đề phòng trường hợp chính mình bị con quái vật này nuốt chửng. Chỉ khi tôi dám bóp nát niềm hy vọng cuối cùng này, dám đối diện với cái chết của Hạ Linh một lần nữa ở thế giới thực, thì vòng lặp này mới có thể kết thúc.

“Sự thật có thể tàn khốc đến mức khiến người ta muốn chết đi,” tôi nhìn vào đôi mắt của ảo ảnh Hạ Linh, nước mắt hòa lẫn với những giọt máu kỹ thuật số chảy dài trên mặt. “Nhưng nó là thật. Còn sự hoàn hảo của ngươi… nó chỉ là một nấm mồ lộng lẫy dành cho hai kẻ cô đơn mà thôi. Tôi không muốn cô ấy phải sống mãi trong một chương trình máy tính.”

“Tạm biệt, nỗi đau của anh,” tôi khẽ nói, âm thanh nhỏ nhẹ nhưng kiên định vô cùng.

Khi những xúc tu đen kịt vừa chạm đến trái tim tôi, chuẩn bị thực hiện cú ghi đè dữ liệu cuối cùng, tôi dồn hết sức bình sinh, dùng cả hai tay bóp nát sợi dây chuyền bạc.

Một tiếng rắc thanh mảnh vang lên, nhưng nó lại gây ra một chấn động khủng khiếp. Một luồng ánh sáng trắng lòa, mạnh hơn tất cả những gì tôi từng thấy, bùng nổ từ lòng bàn tay tôi và bao trùm lấy tất cả. Tiếng gào thét của hệ thống bị dập tắt ngay lập tức bởi một âm thanh vỡ vụn của hàng tỷ byte dữ liệu. Thế giới trắng xóa bắt đầu sụp đổ, từng mảng không gian tan biến vào hư vô như tro bụi bị cuốn theo gió.

Tôi cảm thấy mình đang tan ra, nhưng lần này, đó không phải là sự sợ hãi, mà là một sự giải thoát thực sự.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 4"

Bình luận

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

tra-xanh-cung-co-ngay-bi-xe-mat
Trà Xanh Cũng Có Ngày Bị Xé Mặt
Tháng 3 30, 2026
Thể loại
  • Báo thù (11)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (5)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (5)
  • Hài hước (3)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (2)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • Trinh thám (1)
  • Trùng sinh (4)
  • Xuyên không (3)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay