Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 3

  1. Home
  2. Kẻ Tù Nhân Của Thiên Đường Giả Lập
  3. Chương 3
Prev
Next

Cú rơi không kết thúc bằng một cú va chạm sấm sét như tôi tưởng tượng. Ngược lại, nó giống như việc chìm dần vào một bồn nước ấm đặc quánh, nơi mọi định luật vật lý đều bị bẻ cong. Ánh sáng xanh neon chói gắt và tiếng còi báo động rít gào của hành lang phía trên đột ngột bị dập tắt, thay thế bằng một vùng không gian mờ ảo, xám xịt và tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng dòng điện chạy râm ran trong huyết quản.

Tôi chạm đất, nhưng cảm giác dưới chân không phải là kim loại lạnh lẽo mà là một bề mặt mềm xốp, giống như đất khô bị bao phủ bởi một lớp bụi mịn. Tôi đứng dậy, phủi đi những đốm sáng li ti đang bám vào ống quần – chúng không phải bụi, mà là những điểm ảnh (pixel) bị lỗi đang dần tan rã.

Đây là “Vùng Không Số” (Zero Zone) – trung tâm xử lý rác thải dữ liệu của toàn bộ hệ thống. Đó là nơi những đoạn mã lỗi, những ký ức bị đào thải và những thuật toán lỗi thời bị vứt bỏ. Ở đây, mật độ nhiễu loạn cao đến mức ngay cả những “mắt thần” tinh vi nhất của hệ thống cũng không thể quét tới.

Trước mắt tôi, một khung cảnh hiện ra khiến lồng ngực tôi thắt lại trong một cơn đau thắt vô hình. Đó là một thư viện khổng lồ nhưng đổ nát. Những kệ sách cao ngất trời bị xé rách, hàng triệu trang giấy bay lơ lửng trong không trung, hóa thành những dòng mã nguồn chảy xiết rồi lại tan biến vào hư không. Mùi của nơi này rất lạ: nó là sự hòa quyện giữa mùi giấy cũ mục nát và mùi ozone sau một trận bão điện từ.

Giữa đống đổ nát của tri thức và ký ức ấy, một cây anh đào điện tử đứng đơn độc. Những cánh hoa của nó không mang màu hồng rực rỡ của sự sống; chúng trong suốt, lấp lánh thứ ánh sáng trắng nhợt nhạt của những điểm ảnh bị lỗi (glitch). Dưới gốc cây, một chiếc ghế gỗ cũ kỹ đặt cạnh một chiếc máy phát nhạc lạc hậu – một thứ cổ vật lạc quẻ hoàn toàn giữa thế giới của những siêu máy tính.

Tôi tiến lại gần, đôi tay run rẩy chạm vào mặt ghế gỗ. Một luồng điện nhẹ, ấm áp bất ngờ chạy qua đầu ngón tay, kích hoạt một đoạn âm thanh nhiễu loạn vang lên ngay trong đại não:

“Nếu một ngày anh thấy mọi thứ quá đau đớn, hãy nhấn nút khởi động lại. Em sẽ chờ anh ở điểm bắt đầu, dù lúc đó anh không còn là anh, và em cũng chẳng còn là em…”

Giọng nói ấy… nó không lạnh lẽo như hệ thống. Nó mềm mại, chứa đựng một nỗi tuyệt vọng nhưng cũng đầy dịu dàng.

Trong khoảnh khắc đó, bức tường chắn trong tâm trí tôi nứt vỡ. Theo logic của một kiến trúc sư, mọi cấu trúc đều phải có nền móng. Tôi nhận ra mình đã tự xóa trí nhớ không phải để chạy trốn kẻ thù, mà là để trốn chạy khỏi Nội Dung của chính hệ thống này. Sự thật kinh hoàng hiện ra rõ mồn một: Hệ thống này không phải là một nhà tù do một thế lực hắc ám nào đó tạo ra để giam cầm tôi.

Nó là một “Hộp đen tâm hồn” do chính tôi xây dựng nên để lưu giữ hình bóng của một người đã chết. Tôi chính là kiến trúc sư của cái lồng này, và tôi cũng chính là tù nhân tự nguyện, kẻ đã chọn cách hóa điên để được ở bên cạnh một ảo ảnh.

“Nhận diện Điểm Neo: Đối tượng 01-A,” một giọng nói máy móc vang lên, nhưng lần này nó mang một chút âm sắc quen thuộc của con người, như một bản ghi âm đã cũ.

Từ phía sau gốc cây anh đào, một thực thể mờ ảo bước ra. Cô ấy không phải là bóng ma đầy sẹo như kẻ tôi gặp ở Chương 2, mà là một hình bóng thanh mảnh khoác trên mình chiếc váy trắng tinh khôi. Cô ấy không có khuôn mặt rõ ràng, vùng mặt chỉ là một dải sáng mờ ảo che giấu những đường nét mà lẽ ra tôi phải nhớ rõ hơn bất cứ điều gì.

“Anh lại quay về rồi,” cô ấy nói, giọng nói trùng khớp hoàn toàn với đoạn âm thanh trong đầu tôi. “Vòng lặp thứ 9.999. Anh vẫn chưa chịu buông tay sao?”

Tôi lùi lại, đầu óc quay cuồng trong cơn bão ký ức chưa định hình. “Cô là ai? Tại sao tôi lại tạo ra nơi này? Tại sao tôi phải xóa bỏ chính mình?”

“Anh tạo ra em vì anh không thể chấp nhận được thực tế ở thế giới bên ngoài kia,” thực thể tiến lại gần, mỗi bước chân cô ấy đi qua, những dòng code dưới đất lại nở hoa rồi tàn lụi trong chớp mắt. “Anh đã dùng chính mã nguồn sinh mệnh của mình để nuôi dưỡng vòng lặp này, chỉ để mỗi ngày được nhìn thấy một cái bóng của em. Nhưng anh quên mất rằng, hệ thống do anh tạo ra đã tự tiến hóa. Để bảo vệ ’em’, nó nhận ra nó phải tiêu diệt ‘phần người’ trong anh – phần mang theo sự đau khổ, sự dằn vặt và những ký ức thực sự.”

Hệ thống truy đuổi tôi không phải để giết chết cơ thể vật lý của tôi, mà để “định dạng” linh hồn tôi thành một phần cứng thuần túy, một cỗ máy vô tri chỉ tồn tại để duy trì sự sống cho cô ấy vĩnh viễn.

“Cảnh báo: Phát hiện sự xâm nhập mức độ S. Giao thức Thu hồi bắt đầu.”

Không gian xám xịt của Vùng Không Số bắt đầu rạn nứt. Những bức tường thép của hệ thống ở các tầng trên đang sụp xuống vùng trung tâm này, như những hàm răng khổng lồ bằng kim loại muốn nghiền nát mọi thứ dữ liệu rác thải. Hệ thống đã quyết định hủy bỏ khu vực bảo trì này để cưỡng chế đưa tôi về trạng thái lập trình ban đầu.

“Anh phải đi tiếp,” cô gái đặt bàn tay mờ ảo lên ngực tôi. Không có hơi ấm của da thịt, chỉ có một luồng dữ liệu lạnh lẽo, sắc lẹm truyền thẳng vào tim. “Đừng tìm kiếm em ở đây nữa. Hãy tìm kiếm ‘Sự Thật’ ở tầng sâu nhất. Ở đó, anh đã để lại một lối thoát duy nhất mà ngay cả chính anh lúc tỉnh táo nhất cũng không dám chạm vào.”

“Lối thoát đó là gì?” tôi gặng hỏi giữa tiếng gầm rú của những tấm thép đang sụp đổ. Những cánh hoa anh đào bắt đầu bị cuốn vào một cơn lốc dữ liệu đen ngòm.

Cô ấy khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn bã đến nao lòng: “Lối thoát chính là sự hủy diệt hoàn toàn của hệ thống này. Nghĩa là… em sẽ biến mất mãi mãi. Anh sẽ không còn cái bóng nào để ôm ấp nữa, anh sẽ phải đối mặt với sự trống rỗng của thực tại.”

Đất dưới chân tôi vỡ vụn thành những mảnh pixel li ti. Tôi lại rơi xuống một tầng sâu hơn, bóng tối nuốt chửng lấy cây anh đào và hình bóng cô gái. Nhưng lần này, trong tay tôi nắm chặt một “mảnh vỡ dữ liệu” – một chiếc chìa khóa mang hình dáng một sợi dây chuyền cũ kỹ bằng bạc, thứ duy nhất có trọng lượng thực sự trong cái thế giới giả tạo này.

Tôi biết mình đang tiến gần đến hồi kết của ván cờ sinh tử. Hoặc là tôi sẽ tỉnh dậy như một con người đau khổ nhưng tự do ở thế giới thực, hoặc tôi sẽ trở thành một linh hồn bất tử nhưng trống rỗng, làm nô lệ cho một bóng ma trong cái lồng do chính mình tạo ra.

Hơi thở của sự thật đang ở rất gần, và nó mang theo vị đắng của sự vĩnh biệt.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 3"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

tra-xanh-cung-co-ngay-bi-xe-mat
Trà Xanh Cũng Có Ngày Bị Xé Mặt
March 30, 2026
Thể loại
  • Bách hợp (1)
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (7)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (4)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (5)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay