Chương 5
Ánh sáng trắng lòa từ vụ nổ mã nguồn không mang lại cảm giác đau đớn xé thịt như tôi tưởng tượng. Ngược lại, nó giống như một tiếng thở phào nhẹ nhõm của một thực thể đã bị gồng gánh quá lâu dưới sức nặng của hàng vạn dòng lệnh. Những mảnh vỡ của Vùng Trắng Tuyệt Đối rơi lả tả xung quanh tôi như những bông tuyết kỹ thuật số, chúng tan biến ngay trước khi kịp chạm vào hư không, để lại một khoảng không gian trống rỗng nhưng thanh thản.
Cảm giác mất trọng lực đột ngột biến mất, thay thế bằng một sức nặng ngàn cân đè ép lên lồng ngực, khiến phổi tôi thắt lại trong một cơn khao khát oxy mãnh liệt.
Tôi hít một hơi thật sâu. Không phải là thứ không khí nhân tạo sạch sẽ, vô trùng của hệ thống, mà là một luồng khí đặc quánh mùi bụi bặm, mùi kim loại cũ, mùi của sự ẩm mốc và vị mặn chát của nước mắt đang khô lại trên gò má.
Tôi mở mắt.
Cơn đau từ các huyệt đạo trên thái dương truyền đến não bộ như những mũi kim châm điện. Tôi thấy mình đang ngồi trên một chiếc ghế công thái học đã sờn rách, lớp da bong tróc từng mảng. Xung quanh tôi là vô số dây cáp thần kinh đang dần lỏng ra, rơi xuống sàn nhà đá hoa cương lạnh lẽo với những tiếng cạch cạch khô khốc. Cảm giác da thịt thực sự khi tiếp xúc với không khí lạnh khiến tôi rùng mình.
Trước mặt tôi, mười hai màn hình máy tính lớn nhỏ, vốn là “vũ trụ” của tôi suốt thời gian qua, giờ đây đồng loạt hiện lên một dòng chữ đỏ rực, đơn điệu nhưng tàn khốc: “SYSTEM TERMINATED. ALL DATA DELETED.” (Hệ thống đã chấm dứt. Toàn bộ dữ liệu đã bị xóa).
Tôi run rẩy đưa tay lên mặt. Những ngón tay gầy guộc, xanh xao chạm vào lớp râu ria lởm chởm và hốc mắt sâu hoắm. Làn da tôi tái nhợt, thiếu sức sống vì đã quá lâu không được tiếp xúc với ánh nắng mặt trời. Đây mới là tôi – vị “Kiến trúc sư” thiên tài nhưng thảm hại, kẻ đã dành ba năm cuộc đời, biến mình thành một bóng ma trong chính căn phòng lab này để xây dựng một lăng mộ kỹ thuật số cho người yêu.
Căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn từ những thiết bị lưu điện đang nhấp nháy yếu ớt như những đốm lửa sắp tàn. Tôi nhìn quanh, mọi thứ vẫn y nguyên như ngày tôi quyết định “nhảy” vào vòng lặp đầu tiên. Những vỏ hộp mì tôm cũ, những chồng sách về trí tuệ nhân tạo và giải phẫu thần kinh bám đầy bụi, và cả chiếc áo khoác của Hạ Linh vẫn còn vắt trên thành ghế phía góc phòng.
Phía góc bàn làm việc, ngay dưới chân màn hình chính, có một khung ảnh nhỏ. Trong ảnh, Hạ Linh đang cười rạng rỡ, đôi mắt nheo lại vì nắng. Đó là tấm ảnh chụp cô ấy dưới gốc cây anh đào thật sự ở ngoại ô thành phố vào một mùa xuân xa xôi nào đó. Đôi mắt ấy trong veo, tràn đầy sự sống, không hề mang theo nỗi buồn sâu thẳm hay sự mờ ảo của thực thể “01-A” mà tôi đã nhào nặn ra từ những dòng code.
Bên cạnh khung ảnh là một sợi dây chuyền bạc thực sự – nguyên mẫu của mảnh vỡ dữ liệu mà tôi vừa bóp nát trong ảo giác. Nó nằm đó, lặng lẽ và lạnh lẽo, một vật chứng cho thấy tình yêu của tôi đã từng có hình hài, từng có sức nặng vật lý chứ không chỉ là những bit dữ liệu vô hồn.
Tôi loạng choạng đứng dậy. Đôi chân run rẩy vì lâu ngày không vận động khiến tôi suýt chút nữa ngã quỵ xuống đống dây cáp hỗn độn dưới sàn. Mỗi bước đi lúc này là một lần thực tại tát thẳng vào mặt tôi, nhắc nhở rằng vòng lặp đã thực sự kết thúc. Sẽ không còn những bản sao cứu mạng, không còn những hệ thống truy đuổi với ánh sáng neon xanh gắt, và cay đắng nhất là, sẽ không còn Hạ Linh… dù chỉ là một cái bóng được dựng lên từ những ký ức chắp vá.
Tôi tiến lại gần cửa sổ duy nhất trong phòng lab và kéo tấm rèm nhung bám đầy bụi.
Ánh bình minh của ngày 21 tháng 3 năm 2026 tràn vào phòng, chói chang và rực rỡ đến mức khiến tôi phải lấy tay che mắt. Thành phố bên ngoài vẫn chuyển động theo nhịp điệu của nó. Tiếng còi xe xa xăm, tiếng người gọi nhau đi chợ dưới phố, tiếng chim sẻ ríu rít trên gờ cửa sổ… những âm thanh bình dị, xô bồ mà tôi đã từng coi là “nhiễu dữ liệu” cần phải loại bỏ trong suốt hàng nghìn vòng lặp giả lập.
Tôi nhận ra một điều mà trước đây tôi đã quá mù quáng để thấu hiểu: Cách duy nhất để chữa lành một vết thương lòng không phải là lãng quên nó bằng cách khởi động lại, cũng không phải là đóng băng nó trong một thế giới hoàn hảo giả tạo. Cách duy nhất là chấp nhận sự hiện diện của nỗi đau như một phần của cơ thể, giống như những vết sẹo trên da thịt tôi lúc này. Tôi đã cố gắng dùng công nghệ để vá víu tâm hồn mình, nhưng kết quả chỉ là tạo ra một con quái vật nuốt chửng thời gian, sinh mệnh và chính nhân tính của mình.
Tôi cầm sợi dây chuyền bạc lên, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại thật sự áp vào lòng bàn tay. Sợi dây chuyền này không mang theo sức mạnh thần kỳ nào cả, nó chỉ là một vật kỷ niệm. Nhưng giờ đây, nó mang một ý nghĩa nặng nề hơn: nó là bằng chứng cho sự tỉnh ngộ của tôi.
“Lần này, anh sẽ không khởi động lại nữa,” tôi thì thầm vào khoảng không gian yên tĩnh của căn phòng. Giọng nói của tôi khô khốc, lạ lẫm sau một thời gian dài chỉ giao tiếp bằng ý nghĩ trong hệ thống.
Trong sâu thẳm tâm trí, giữa những mảnh vỡ còn sót lại của quá trình xóa bỏ dữ liệu, tôi vẫn nghe thấy dư âm giọng nói của Hạ Linh. Đó không phải là giọng nói máy móc của thực thể giả lập, mà là ký ức thật sự về ngày cuối cùng ở bệnh viện, khi cô ấy thều thào vào tai tôi: “Sống tốt nhé, đồ ngốc. Đừng đứng mãi ở đó…”
Tôi mở cửa phòng lab, bước ra khỏi căn hộ đã giam cầm mình bấy lâu. Hành lang chung cư cũ kỹ, mùi thức ăn của hàng xóm thoang thoảng bay ra, ánh nắng buổi sớm đổ dài trên sàn gạch bông cũ. Mỗi bước đi của tôi trên hành lang này giờ đây đều để lại một dấu chân thật sự trên lớp bụi mờ.
Vòng lặp đã dừng lại. Cái lồng mang tên “Vĩnh cửu” đã sụp đổ.
Tôi bước xuống cầu thang, tiến về phía ánh sáng mặt trời đang trải vàng khắp lối đi. Cuộc đời, với tất cả sự đau đớn, khiếm khuyết và những nỗi mất mát không thể bù đắp, cuối cùng cũng đã bắt đầu trở lại. Tôi không còn là vị Kiến trúc sư của một thế giới ảo, tôi chỉ là một người đàn ông bình thường, đang học cách bước đi trong sự cô độc nhưng tự do.
Dưới gốc cây anh đào thật sự ở công viên gần nhà, gió thổi qua khiến những cánh hoa thật sự rơi xuống, nhẹ nhàng và vĩnh cửu theo một cách rất khác.
Tôi mỉm cười, một nụ cười thật sự, dù nước mắt vẫn đang chảy.