Chương 8
Mưa Thượng Hải vào mùa này không còn mang vẻ lãng mạn của những bộ phim ngôn tình, nó nặng hạt và lạnh lẽo như chì đổ xuống mái tôn xưởng sản xuất.
Minh Thư đứng trước cửa kính, nhìn xuống sân xưởng. Hai chiếc xe hơi đen bóng đậu chễm chệ ngay lối vào. Ba gã đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm – những kẻ đòi nợ thuê chuyên nghiệp – đang thản nhiên ngồi hút thuốc trên những kiện hàng lụa chưa kịp đóng gói.
“Cô Đào, chúng tôi không có nhiều kiên nhẫn,” tên cầm đầu, gã tự xưng là anh Hổ, gõ nhẹ xấp giấy tờ lên đùi. “Cậu em trai quý hóa của cô đã ký giấy nợ, dùng con dấu và danh nghĩa ‘đại diện ủy quyền của Thư Viên’ để vay năm mươi vạn tệ. Lãi mẹ đẻ lãi con, giờ là tám mươi vạn. Cô không trả, chúng tôi không đi.”
“Tôi không hề ủy quyền cho nó! Chữ ký đó là giả mạo!” Minh Thư siết chặt nắm tay đến trắng bệch.
“Giả hay thật thì ra tòa mà nói. Nhưng trước khi tòa xử, chúng tôi sẽ ở đây ‘bảo vệ’ tài sản cho cô.” Hổ cười khẩy, liếc nhìn những nhân viên đang sợ hãi nép vào góc xưởng.
Sự hiện diện của đám người này như một loại virus độc hại lan nhanh khắp Thư Viên. Chiều hôm đó, ba nhân viên nòng cốt – những người đã đi cùng cô từ những ngày đầu – nộp đơn xin nghỉ việc.
“Chị Thư, tụi em xin lỗi,” một cô bé nghẹn ngào. “Nhưng tụi em đi làm để kiếm tiền, không phải để bị đe dọa. Sáng nay bọn họ còn chặn đường em hỏi nhà cửa ở đâu… Em sợ lắm.”
Minh Thư không thể giữ họ lại. Cô lấy tiền túi ra, trả thêm một tháng lương coi như bồi thường, rồi lặng lẽ nhìn họ rời đi. Xưởng thủ công vốn dĩ đầy tiếng cười và mùi thơm thảo mộc, giờ chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ và mùi khói thuốc rẻ tiền.
Họa vô đơn chí. Đêm đó, Tiểu Tuyết hớt hải chạy vào phòng làm việc của cô, mặt tái mét:
“Thư, nhìn xem! Thương hiệu ‘Bảo Long’ vừa tung ra bộ sưu tập mới trên Taobao. Từ mẫu mã túi thơm đến kịch bản video ‘chữa lành’, thậm chí cả cái tên ‘Không ai chống lưng’ cũng bị họ dùng làm hashtag chính. Họ bán giá chỉ bằng một phần ba giá mình!”
Minh Thư nhìn màn hình. Đó không phải là sao chép thông thường, đó là sự ăn cắp trắng trợn. Kẻ đứng sau “Bảo Long” không ai khác chính là đối thủ cạnh tranh lâu năm của chị Mai, một kẻ nổi tiếng với chiêu trò bẩn.
Cô nhận ra ngay lập tức: Kẻ nào đã cung cấp mẫu thiết kế và chiến lược nội dung cho chúng?
Minh Bảo.
Để có tiền trả một phần nợ nhỏ, em trai cô đã lẻn vào kho dữ liệu laptop của chị mình trong những ngày ở nhờ khách sạn, bán đứng toàn bộ “chất xám” của cô cho đối thủ.
Cơn uất nghẹn dâng lên đến tận cổ. Minh Thư cảm thấy phổi mình như bị ai bóp nghẹt. Cô vồ lấy chìa khóa xe, lao thẳng đến khách sạn nơi cha mẹ cô đang ở.
Trong căn phòng bừa bãi vỏ chai bia và thức ăn thừa, Minh Bảo đang nằm ườn trên sofa chơi game, còn bà Đào đang hí hửng đếm mấy xấp tiền lẻ.
“Mày làm cái gì thế hả?” Minh Thư lao đến, giật lấy cái điện thoại của Minh Bảo ném xuống sàn. “Mày có biết mày vừa giết chết công sức của tao không? Tại sao mày lại bán đứng tao cho đối thủ?”
“Gì mà bán đứng?” Minh Bảo bật dậy, vẻ mặt không chút hối lỗi. “Tôi chỉ cho người ta mượn mấy cái ý tưởng thôi, người ta cho tôi ít tiền tiêu vặt. Chị giàu thế, chia cho em một ít thì có sao? Với lại, cái tên ‘Không ai chống lưng’ nghe xui xẻo bỏ mẹ, bỏ đi cho rồi!”
“Mày… mày là đồ súc sinh!” Minh Thư giơ tay định tát, nhưng ông Đào từ trong phòng tắm bước ra, gạt phắt tay cô lại.
“Mày định đánh em mày trước mặt tao à?” Ông Đào quát. “Nó nợ nần là vì nó muốn làm giàu cho cái nhà này, không như cái loại ích kỷ chỉ biết giữ tiền cho riêng mình như mày! Có mấy cái thiết kế thôi, mất thì làm cái khác. Giờ mày lo mà trả nốt tám mươi vạn cho người ta đi, không là nhà mình ở quê bị dỡ đấy!”
Minh Thư nhìn ba con người trước mặt. Họ không phải gia đình. Họ là những ký sinh trùng đang cố gắng hút đến giọt máu cuối cùng của cô để nuôi sống cái khối u tham lam và ngu muội của họ.
“Đi ra khỏi đây ngay,” Minh Thư thì thầm, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm. “Ngay lập tức.”
“Mày đuổi cha mẹ mày à?” Bà Đào tru tréo.
“Đúng! Con sẽ không trả một xu nào cho đám đòi nợ đó hết. Con cũng sẽ không nuôi mọi người nữa. Nếu xưởng này có sụp đổ, con cũng sẽ kéo theo cả nhà mình xuống địa ngục nếu mọi người còn dám bén mảng đến đây!”
Sự điên cuồng trong mắt Minh Thư khiến cả ba người họ nhất thời câm nín. Cô quay lưng bước đi, bỏ mặc tiếng chửi rủa vang vọng sau lưng.
Trở về xưởng, Minh Thư nhận được một tin nhắn cuối cùng từ Giám đốc Lâm của Quỹ đầu tư:
“Cô Đào, tin đồn về việc Thư Viên nợ nần và đạo nhái thiết kế đang lan rộng. Quỹ chúng tôi chính thức rút lui. Cô có 72 giờ để thu xếp nợ nần trước khi chúng tôi yêu cầu thanh lý các khoản hỗ trợ ban đầu. Chúc cô may mắn.”
Minh Thư ngồi bệt xuống sàn xưởng lạnh lẽo. Chung quanh cô là những đơn hàng bị hủy liên tục báo về điện thoại. Đối thủ áp sát, gia đình đâm sau lưng, cộng sự rời bỏ.
Bóng tối của Thượng Hải như một vực thẳm đang mở ra dưới chân cô. Cô đã đi xa đến thế, nhưng dường như cái gốc rễ bất công từ thị trấn Thanh Hà vẫn đủ dài để kéo cô trở lại vũng bùn.
Minh Thư nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Nhưng khi cô mở mắt ra, tia lửa trong đồng tử không hề tắt. Cô đã “không có ai chống lưng” từ năm 10 tuổi, vậy thì bây giờ, mất hết tất cả cũng chẳng có gì đáng sợ.