Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

Chương 7

  1. Home
  2. Gia Đình Độc Hại Đòi "Hút Máu", Nữ CEO Ra Tay Khiến Cả Nhà Hối Hận
  3. Chương 7
Prev
Next

Ánh nắng buổi sớm ở Thượng Hải xuyên qua lớp kính cường lực của văn phòng mới, hắt lên tấm biển đồng khắc chữ “THƯ VIÊN – THỦ CÔNG MỸ NGHỆ”. Minh Thư mặc một bộ đồ công sở tối giản, tóc búi cao, đang ngồi đối diện với Giám đốc Lâm – đại diện của Quỹ đầu tư Thanh Lam.

“Chúng tôi rất ấn tượng với câu chuyện thương hiệu của cô, Minh Thư,” ông Lâm đẩy bản thỏa thuận ghi nhớ (MOU) về phía cô. “Một thương hiệu đi lên từ giá trị thật và sự kiên cường của phụ nữ. Nếu vượt qua vòng thẩm định này, chúng tôi sẽ rót năm trăm vạn tệ để cô mở rộng xưởng thành doanh nghiệp thực thụ.”

Năm trăm vạn. Một con số mà sáu tháng trước Minh Thư nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Cô mỉm cười, cầm bút định ký thì bỗng dưng, một tiếng ầm ĩ vang lên từ phía sảnh chờ.

“Con Thư đâu? Gọi nó ra đây! Cha mẹ nó lặn lội từ quê lên mà nó dám bắt ngồi chờ à?”

Tiếng quát tháo chói tai của ông Đào xé toạc không gian yên tĩnh của văn phòng. Minh Thư khựng lại, tim đập thình thịch. Cô bước ra ngoài và chết lặng: Cha mẹ cô cùng Minh Bảo đang đứng đó. Ông Đào đang vung tay ném mấy lẵng hoa chúc mừng của đối tác xuống sàn, còn bà Đào thì ngồi bệt xuống đất, gào khóc thảm thiết.

“Trời ơi là trời! Con gái tôi nó làm sếp rồi nó quên công ơn sinh thành! Nó để em trai nó bị người ta chặt tay chặt chân ở quê, còn nó thì ngồi máy lạnh hưởng phước!”

Các nhân viên và cả Giám đốc Lâm đều sững sờ. Minh Thư cảm thấy mặt mình nóng bừng vì nhục nhã, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“Cha, mẹ, Minh Bảo. Mọi người làm gì ở đây?” cô gằn giọng.

“Làm gì à?” Minh Bảo, lúc này trông tơi tả và hốc hác, lao đến nắm lấy vai cô. “Chị đưa tiền đây! Tôi lỡ ký giấy nợ lấy danh nghĩa ‘người nhà của chủ doanh nghiệp Thư Viên’ rồi. Bọn đòi nợ nói nếu tôi không trả, tụi nó sẽ đến đây phá nát cái xưởng này của chị!”

Minh Thư rùng mình. “Cậu lấy danh nghĩa của tôi để vay nợ?”

“Thì có sao? Chị là chị tôi, cái xưởng này cũng là của nhà họ Đào này!” Ông Đào chen vào, chỉ tay vào mặt cô. “Mày đừng có mà ích kỷ. Giờ mày ký cho cha cái giấy chuyển nhượng 50% cổ phần cái chỗ này cho Minh Bảo, coi như là trả hiếu. Nếu không, tao ngồi đây tới khi nào mày mất mặt thì thôi!”

Giám đốc Lâm nhíu mày, đứng dậy thu lại bản hợp đồng: “Cô Đào, tôi nghĩ chúng ta cần xem xét lại. Quỹ Thanh Lam không thể đầu tư vào một doanh nghiệp có rắc rối gia đình và pháp lý phức tạp thế này. Hình tượng ‘nữ cường tự thân’ của cô sẽ sụp đổ nếu những hình ảnh này lọt ra ngoài.”

Ông Lâm rời đi trong sự tiếc nuối của Minh Thư. Cô quay lại nhìn ba con người đang đắc thắng đứng giữa văn phòng của mình.

“Mọi người vừa phá hỏng cơ hội lớn nhất đời con,” Minh Thư nói, giọng cô không còn giận dữ mà run rẩy vì thất vọng tột cùng.

“Cơ hội gì? Tiền của người ta thì cũng là tiền, lấy của nhà thì hơn chứ!” Bà Đào đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, nhìn quanh xưởng với ánh mắt tham lam. “Nhà thuê ở đâu? Dẫn cha mẹ về, tối nay nấu bữa cơm cho tử tế. Minh Bảo nó đói rồi.”

Minh Thư nhìn em trai mình – kẻ vừa mới dùng cái tên cô gầy dựng để đi vay nặng lãi – đang thản nhiên bóc một hộp quà mẫu của khách hàng ra xem. Cô nhận ra một sự thật cay đắng: Thành công về tiền bạc không giúp cô tự do. Chừng nào cái “gốc rễ” bất công này còn bám lấy cô, cô vẫn chỉ là một con rối trong tay họ.

Cô đã thắng được nghèo khó, nhưng cô chưa thắng được cái bóng của hai chữ “gia đình”.

“Được, mọi người muốn ở lại đây đúng không?” Minh Thư lạnh lùng rút điện thoại ra. “Con sẽ đặt khách sạn cho mọi người. Nhưng đừng mơ chạm vào một xu nào của công ty này.”

“Mày dám?” Ông Đào giơ tay định tát cô.

Minh Thư không né. Cô nhìn thẳng vào mắt ông: “Cha tát đi. Camera ở đây ghi lại hết. Ở Thượng Hải, hành hung người khác là phải vào đồn cảnh sát đấy. Cha muốn thử không?”

Cánh tay ông Đào khựng lại. Minh Thư quay lưng đi, bước vào phòng làm việc và khóa trái cửa. Cô ngồi thụp xuống sàn, nước mắt bấy lâu nay kìm nén bỗng tuôn rơi. Đây là Midpoint của cô – một đỉnh cao giả tạo. Cô đứng trên đống tài sản mình tự tạo ra, nhưng chung quanh lại là những kẻ muốn rút cạn máu của cô.

Và tệ hơn cả, lời đe dọa của Minh Bảo về khoản nợ nặng lãi không phải là nói đùa. Những “gã xấu” thực sự bắt đầu tiến sát lại gần cô.

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 7"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

khe-uoc-voi-dan-sa
Khế Ước Với Đan Sa
March 14, 2026
phong-luu-tru-so-7
Phòng Lưu Trữ Số 7
March 27, 2026
toi-tu-choi-quyen-thua-ke
Tôi từ chối quyền thừa kế
March 14, 2026
song-lai-toi-khong-yeu-co-nua
Sống Lại, Tôi Không Yêu Cô Nữa
March 14, 2026
Thể loại
  • Bách hợp (1)
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (7)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (4)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (5)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay