Chương 2
Ba ngày sau, tin vui đến với Minh Thư vào một buổi chiều muộn khi cô đang dọn dẹp đống giấy vụn ở tiệm photo. Một email từ trường Đại học Sư phạm Thượng Hải gửi đến: Cô đã lọt vào danh sách 5% thí sinh xuất sắc nhất kỳ thi liên thông và nhận được học bổng bán phần.
Số tiền học phí còn lại chỉ còn đúng bằng số tiền trong cuốn sổ tiết kiệm cô đang giấu dưới ngăn tủ.
Minh Thư nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, hốc mắt nóng hổi. Đó không chỉ là tin trúng tuyển; đó là giấy chứng nhận “tự do”. Cô chỉ cần đóng tiền, làm thủ tục nhập học, rồi cô sẽ rời khỏi thị trấn Thanh Hà xám xịt này để đến với Thượng Hải phồn hoa, nơi không ai biết cô là “cái Thư nhà ông Đào chuyên lo cho em trai” nữa.
Cô vội vã xin nghỉ sớm, chạy như bay về nhà. Cô muốn cầm cuốn sổ tiết kiệm đó, muốn ngắm nhìn nó một lần nữa trước khi mang ra ngân hàng rút tiền.
Ngôi nhà chung cư cũ vẫn im lìm, mùi thuốc lá của ông Đào phảng phất trong không khí. Minh Thư lách vào căn phòng nhỏ của mình, quỳ xuống cạnh chiếc giường đơn kê sát ban công. Cô đẩy nhẹ một thanh gỗ bị lỏng dưới gầm giường – nơi cô vẫn giấu cuốn sổ trong một chiếc hộp sắt cũ.
Nhưng tay cô chỉ chạm vào khoảng không.
Trái tim Minh Thư hẫng một nhịp. Cô vội vã kéo chiếc hộp ra. Trống rỗng.
Chiếc hộp sắt vẫn còn đó, nhưng cuốn sổ tiết kiệm màu xanh và vài tờ tiền lẻ cô bỏ thêm vào đã biến mất không còn dấu vết. Đầu óc Minh Thư ong lên. Cô lật tung đệm, ném hết quần áo ra sàn, đôi tay run rẩy bới tìm trong vô vọng.
“Tìm cái này à?”
Giọng nói thản nhiên của bà Đào vang lên từ cửa phòng. Bà đang đứng đó, tay cầm một nắm hạt hướng dương thong dong cắn, mắt nhìn con gái với vẻ bình thản đến đáng sợ.
Minh Thư đứng bật dậy, hơi thở dồn dập: “Sổ tiết kiệm của con đâu? Ai đã lấy nó?”
“Cha con lấy rồi.” Bà Đào nhổ vỏ hạt hướng dương xuống sàn. “Sáng nay bên cung cấp phụ tùng bảo Minh Bảo phải đặt cọc thêm một khoản để lấy linh kiện giá sỉ. Cha mẹ không còn đồng nào, nhớ ra con có cuốn sổ đó nên lấy tạm. Dù sao tiền đó con cũng định để đi học cái thứ vô bổ kia, chi bằng giúp em trai con khởi nghiệp, sau này nó làm chủ rồi nó nuôi lại con.”
Minh Thư thấy máu trong người mình như đông cứng lại, rồi đột ngột sôi lên sùng sục. Cô lao ra phòng khách. Ông Đào đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm tờ báo, bên cạnh là Minh Bảo đang hí hửng bấm điện thoại mới.
“Trả tiền cho con!” Minh Thư hét lên, giọng cô lạc đi vì uất ức. “Đó là tiền con làm thêm suốt hai năm qua! Đó là tiền học phí của con! Cha có biết con vừa nhận được học bổng không? Chỉ cần số tiền đó thôi là con có thể đi Thượng Hải…”
“Đi cái gì mà đi!” Ông Đào đập mạnh tờ báo xuống bàn, trợn mắt nhìn cô. “Tao là cha mày, tao có quyền quyết định số tiền đó dùng vào việc gì. Thượng Hải xa xôi, một đứa con gái như mày lên đó rồi hư hỏng ra à? Ở lại đây, làm ở tiệm photo rồi kiếm đám nào tử tế mà gả đi. Tiền đó coi như mày trả ơn dưỡng dục của tao với mẹ mày bao năm nay.”
“Trả ơn?” Minh Thư cười lạnh, nước mắt trào ra nhưng cô nhanh chóng gạt đi. “Con bắt đầu đi làm từ năm 14 tuổi, tiền lương mỗi tháng đều đưa mẹ quá nửa. Minh Bảo phá phách, nợ nần, con cũng phải đi làm thêm đêm để trả thay. Cha mẹ chưa bao giờ coi con là con, đúng không? Con chỉ là một cái máy rút tiền cho cái nhà này thôi!”
“Chị nói cái gì thế?” Minh Bảo bỗng đứng dậy, vênh váo nhìn chị mình. “Tôi là con trai duy nhất của nhà họ Đào, sau này tôi phải lo thờ cúng tổ tiên, lo cho cha mẹ lúc già yếu. Chị sớm muộn gì cũng là người ngoài, chút tiền đó coi như chị đóng góp cho tương lai của gia đình đi. Mà nói cho chị biết, tiền nạp vào tài khoản của tôi rồi, không lấy ra được đâu.”
Nhìn bộ dạng đắc ý của Minh Bảo và thái độ mặc nhiên của cha mẹ, Minh Thư bỗng thấy một sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm lấy tâm trí. Sự hy vọng cuối cùng về một hơi ấm gia đình trong cô đã hoàn toàn sụp đổ. Những lời cầu xin, những tiếng gào thét lúc này đều vô nghĩa.
Họ không chỉ cướp tiền. Họ đang cướp đi cả linh hồn và tương lai mà cô đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và những đêm không ngủ.
Minh Thư không nói thêm một lời nào. Cô quay vào phòng, kéo chiếc vali cũ từ gầm tủ ra. Cô vứt vào đó vài bộ quần áo sờn cũ, chiếc laptop trầy xước và bộ sạc. Cô gom hết những chứng chỉ, giấy khen mà cô luôn nâng niu như báu vật – những thứ duy nhất thuộc về cô.
“Mày làm cái trò gì đấy?” Bà Đào hốt hoảng chạy vào khi thấy con gái thu dọn đồ đạc.
“Con đi.” Minh Thư lạnh lùng đáp, tay vẫn thoăn thoắt kéo khóa vali.
“Đi đâu? Đêm hôm thế này mày đi đâu được? Đừng có dở chứng, sáng mai còn phải ra tiệm photo làm sớm, chú Vương bảo mai có đơn hàng lớn…”
Minh Thư đứng thẳng người, nhìn thẳng vào mắt mẹ mình. Ánh mắt cô lúc này không còn sự yếu đuối, chỉ còn lại một sự đoạn tuyệt lạnh lẽo.
“Từ giờ trở đi, con không còn là người của nhà này nữa. Số tiền đó, coi như con trả nợ máu mủ một lần cho xong. Đừng tìm con, và cũng đừng mong đợi con gửi về một đồng nào nữa.”
Nói rồi, cô xách vali bước ra cửa. Ông Đào đứng bật dậy, định quát tháo, định giơ tay tát cô như mọi khi. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt trừng trừng, rực cháy như lửa của Minh Thư, tay ông bỗng khựng lại giữa chừng. Đó không còn là ánh mắt của một đứa con gái ngoan ngoãn, mà là ánh mắt của một con thú bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng liều chết để thoát ra.
Minh Thư bước ra khỏi cửa, tiếng cửa sắt đóng sầm lại phía sau vang lên khô khốc trong hành lang vắng lặng.
Bên ngoài trời bắt đầu đổ cơn mưa phùn đặc trưng của mùa xuân miền Nam Trung Quốc. Minh Thư xách chiếc vali nặng nề, bước đi trên con phố vắng. Cô không có tiền, không có chỗ ở tại Thượng Hải, hành trang duy nhất là chiếc laptop cũ và một lời thề độc trong lòng.
Cô đứng dưới mái hiên của trạm xe khách liên tỉnh, nhìn về phía ánh sáng le lói từ những tòa nhà cao tầng phía xa. Đào Minh Thư của ngày hôm nay đã chết cùng với cuốn sổ tiết kiệm bị đánh cắp đó.
Cô hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và khói bụi xộc vào mũi. “Không ai chống lưng cho mày cả, Minh Thư ạ,” cô thầm thì với chính mình. “Nên mày phải tự hóa thành một ngọn núi thôi.”
Chiếc xe khách đêm cuối cùng chuyển bánh, mang theo một cô gái tỉnh lẻ với đôi mắt ráo hoảnh, hướng thẳng về phía Thượng Hải – nơi cuộc chiến thực sự của cô bắt đầu.