Chương 5
Căn phòng phía Tây mà Tiêu Cảnh Hoài nhắc tới nằm nép mình sau một rừng trúc héo úa, nơi ánh trăng không cách nào xuyên qua được những tán lá dày đặc. Khóa đồng hình đầu lân gỉ sét, trừng mắt nhìn kẻ đột nhập như một lời cảnh cáo thầm lặng. Với một sát thủ như A Trì, loại khóa này chỉ mất ba nhịp thở để vô hiệu hóa.
Cánh cửa mở ra, rít lên một tiếng khô khốc. Bên trong không phải là kho vàng bạc hay vũ khí, mà là một gian phòng chứa đầy những vật phẩm bị tịch thu từ các cuộc thanh trừng chính trị năm xưa. Bụi đóng dày trên những bức họa rách nát, những bộ y phục cũ và những chiếc hộp gỗ mục.
A Trì bước đi nhẹ như mèo, đôi mắt nàng đảo qua từng ngóc ngách. Ở góc tối nhất, một chiếc rương nhỏ bằng gỗ hoàng đàn, dù đã phai màu nhưng vẫn toát lên vẻ quyền quý, thu hút sự chú ý của nàng. Nàng mở nắp rương. Bên trong là một mớ hỗn độn những món đồ chơi trẻ con, một chiếc lắc tay bằng bạc khắc hình hoa lăng tiêu, và một mảnh ngọc bội vỡ đôi.
Khi chạm tay vào chiếc lắc bạc, một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng A Trì. Những hình ảnh vụn vỡ, mờ ảo như bị phủ bởi một lớp sương mù bỗng chốc ùa về, sắc nét đến đau lòng.
Tiếng thét xé lòng trong đêm mưa. Mùi máu tươi trộn lẫn với mùi bùn đất. Một người đàn ông có gương mặt hiền từ đẩy nàng vào hầm chứa củi, dặn nàng tuyệt đối không được phát ra tiếng động. Qua khe hở của cánh cửa hầm, nàng thấy những binh sĩ mang phù hiệu của Bình Nam vương phủ đang vung kiếm…
A Trì quỵ xuống, hơi thở dồn dập. Nàng lật ngược chiếc lắc tay lại. Ở mặt trong, một chữ “Lâm” nhỏ xíu được khắc tinh xảo hiện ra dưới ánh trăng mờ nhạt.
Lâm gia. Mười năm trước, vụ án “Lâm gia mưu phản” đã chấn động cả kinh thành. Cả gia tộc bị tru di, chỉ vì một bức mật thư không rõ nguồn gốc. Khi đó, nàng mới chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi, may mắn được một sát thủ đi ngang qua nhặt về vì thấy nàng có ánh mắt quá lạnh so với tuổi đời.
Nàng cứ ngỡ mình là cô nhi không cha không mẹ, là một công cụ chỉ dùng để giết người và bảo vệ tiểu thư Tạ Vân Nhu. Hóa ra, định mệnh còn trớ trêu hơn thế.
Nàng thò tay sâu xuống dưới đáy rương, tìm thấy một tờ lệnh truy nã đã ố vàng. Kẻ ký tên vào lệnh tịch biên tài sản Lâm gia năm đó, không ai khác, chính là Bình Nam vương – cha của Bùi Tiêu.
A Trì ngồi bệt xuống sàn đất lạnh lẽo, nhìn mảnh ngọc bội vỡ trong tay, khóe môi chợt nhếch lên một nụ cười đầy tự giễu.
- Xem ra đời ta không chỉ thảm, mà còn thảm rất bài bản, rất có quy trình. Người ta gả vào vương phủ để làm dâu, còn ta gả vào đây để làm “oan hồn báo oán”. Bùi Tiêu ơi là Bùi Tiêu, nếu hắn biết hắn đang nuôi một con quỷ mang nợ máu của gia tộc mình ngay trong buồng ngủ, chắc hắn sẽ thấy thú vị đến chết mất.
Nỗi đau không làm nàng suy sụp, nó chỉ khiến trái tim vốn dĩ đã nguội lạnh của nàng biến thành một khối băng sắc lẹm. Những ký ức về cha mẹ, về một gia đình ấm êm trước khi thảm kịch xảy ra như những nhát dao đâm vào tâm trí, khiến nàng nhận ra sự trả ơn dành cho Hầu phủ giờ đây đã hòa quyện vào mối thù nhà của chính mình.
Đúng lúc đó, một tiếng động nhẹ vang lên từ phía cửa. A Trì nhanh chóng thu lại chiếc lắc bạc vào trong ngực áo, tay kia đã cầm sẵn đoản kiếm, ánh mắt trở lại vẻ tàn nhẫn thường thấy.
Tiêu Cảnh Hoài đứng tựa vào khung cửa, nửa thân mình ẩn trong bóng tối. Hắn nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của nàng, nhưng giọng nói vẫn bình thản đến đáng ghét:
- Tìm thấy rồi sao?
A Trì đứng dậy, giọng nàng khàn đặc nhưng chứa đựng sát khí lạnh người:
- Ngài biết từ trước rồi đúng không? Ngài cố tình dẫn ta đến đây để ta nhìn thấy những thứ này. Ngài rốt cuộc là ai?
Tiêu Cảnh Hoài bước vào trong phòng, đôi giày đen của hắn dẫm lên lớp bụi dày không một tiếng động.
- Ta là kẻ muốn thấy Bình Nam vương phủ sụp đổ. Nhưng một mình ta thì chưa đủ, ta cần một lưỡi dao có lý do chính đáng để đâm vào tim bọn chúng. Bây giờ, ngươi đã có lý do đó rồi.
A Trì tiến lại gần hắn, mũi kiếm chỉ thẳng vào yết hầu của Tiêu Cảnh Hoài:
- Đừng có dùng ta như một công cụ. Ta không thích cảm giác bị dắt mũi.
Tiêu Cảnh Hoài không hề lùi bước, hắn dùng một ngón tay gạt nhẹ mũi kiếm của nàng sang một bên.
- Ngươi không phải công cụ của ta, chúng ta là đồng minh. Ngươi muốn đòi lại công đạo cho Lâm gia, ta muốn kết thúc sự mục ruỗng của vương phủ này. Mục tiêu giống nhau, quá trình có thể hợp tác.
A Trì nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm của hắn, một lúc lâu sau mới từ từ hạ kiếm xuống. Nàng quay đầu nhìn lại chiếc rương cũ, giọng nói nhỏ nhưng chắc nịch:
- Công đạo? Thứ đó quá xa xỉ. Ta chỉ muốn máu trả bằng máu. Bùi Tiêu, và cả cái vương phủ bẩn thỉu này, đều phải trả giá.
Chương này khép lại với hình ảnh A Trì đứng giữa gian phòng tối tăm, ánh trăng lạnh lẽo hắt lên gương mặt kiên định của nàng. Nàng không còn là nha hoàn gả thay yếu thế, nàng là hậu duệ duy nhất của Lâm gia trở về từ cõi chết.