Chương 2
Chúng tôi xuống phòng bảo vệ để xem lại camera.
Đồng hồ trên màn hình nhảy số: 02:54 AM.
Cửa phòng 302 mở ra. Một bóng dáng mảnh khảnh bước ra hành lang. Là Tô Diệp. Cô ta mặc chiếc váy liền màu đen, khoác thêm áo len mỏng. Điều khiến tôi lạnh sống lưng là thái độ của cô ta.
Tô Diệp không hề vội vã. Cô ta đứng lại trước gương ở hành lang, thản nhiên vuốt lại mái tóc, chỉnh lại cổ áo. Động tác chậm rãi, từ tốn như thể đang đi dạo trong vườn nhà mình. Cô ta không mang theo bất cứ thứ gì, kể cả túi xách hay điện thoại. Hai tay buông thõng.
03:02 AM.
Cô ta bước ra khỏi cửa khách sạn. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, một chiếc xe ô tô màu trắng đã đỗ sẵn. Ngay khi Tô Diệp vừa bước xuống, chiếc xe nháy đèn hai lần. Cô ta mở cửa bước vào, chiếc xe lăn bánh biến mất vào bóng tối.
“Là lừa đảo! Nó lừa tôi rồi!” – Lý Bằng gầm lên, đấm mạnh xuống mặt bàn đá. “Tôi đã đưa cho nó hai trăm vạn tiền sính lễ, cả vàng cưới của mẹ tôi nữa!”
Tôi không nói gì, quay lại phòng 302. Lần này, tôi quan sát kỹ hơn. Tôi mở chiếc vali của Tô Diệp ra. Rẹt. Bên trong chất đầy quần áo mới còn nguyên mác. Nhưng tuyệt nhiên không có đồ dùng cá nhân, không có mỹ phẩm đã qua sử dụng, cũng không có bất kỳ món đồ nào mang tính kỷ niệm. Một cái vali được chuẩn bị hoàn hảo để… bỏ lại.
Tôi cúi xuống gầm bàn, nhặt được một vỉ thuốc rỗng bị vứt trong góc khuất.
Diazepam. Thuốc ngủ loại mạnh.
Tôi liếc nhìn ly rượu vang trên bàn. Nếu Tô Diệp đã bỏ thuốc ngủ vào rượu của Lý Bằng, tại sao gã lại tỉnh dậy vào lúc 4 giờ sáng? Trừ khi… gã không hề uống.
Hoặc là, chính gã mới là người chuẩn bị vỉ thuốc này.
Tôi rùng mình, nhìn Lý Bằng đang ngồi ở mép giường. Ánh đèn tuýp hắt xuống khiến cái bóng của gã đổ dài trên sàn nhà, trông giống như một con thú đang rình mồi hơn là một gã chồng bị phản bội.