Chương 3
4 giờ 30 phút sáng. Vương Vĩ – chủ trung tâm mai mối – xuất hiện.
Hắn bước vào phòng với vẻ mặt điềm nhiên, tay cầm chiếc cặp da sờn cạnh. Vương Vĩ ngồi xuống, thản nhiên rút tờ hợp đồng ra:
“Anh Lý, tôi đã nói rồi. Trung tâm chỉ kết nối, không chịu trách nhiệm nếu một bên tự ý rời đi sau khi đã đăng ký kết hôn.”
Lý Bằng lao tới túm cổ áo Vương Vĩ, nhưng gã mai mối chỉ cười nhạt. Sự phối hợp của hai kẻ này trơn tru đến mức tôi cảm thấy mình đang xem một vở kịch được tập dượt kỹ lưỡng.
“Anh Lý này,” – Tôi lên tiếng, cắt ngang cuộc tranh cãi giả tạo của họ. “Tại sao trong thùng hàng ‘đặc sản’ anh định mang về quê, tôi lại thấy toàn quần áo phụ nữ cũ và một tấm ảnh của Tô Diệp chụp cùng người đàn ông khác?”
Lý Bằng khựng lại. Ánh mắt gã thay đổi hoàn toàn, không còn vẻ khờ khạo của một gã công nhân.
Tôi đã lén mở chiếc thùng giấy dán kín ở góc phòng. Bên trong không có bánh kẹo hay trà mứt. Chỉ có những xấp giấy báo cũ và những bộ quần áo bạc màu, sực mùi ẩm mốc – thứ trang phục đặc trưng của những phụ nữ vùng cao bị lừa đi bán.
Từ túi một chiếc áo cũ, tôi nhặt được tấm ảnh. Mặt sau tấm ảnh ghi dòng chữ đỏ như máu: “Nợ mạng phải trả bằng mạng. Đừng mong chạy thoát.”
“Cậu em tò mò quá nhỉ?” – Lý Bằng đứng thẳng người, giọng nói trở nên trầm đục và đầy sát khí. “Đúng, tôi không cần tiền sính lễ. Thứ tôi cần là Tô Diệp phải trả nợ.”
Vương Vĩ đứng bên cạnh Lý Bằng, hai kẻ thợ săn giờ đã lộ mặt thật.
“Chu Ninh, cậu thông minh đấy, nhưng người thông minh thường chết sớm.” – Lý Bằng tiến lại gần tôi. “Tô Diệp lấy đi thứ không nên lấy của chúng tôi. Chiếc xe trắng lúc nãy chỉ là mồi nhử thôi. Cô ta không chạy xa được đâu.”
Tôi lùi lại, tay nắm chặt tấm ảnh trong túi áo. Lúc rạch thùng hàng, tôi đã thấy một dòng chữ rất nhỏ khác ở góc dưới tấm ảnh:
“103 – Thần Hi. Cứu tôi.”
Hóa ra, Tô Diệp không hề lên chiếc xe đó. Kẻ bước lên xe là một con búp bê đóng thế. Tô Diệp đang trốn ngay tại tầng 1 của khách sạn này.
Lý Bằng và Vương Vĩ nghĩ rằng họ là thợ săn, nhưng họ không biết rằng, con mồi mà họ đang lùng sục đang nấp ngay dưới chân họ, và cô ta đã chọn tôi làm người đồng hành trong ván bài sinh tử này.