Chương 1
4 giờ sáng, hành lang khách sạn Thần Hi chìm trong sự im lặng đến rợn người.
Tôi đang gục đầu bên đống báo cáo tài chính thì bị đánh thức bởi những tiếng đập cửa dồn dập, thô bạo. Khi cánh cửa mở ra, luồng khí lạnh từ hành lang ập vào, kéo theo gương mặt thất thần của Lý Bằng.
Lý Bằng ở phòng 302 đối diện, một gã công nhân xây dựng nhìn qua thì có vẻ hiền lành, cục mịch. Nhưng lúc này, đôi mắt gã đỏ ngầu những tia máu, giọng run rẩy:
“Cậu Chu… cậu có thấy vợ anh đâu không?”
Chỉ vài tiếng trước, gã còn hớn hở khoe với tôi về cuộc hôn nhân viên mãn qua mai mối. Gã bảo Tô Diệp là người phụ nữ đẹp nhất vùng núi Hà Giang, dù đã qua một đời chồng nhưng nết na vô cùng. Sáng mai, họ sẽ bay chuyến sớm nhất về quê ra mắt họ hàng.
Nhưng bây giờ, Lý Bằng đứng đó, đôi bàn tay thô ráp nắm chặt lấy vai tôi đến mức đau nhói: “Anh tỉnh dậy… không thấy cô ấy đâu cả. Hành lý vẫn còn, điện thoại vẫn còn, nhưng người thì biến mất rồi.”
Tôi sang phòng 302. Căn phòng tân hôn vẫn còn vương mùi rượu vang rẻ tiền và mùi nước hoa nồng gắt của Tô Diệp. Chiếc giường đôi bị xới tung một bên, gối nằm vẫn còn vết lún nhẹ, chứng tỏ người nằm đó mới rời đi không lâu.
Trên bàn, hai chiếc ly thủy tinh vẫn đọng lại vài giọt chất lỏng màu đỏ thẫm. Một khung cảnh bình yên đến kỳ lạ, giống như Tô Diệp chỉ vừa bước ra ngoài mua bao thuốc lá, nhưng linh cảm của một kẻ làm nghề kế toán – luôn nhạy cảm với những con số và sự bất thường – bảo tôi rằng có gì đó rất sai.
“Anh đã tìm hết các tầng chưa?” – Tôi hỏi.
“Anh tìm rồi! Cả sân thượng, cả hầm xe… Không thấy! Tô Diệp không bao giờ đi đâu mà không nói với anh!” – Lý Bằng ngồi thụp xuống sàn, vò đầu bứt tai.
Nhìn gã, tôi bỗng thấy một sự mâu thuẫn kỳ lạ. Một người đàn ông mất vợ ngay đêm tân hôn thường sẽ hoảng loạn hoặc đau đớn, nhưng trong mắt Lý Bằng, ngoài sự đỏ ngầu vì thiếu ngủ, còn có một tia sáng lạnh lẽo và tỉnh táo đến đáng sợ.