CHƯƠNG 4
– Giang Sơ, cô điên thật rồi.
Lục Tấn ném tờ chi phiếu xuống bàn.
Tám trăm triệu tệ.
Toàn bộ số tiền mặt có thể giải ngân ngay lập tức.
Tôi cầm bút, không một chút do dự.
Nét ký “Giang Sơ” sắc lẹm trên giấy trắng.
– Anh sợ tôi thua sao?
Lục Tấn khoanh tay trước ngực.
Ánh mắt anh ta tối lại.
Vết bớt đỏ dưới ngón tay anh ta khẽ rung.
– Khu đất Pudong phía Nam đó là “đất chết”.
– Hồ sơ pháp lý bị đóng băng mười năm.
– Cả Thượng Hải không ai dám chạm vào.
Tôi nhếch môi, thu lại bản hợp đồng.
Trong ký ức của tôi, chỉ hai ngày nữa thôi.
Văn bản quy hoạch trung tâm hành chính mới sẽ ban hành.
“Vùng đất chết” này sẽ hóa thành “Kim cương xanh”.
– Lục Tấn, anh có tin vào phép màu không?
Anh ta nhìn tôi như nhìn một kẻ tâm thần.
– Tôi chỉ tin vào lợi nhuận.
________________
Tôi hẹn gặp nhà họ Lâm tại một câu lạc bộ tư nhân.
Cha Lâm bước vào với dáng vẻ của kẻ thắng trận.
Phía sau là Lâm Nhược Tuyết và Thẩm Dực.
Họ diện đồ hiệu từ đầu đến chân.
Nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương hại.
– Giang Sơ, con đúng là vị cứu tinh của Lâm gia.
Cha Lâm đặt tập hồ sơ đất lên bàn.
Tay ông ta hơi run vì vui sướng.
Vui vì sắp đẩy được “cục nợ” này đi.
– Tám trăm triệu tệ.
– Chuyển khoản ngay, khu đất là của con.
Lâm Nhược Tuyết che miệng cười khẩy.
– Chị Sơ, chị đúng là có hiếu.
– Biết nhà mình đang kẹt tiền liền đứng ra gánh vác.
– Nhưng em lo cho chị quá.
– Mua chỗ đất đó khác gì ném tiền xuống sông.
Thẩm Dực lắc đầu, ánh mắt khinh bỉ.
– Đúng là kẻ không có đầu óc tài chính.
– Nghe danh Cố vấn giấu mặt, tôi còn tưởng cô giỏi lắm.
– Hóa ra chỉ là cái danh hão.
Tôi lẳng lặng kiểm tra các điều khoản.
Mọi thứ đều đúng như dự tính.
Lâm gia vì muốn thoát hàng gấp nên đã ký vào điều khoản “miễn trừ truy đòi”.
Nghĩa là sau khi bán, dù giá tăng hay giảm, họ không được quyền can thiệp.
– Ký xong rồi.
Tôi đẩy bản hợp đồng về phía cha Lâm.
Tiếng thông báo ngân hàng vang lên.
Tám trăm triệu tệ đã vào tài khoản Lâm gia.
Cha Lâm thở phào như trút được gánh nặng nghìn cân.
– Giang Sơ, từ nay đừng nói Lâm gia nợ con.
– Hợp đồng này là tự nguyện.
Tôi nhìn họ, lòng không chút gợn sóng.
– Vâng, là tự nguyện.
– Hy vọng tối nay mọi người ngủ ngon.
Nhược Tuyết đứng dậy, tiến sát lại gần tôi.
Cô ta thì thầm vào tai tôi bằng giọng ngọt sớt.
– Chị Sơ, đừng tưởng hack được dữ liệu của em là xong.
– Tấm ảnh đó chỉ là một phần nhỏ thôi.
– Chị có muốn biết cha mẹ thật của mình đã chết như thế nào không?
Tôi siết chặt tách cà phê.
Hơi nóng phả lên mặt nhưng lòng tôi lạnh ngắt.
– Cô biết gì?
Nhược Tuyết cười đắc ý.
– Họ chết trong một vụ tai nạn xe.
– Ngay đêm chị bị đưa đến Lâm gia.
– Chị nghĩ đó là trùng hợp sao?
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
Không có nước mắt.
Chỉ có một ngọn lửa hận thù đang bùng lên.
– Lâm Nhược Tuyết.
– Nếu đúng là do Lâm gia làm…
– Tôi sẽ khiến các người sống không bằng chết.
Cô ta nhún vai, quay lưng bước đi cùng Thẩm Dực.
Tiếng cười của họ vang vọng trong hành lang sang trọng.
Họ tưởng rằng họ vừa lừa được tôi một vố đau.
Họ tưởng rằng họ đã có tiền để hồi sinh Lâm thị.
Lục Tấn từ trong bóng tối bước ra.
– Cô ổn chứ?
Tôi buông tách cà phê xuống.
Tay tôi hơi run, nhưng giọng nói vẫn kiên định.
– Lục Tấn, giúp tôi điều tra vụ tai nạn 23 năm trước.
– Vụ tai nạn ở ngoại ô Kinh Thành.
Lục Tấn im lặng một hồi lâu.
– Cô thực sự muốn biết sự thật?
– Dù nó có thể hủy hoại cả cuộc đời cô?
Tôi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo vest.
– Cuộc đời tôi đã bị hủy hoại từ lâu rồi.
– Giờ là lúc tôi xây lại nó trên đống tro tàn của kẻ thù.
________________
Ngày hôm sau.
Thượng Hải rung chuyển bởi một bản tin đặc biệt.
Ủy ban Quy hoạch thành phố đột ngột công bố dự án “Siêu đô thị phía Nam”.
Khu đất “đất chết” Pudong chính thức trở thành lõi trung tâm.
Giá đất trên giấy tờ lập tức nhảy vọt lên gấp mười lần.
Và nó vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Tôi ngồi trong văn phòng CEO tại tòa nhà Tâm Điểm.
Màn hình lớn hiển thị biểu đồ giá đất đỏ rực.
Điện thoại tôi nổ tung bởi hàng trăm cuộc gọi.
Cộc cộc cộc!
Tiếng đập cửa dồn dập.
Cha Lâm, mẹ Lâm và Lâm Nhược Tuyết xông vào.
Họ không còn vẻ kiêu ngạo của hôm qua.
Gương mặt ai nấy đều xám xịt, hốc hác.
– Giang Sơ! Bản hợp đồng đó…
– Chúng ta cần thương lượng lại!
Mẹ Lâm lao tới định nắm lấy tay tôi.
Tôi lùi lại, nhìn bà ta như nhìn một sinh vật lạ.
– Thương lượng gì cơ?
– Các người nói đó là “đất chết” mà?
– Tôi đang giúp các người dọn rác đấy thôi.
Cha Lâm thở dốc, tay ôm lấy ngực.
– Sơ Sơ… tám trăm triệu là quá ít.
– Chỗ đó giờ đáng giá tám tỷ!
– Con không thể tàn nhẫn như vậy!
Tôi bật cười.
Tiếng cười vang vọng trong văn phòng rộng lớn.
– Tàn nhẫn?
– Lúc các người đuổi tôi đi với bàn tay trắng, các người có nghĩ mình tàn nhẫn không?
– Lúc các người ép tôi ký đơn hủy hôn, các người có nghĩ mình tàn nhẫn không?
Lâm Nhược Tuyết hét lên.
– Giang Sơ, mày là đồ ăn cháo đá bát!
– Trả lại khu đất đó cho nhà họ Lâm!
Tôi nhấn nút gọi bảo vệ.
– Mời những người này ra ngoài.
– Từ nay về sau, Giang thị không tiếp khách họ Lâm.
Bảo vệ kéo họ ra ngoài trong sự gào thét tuyệt vọng.
Thẩm Dực đứng ngoài cửa, ánh mắt nhìn tôi đầy phức tạp.
Anh ta không vào, chỉ đứng đó như một kẻ bại trận.
Tôi ngồi xuống ghế chủ tịch.
Nhìn vào dòng tin nhắn mới từ hệ thống ngoại hối.
“Cảnh báo: Lục Tấn không phải là người cứu cô. Anh ta chính là người lái chiếc xe tải trong vụ tai nạn năm đó.”
Cây bút trong tay tôi rơi xuống đất.
Tôi nhìn lên Lục Tấn đang đứng ở cửa sổ.
Anh ta đang nhìn xuống thành phố với vẻ mặt thản nhiên.
23 năm trước.
Lục Tấn bao nhiêu tuổi?
Làm sao anh ta có thể lái xe?
Hay đây là một cái bẫy khác của tương lai?
– Lục Tấn.
Tôi gọi tên anh ta.
Giọng tôi run lên một chút.
– Hửm?
Anh ta quay lại, ánh mắt vẫn lạnh lùng như vậy.
– Anh có bao giờ giấu tôi điều gì không?
Lục Tấn im lặng.
Anh ta bước lại gần tôi, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt tôi.
– Giang Sơ, ở Thượng Hải này…
– Đừng tin bất kỳ ai.
– Kể cả tôi.
Điện thoại tôi chợt hiện lên một cuộc gọi từ số lạ.
Một giọng nói khàn đặc vang lên.
– Muốn biết cha mẹ cô còn sống hay đã chết?
– Hãy đến bệnh viện tâm thần phía Đông ngay bây giờ.