Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

CHƯƠNG 5

  1. Home
  2. Bị Đuổi Ra Khỏi Hào Môn Tôi Trở Thành CEO Đối Thủ
  3. CHƯƠNG 5
Prev
Next

Hành lang bệnh viện tâm thần phía Đông bốc mùi thuốc tẩy nồng nặc.

Ánh đèn tuýp nhấp nháy, phát ra tiếng kêu tè tè chói tai.

Tôi siết chặt chiếc USB trong túi áo.

Lục Tấn đứng ở đầu hành lang, bóng anh ta trải dài cô độc.

– Cô chắc chắn muốn vào chứ?

Tôi không nhìn anh ta, bước chân vẫn không dừng lại.

– Tôi đã đi đến đây rồi.

– Không có lý do gì để quay đầu.

Tôi đẩy cửa phòng số 404.

Một người đàn bà gầy gò ngồi bó gối trên giường.

Bà ta mặc bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc rộng thùng thình.

Mái tóc xơ xác che khuất gương mặt.

– Cô là ai?

Giọng bà ta khàn đặc, giống như tiếng lá khô cọ xát.

– Tôi là Giang Sơ.

Người đàn bà đột ngột ngẩng đầu.

Đôi mắt bà ta trợn trừng, đầy vẻ kinh hãi.

– Giang Sơ?

– Đứa bé có vết bớt đỏ đó?

Tôi khựng lại.

Vết bớt đỏ?

Lại là vết bớt đó.

– Tôi không có vết bớt.

– Nhưng tôi biết ai có.

Tôi tiến lại gần, lấy điện thoại ra bật tấm hình Lâm Nhược Tuyết dùng tống tiền.

Người đàn bà nhìn vào màn hình rồi đột ngột cười lớn.

Tiếng cười man dại vang vọng trong căn phòng chật hẹp.

– Tráo đổi rồi!

– Tất cả đã bị tráo đổi rồi!

– Quân cờ lại tưởng mình là kỳ thủ!

Tôi nắm lấy vai bà ta, lay mạnh.

– Ai đã tráo đổi?

– Cha mẹ tôi hiện giờ ở đâu?

Bà ta đột nhiên im bặt.

Ánh mắt trở nên đờ đẫn, nhìn chằm chằm vào khoảng không phía sau tôi.

Tôi quay đầu lại.

Lục Tấn đã đứng ở cửa từ bao giờ.

Gương mặt anh ta chìm trong bóng tối, không nhìn rõ cảm xúc.

– Hết giờ thăm nuôi rồi.

Một y tá bước vào, lạnh lùng mời tôi ra ngoài.

Tôi bước ra hành lang, lòng nặng trĩu.

Người đàn bà đó chắc chắn biết điều gì đó về vụ tai nạn năm xưa.

Nhưng sự xuất hiện của Lục Tấn đã cắt đứt mạch cảm xúc của bà ta.

– Lục Tấn.

– Anh đưa tôi đến đây chỉ để xem một người điên sao?

Lục Tấn đi lướt qua tôi, giọng nói lạnh lùng như gió tuyết.

– Đôi khi người điên lại nói thật hơn người tỉnh.

– Đi thôi, Thẩm Dực đang chờ cô ở công ty đấy.

________________

Tôi trở về trụ sở Giang thị.

Thẩm Dực đang ngồi ở sảnh chờ, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.

Cạnh anh ta là Lâm Nhược Tuyết.

Cô ta đang dặm lại son môi, nhìn tôi với ánh mắt thách thức.

– Giang Sơ, cuối cùng chị cũng chịu xuất hiện.

Thẩm Dực đứng dậy, ném một xấp tài liệu lên bàn tiếp tân.

– Dự án chuỗi cung ứng linh kiện phía Nam.

– Tôi đã ký độc quyền với nhà cung cấp lớn nhất.

– Từ mai, Giang thị của cô sẽ không có một con ốc vít để sản xuất.

Tôi nhìn xấp tài liệu.

Ký ức tương lai hiện rõ trong đầu.

Ngày 16 tháng 8 năm 2024.

Đúng 2 giờ chiều hôm nay.

Nhà cung cấp này sẽ bị cảnh sát phong tỏa vì buôn lậu.

Toàn bộ hàng hóa bị tịch thu.

Kẻ ký hợp đồng độc quyền sẽ phải gánh toàn bộ khoản nợ khổng lồ.

Tôi liếc nhìn đồng hồ.

1 giờ 45 phút chiều.

– Anh chắc chắn muốn độc chiếm nhà cung cấp này?

Thẩm Dực hất cằm, cười đắc thắng.

– Phải.

– Tôi đã chi ba tỷ tệ để đặt cọc.

– Lần này, tôi sẽ khiến cô phải quỳ xuống xin lỗi Nhược Tuyết.

Lâm Nhược Tuyết tiến lại gần, vuốt ve lọn tóc của mình.

– Chị Sơ ơi, thương trường khốc liệt lắm.

– Không phải cứ có tiền của Lục tổng là thắng được đâu.

Tôi thản nhiên ngồi xuống ghế sofa đối diện họ.

Rót một tách trà, thong thả nhấp một ngụm.

– Vậy sao?

– Vậy thì chúc mừng Thẩm thiếu gia.

– Hy vọng anh không hối hận.

Thẩm Dực cười lớn.

– Hối hận?

– Cô đúng là kẻ thất bại đáng thương.

– Chúng ta đi thôi Nhược Tuyết, không cần phí lời với hạng người này.

Họ quay lưng bước đi, bóng lưng đầy vẻ tự mãn.

Tôi đếm ngược trong đầu.

5… 4… 3… 2… 1.

Reng! Reng! Reng!

Điện thoại của Thẩm Dực vang lên dồn dập.

Anh ta dừng bước, nhấc máy.

Tôi thấy rõ bả vai anh ta run lên.

Sắc mặt từ hồng hào chuyển sang tái mét, rồi xám ngoét như tro tàn.

– Cái gì?

– Cảnh sát phong tỏa?

– Buôn lậu linh kiện?

Anh ta hét lên vào điện thoại.

Lâm Nhược Tuyết đứng bên cạnh cũng hoảng hốt.

– Anh Dực, có chuyện gì vậy?

Thẩm Dực không trả lời, điện thoại rơi khỏi tay, vỡ tan tành trên sàn đá cẩm thạch.

Anh ta quay lại nhìn tôi.

Ánh mắt đầy sự kinh hoàng và nghi ngờ.

– Là cô…

– Cô biết trước đúng không?

Tôi đứng dậy, đi chậm rãi về phía anh ta.

Tôi giẫm lên chiếc điện thoại vỡ vụn.

– Tôi đã cảnh báo anh rồi mà.

– Ba tỷ tệ tiền đặt cọc đó…

– Chắc đủ để Thẩm thị phá sản trong vòng một nốt nhạc nhỉ?

Thẩm Dực lao tới định nắm cổ áo tôi.

Nhưng bảo vệ của Giang thị đã kịp thời khống chế anh ta.

Lâm Nhược Tuyết gào thét.

– Giang Sơ, mày là đồ phù thủy!

– Mày cố tình gài bẫy anh Dực!

Tôi nhếch môi, ghé sát tai cô ta.

– Cô nói đúng rồi đấy.

– Tôi không chỉ gài bẫy anh ta.

– Tôi còn mua lại toàn bộ nợ xấu của Lâm gia từ ngân hàng rồi.

Mặt Lâm Nhược Tuyết không còn một giọt máu.

– Mày… mày nói gì?

Tôi rút ra một tờ thông báo từ tay trợ lý.

– Bắt đầu từ ngày mai.

– Căn biệt thự Lâm gia sẽ thuộc quyền sở hữu của tôi.

– Các người có 24 giờ để dọn rác đi.

Thẩm Dực ngã quỵ xuống sàn.

Tra nam kiêu ngạo ngày nào giờ thảm hại như một con chó đế vương.

Tôi quay lưng đi vào thang máy VIP.

Lục Tấn đã đứng sẵn bên trong.

Anh ta nhìn tôi, trong mắt loé lên một tia tán thưởng hiếm hoi.

– Vả mặt rất đẹp.

Tôi tựa lưng vào vách thang máy, cảm thấy mệt mỏi rã rời.

– Đây mới chỉ là khởi đầu thôi.

Cánh cửa thang máy khép lại.

Điện thoại tôi chợt rung lên một tin nhắn mới.

Không phải từ tương lai.

Mà là từ người đàn bà điên trong bệnh viện lúc nãy.

“Chạy đi. Lục Tấn không phải người. Anh ta là kẻ đã giết cả nhà họ Giang.”

Tôi rùng mình, liếc nhìn người đàn ông đứng bên cạnh.

Lục Tấn vẫn thản nhiên chỉnh lại măng sét áo.

Ánh sáng lờ mờ trong thang máy khiến vết bớt đỏ trên tay anh ta trông như một vệt máu tươi.

– Có chuyện gì sao?

Anh ta hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng đầy nguy hiểm.

Tôi giấu chiếc điện thoại ra sau lưng, tim đập loạn nhịp.

– Không có gì.

– Chỉ là hơi chóng mặt thôi.

Thang máy dừng lại ở tầng thượng.

Nhưng cửa không mở ra.

Đèn trong thang máy đột ngột vụt tắt.

Prev
Next

Comments for chapter "CHƯƠNG 5"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

chien-than-anti-fan
Khi “Chiến Thần” Anti-fan Trở Thành Editor Riêng Cho Đỉnh Lưu
March 29, 2026
tan-nuong-la-sat-thu
Gả Thay: Tân Nương Là Sát Thủ
March 14, 2026
gia-dinh-doc-hai
Gia Đình Độc Hại Đòi “Hút Máu”, Nữ CEO Ra Tay Khiến Cả Nhà Hối Hận
March 24, 2026
phuong-an-cuu-trung
Phượng Ẩn Cửu Trùng
March 23, 2026
Thể loại
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (6)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (4)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay