CHƯƠNG 3
– Mua thêm 20% nữa cho tôi.
– Ngay bây giờ!
Tôi gằn giọng, mắt không rời bảng điện tử.
Màu xanh tím của mã Hồng Mông phủ kín màn hình.
Con số nhảy vọt như cơn lốc.
Trợ lý của Lục Tấn run rẩy nhấn phím.
Tôi nghe tiếng tim mình đập nhanh.
Nhưng không phải vì sợ.
Đó là sự hưng phấn của kẻ săn mồi.
– Giang tiểu thư, giá đã lên đỉnh rồi.
– Chúng ta có nên dừng không?
Lục Tấn đứng sau lưng tôi.
Hơi thở anh ta phả vào sau gáy.
Một cảm giác lạnh lẽo nhưng đầy tin cậy.
– Chưa đâu.
– Đỉnh của họ là đáy của tôi.
Tôi quay lại nhìn anh ta.
Lục Tấn khẽ nhếch môi.
Anh ta ném một xấp tài liệu lên bàn.
– Lâm gia đang rao bán đất ở Pudong.
– Họ cần tiền mặt để cứu vãn cú sập hầm này.
Tôi cầm tập tài liệu.
Ký ức tương lai ùa về.
Khu đất này sẽ là lõi của đặc khu mới.
Năm năm sau, giá trị của nó tăng một nghìn lần.
Lâm gia đúng là những kẻ ngu ngốc.
– Họ muốn bán bao nhiêu?
– Hai tỷ tệ.
Tôi bật cười thành tiếng.
Hai tỷ cho một mỏ vàng nghìn tỷ?
– Ép giá xuống còn tám trăm triệu.
– Tôi muốn họ phải bán trong đau đớn.
Điện thoại tôi rung lên.
Tin nhắn từ nhóm chat “Hội Hào Môn Thượng Hải”.
Lâm Nhược Tuyết vừa đăng một tấm ảnh.
Cô ta mặc váy dạ hội của Chanel.
Đứng cạnh Thẩm Dực tại sảnh khách sạn InterContinental.
“Chuẩn bị tham dự Hội nghị Tài chính năm nay.”
“Cảm ơn anh Dực đã luôn bên em.”
Dưới bài đăng là hàng loạt bình luận tâng bốc.
“Thiên kim thật có khác, sang trọng hẳn.”
“Loại hàng giả kia chắc giờ đang lang thang đầu đường.”
Tôi ném điện thoại sang một bên.
Lục Tấn nhìn tôi, ánh mắt dò hỏi.
– Cô muốn đi không?
– Đi chứ.
– Đi để tiễn họ một đoạn đường.
________________
Khách sạn InterContinental sáng đèn rực rỡ.
Mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc trong sảnh.
Tôi mặc bộ vest đen cắt may thủ công.
Mái tóc búi cao, không trang sức cầu kỳ.
Chỉ có đôi mắt sắc sảo như dao cạo.
Vừa bước vào cửa, tôi đã gặp “người quen”.
Mẹ Lâm đang đứng giữa hội quý bà.
Bà ta trang điểm đậm, cố che đi vẻ mệt mỏi.
Khi thấy tôi, mặt bà ta lập tức đanh lại.
– Giang Sơ?
– Sao mày lại vào được đây?
– Chỗ này không bán vé cho kẻ ăn xin.
Lâm Nhược Tuyết khoác tay Thẩm Dực đi tới.
Cô ta che miệng cười nhỏ nhẹ.
– Mẹ đừng nói vậy.
– Chắc chị Sơ làm phục vụ ở đây.
– Chị cần tiền lắm đúng không?
Thẩm Dực nhìn tôi bằng nửa con mắt.
Anh ta lấy trong túi ra tờ 100 tệ.
Rồi thả rơi xuống chân tôi.
– Cầm lấy mà mua bánh bao.
– Đừng đứng đây làm bẩn mắt mọi người.
Tôi nhìn tờ tiền nằm trên thảm đỏ.
Rồi nhìn thẳng vào mặt Thẩm Dực.
– Thẩm thiếu gia nên giữ lấy.
– Sắp tới anh sẽ cần nó để mua mì gói đấy.
Thẩm Dực tái mặt.
Anh ta định giơ tay lên, nhưng bị mẹ Lâm cản lại.
– Chấp gì loại tâm thần này.
– Hôm nay chúng ta đến để gặp Cố vấn giấu mặt.
– Người đã thâu tóm Hồng Mông.
Cha Lâm từ phía xa hớt hải chạy lại.
Trông ông ta già đi mười tuổi.
– Sắp bắt đầu rồi!
– Nghe nói vị Cố vấn đó đang ở trong phòng VIP.
– Nếu xin được họ rót vốn, Lâm thị sẽ cứu được.
Tôi lướt qua họ.
Không nói một lời.
– Này! Mày đi đâu đấy?
– Khu vực VIP không dành cho mày!
Tiếng hét của mẹ Lâm vang lên sau lưng.
Bảo vệ lập tức ngăn bà ta lại.
Tôi bước lên bục cao nhất.
Ánh đèn spotlight hội tụ vào một điểm.
Cả hội trường im phăng phắc.
Lục Tấn đứng đó, cúi đầu chào tôi.
– Thưa quý vị.
– Cho phép tôi giới thiệu đối tác chiến lược của mình.
– Chủ nhân thật sự của dự án Hồng Mông.
– Cố vấn tài chính tối cao của Giang thị: Giang Sơ.
Tiếng xì xào vỡ òa như sấm dậy.
Tôi đứng trên cao, nhìn xuống dưới.
Gương mặt cha mẹ Lâm biến dạng vì sốc.
Lâm Nhược Tuyết đánh rơi ly rượu vang.
Màu đỏ loang lổ trên váy cô ta như máu.
Thẩm Dực đứng hình như một bức tượng đá.
Tôi cầm micro.
Giọng nói vang vọng khắp sảnh tiệc.
– Lâm tổng, ông muốn xin tôi đầu tư sao?
Cha Lâm run rẩy, môi lắp bắp không thành lời.
– Sơ… Sơ Sơ… là con sao?
Tôi nhếch môi cười nhạt.
– Tôi không có cha.
– Tôi chỉ có con mồi.
– Dự án Pudong mà các người đang rao bán…
– Tôi mua với giá tám trăm triệu.
Cả hội trường xôn xao.
Tám trăm triệu? Đó là cái giá sỉ nhục.
– Giang Sơ, mày quá đáng rồi!
– Đó là đất của tổ tiên!
Mẹ Lâm gào lên trong tuyệt vọng.
Tôi đặt micro xuống, đi thẳng về phía họ.
Tôi cúi sát tai Lâm Nhược Tuyết.
– Cô thích sợi dây chuyền dưới hồ đúng không?
– Sắp tới, cả căn nhà của cô cũng sẽ nằm dưới nước thôi.
Lâm Nhược Tuyết run bần bật.
Cô ta đột nhiên rút điện thoại ra.
Ánh mắt lóe lên sự điên cuồng.
– Giang Sơ, đừng ép tôi!
– Cô xem cái này đi!
Màn hình hiện lên tấm ảnh cũ mờ nhạt.
Một người đàn ông giống hệt Giang lão gia.
Ông ấy đang ôm một người phụ nữ lạ mặt.
Trên tay người phụ nữ là một đứa bé sơ sinh có vết bớt đỏ.
– Tôi biết bí mật của Giang gia.
– Nếu cô không cứu Lâm thị, tôi sẽ tung nó lên mạng.
– Danh tiếng của Giang lão gia sẽ tan thành mây khói!
Tôi nhìn tấm ảnh.
Vết bớt đỏ đó…
Tôi không có vết bớt nào như vậy.
Nhưng Lục Tấn thì có.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Bí mật này không chỉ liên quan đến tôi.
Nó liên quan đến người đang đứng sau lưng tôi.
Tôi quay lại nhìn Lục Tấn.
Anh ta đang nhìn tấm ảnh, gương mặt không chút cảm xúc.
Nhưng bàn tay anh ta đang siết chặt đến trắng bệch.
– Giang Sơ, chọn đi.
– Cứu chúng tôi, hoặc nhìn Giang gia sụp đổ.
Lâm Nhược Tuyết cười đắc thắng.
Tôi im lặng.
Đầu óc tôi đang xoay chuyển cực nhanh.
Ngoại hối của tôi không có chi tiết này.
Bản đồ tương lai của tôi đang xuất hiện một lỗ hổng.
– Được.
Tôi nói khẽ.
– Cô thắng vòng này.
Tôi ký vào bản ghi nhớ đầu tư trước sự chứng kiến của mọi người.
Lâm gia reo hò như vừa thoát chết.
Thẩm Dực thở phào, ánh mắt nhìn tôi đầy khinh bỉ.
– Tưởng cô giỏi thế nào.
– Hóa ra cũng chỉ đến thế.
Họ rời đi trong sự hả hê.
Hội trường dần thưa thớt.
Chỉ còn tôi và Lục Tấn dưới ánh đèn nhạt nhòa.
– Tại sao cô lại làm vậy?
Giọng Lục Tấn khàn đặc.
– Anh biết tấm ảnh đó là thật đúng không?
Lục Tấn không trả lời.
Anh ta cởi chiếc nhẫn trên tay ra.
Phía dưới khe nhẫn là một vết bớt đỏ hình ngọn lửa.
– Người trong ảnh là cha tôi.
– Và đứa bé đó… là tôi.
Tôi sững sờ.
Vậy Lục Tấn mới là người của Giang gia?
Còn tôi… tôi là ai?
– Giang Sơ, cô không phải là quân cờ.
– Cô là quân bài tẩy duy nhất tôi có.
Anh ta tiến lại gần, bóp chặt cằm tôi.
– Nhưng cô vừa phạm sai lầm lớn nhất.
– Cô đã để lũ rác rưởi đó sống sót thêm một ngày.
Tôi nhìn vào mắt anh ta.
Một sự thật kinh hoàng bắt đầu hiện rõ.
Lâm gia không phải tình cờ nhặt được tôi.
Họ đang tham gia vào một âm mưu hoán đổi kinh thiên động địa.
– Lục Tấn, anh nghĩ tôi dễ bị uy hiếp thế sao?
Tôi rút từ trong túi áo ra một chiếc USB.
– Trong lúc cô ta dọa tôi…
– Tôi đã hack sạch dữ liệu đám mây của cô ta rồi.
– Tấm ảnh gốc đang nằm ở đây.
Tôi mỉm cười, nụ cười rực rỡ hơn cả ánh đèn.
– Sáng mai, Lâm Nhược Tuyết sẽ nhận được trát hầu tòa.
– Tội tống tiền và xâm phạm quyền riêng tư.
– Còn khu đất Pudong…
– Nó vẫn là của tôi.
Lục Tấn khựng lại.
Rồi anh ta bật cười, tiếng cười vang vọng khắp sảnh lớn.
– Giang Sơ.
– Cô đúng là một con cáo già.
Tôi quay lưng bước đi.
Nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi lo.
Nếu Lục Tấn là người Giang gia.
Thì cha mẹ thật sự của tôi đang ở đâu?
Đúng lúc đó, điện thoại tôi hiện lên một dòng chữ đỏ rực từ tương lai.
“Cảnh báo: Đừng tìm cha mẹ thật. Họ đã chết vào đúng ngày cô bị đuổi đi.”
Bước chân tôi khựng lại giữa sảnh lạnh lẽo.