CHƯƠNG 2
– Giang gia đại tiểu thư?
Tôi lặp lại lời Lục Tấn. Giọng tôi khàn đặc vì nước mưa. Lục Tấn bước xuống xe. Anh ta cầm chiếc ô đen che cho tôi. Gương mặt anh ta vẫn lạnh lùng như tượng tạc.
– Anh nhận nhầm người rồi.
– Tôi chỉ là kẻ bị Lâm gia đuổi đi.
Tôi lách người định bước đi. Lục Tấn đột nhiên giữ lấy cánh tay tôi. Ánh mắt anh ta xoáy sâu vào tôi.
– 23 năm qua cô trốn đủ chưa?
– Giang lão gia đang hấp hối.
– Cô định để Giang thị rơi vào tay kẻ khác?
Tôi khựng lại. Ký ức về kiếp trước hiện về. Kiếp trước, tôi chết đi mà không hề biết mình là con gái nhà họ Giang. Nhà họ Giang ở Kinh Thành. Thế lực gấp trăm lần Lâm gia ở Thượng Hải. Tại sao Lục Tấn lại tìm được tôi ngay lúc này?
Tôi nhìn sâu vào mắt anh ta.
– Tại sao tôi phải tin anh?
Lục Tấn lấy ra một chiếc hộp nhung. Bên trong là một huy hiệu bằng vàng ròng. Hình chim phượng hoàng tung cánh.
– Đây là vật đính ước của cô và tôi.
– Cô quên rồi sao?
Tôi nheo mắt. Đính ước? Kiếp trước Thẩm Dực mới là vị hôn phu của tôi. Hóa ra, tôi đã bị tráo đổi từ lúc mới lọt lòng. Lâm gia nhận nuôi tôi chỉ để lợi dụng vận may của tôi.
Tôi hất tay anh ta ra.
– Bây giờ tôi chưa muốn về Kinh Thành.
– Tôi còn một vài chuyện chưa giải quyết xong.
Lục Tấn nhếch môi. Một nụ cười đầy ẩn ý.
– Cô muốn trả thù Lâm gia?
– Hay là muốn chơi trò cổ phiếu “Hồng Mông”?
Tôi giật mình. Anh ta cũng biết về dự án Hồng Mông?
– Anh cũng theo dõi nó?
Lục Tấn thu ô lại. Anh ta mở cửa xe Bentley.
– Lên xe đi.
– Tôi sẽ cho cô thấy thế nào là đầu tư thực sự.
Tôi bước lên xe. Không gian bên trong xe thơm mùi gỗ đàn hương. Tôi mở điện thoại. Lúc này đã là 9 giờ sáng ngày hôm sau. Sàn chứng khoán vừa mở cửa.
Dòng chữ xanh đỏ nhảy múa. Mã cổ phiếu Hồng Mông: Tăng trần 10%.
Toàn bộ 5.000 tệ của tôi đã tăng lên. Nhưng đó chỉ là khởi đầu.
– Lục Tấn, anh có bao nhiêu tiền mặt?
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt kiên định. Lục Tấn nhướn mày.
– Cô muốn bao nhiêu?
– 100 tỷ tệ.
Lục Tấn bật cười. Một nụ cười trầm thấp nhưng đầy uy lực.
– Cô muốn thâu tóm dự án này?
– Phải.
– Và tôi muốn Lâm gia phải trắng tay.
Anh ta không hỏi thêm. Chỉ nhấc máy gọi cho trợ lý.
– Chuyển 100 tỷ vào tài khoản ký quỹ của Giang tiểu thư.
– Ngay lập tức.
Điện thoại tôi rung lên. Thông báo số dư khiến người ta chóng mặt. Tôi hít một hơi thật sâu. Ngón tay tôi thao tác nhanh trên màn hình. Mua vào. Mua sạch.
Cùng lúc đó, điện thoại tôi nhận được tin nhắn từ Thẩm Dực.
– Giang Sơ, cô điên rồi sao?
– Cô lấy tiền đâu mà mua cổ phiếu rác đó?
– Nhược Tuyết nói cô đang làm chuyện phạm pháp!
Tôi không trả lời. Tôi mở livestream của buổi họp báo Lâm gia. Cha Lâm đang đứng trên bục. Gương mặt ông ta đầy vẻ tự mãn.
– Lâm gia chúng tôi sẽ hợp tác với tập đoàn nước ngoài.
– Chúng tôi sẽ đầu tư vào dự án chip bán dẫn mới.
Ông ta không biết. Dự án đó là một cái bẫy. Chỉ mười phút nữa, tập đoàn nước ngoài đó sẽ tuyên bố phá sản. Và Hồng Mông của tôi mới là kẻ thống trị thị trường.
Tôi mỉm cười. Một nụ cười lạnh lẽo.
– Xem kìa, kịch hay bắt đầu rồi.
Tôi nói khẽ với Lục Tấn. Anh ta nhìn vào màn hình.
Trên bục, sắc mặt cha Lâm đột ngột thay đổi. Một thư ký hớt hải chạy vào thì thầm. Mic vẫn đang bật. Tiếng thư ký vang rõ cả hội trường.
– Lâm tổng, tập đoàn K phá sản rồi!
– Toàn bộ tiền cọc của chúng ta đã mất trắng!
Cả hội trường náo loạn. Các nhà đầu tư đứng bật dậy.
– Lâm gia lừa đảo!
– Trả tiền lại cho chúng tôi!
Tôi nhìn thấy Lâm Nhược Tuyết đứng phía sau. Cô ta đang cố che giấu sự hoảng loạn. Gương mặt cô ta trắng bệch như tờ giấy.
Đúng lúc này, tôi gửi một tin nhắn vào nhóm chung của giới hào môn Thượng Hải.
– Tôi đã thu mua 51% cổ phần của dự án Hồng Mông.
– Lâm gia, các người chuẩn bị phá sản đi.
Điện thoại của cha Lâm lập tức reo vang. Ông ta nhìn vào màn hình. Rồi ngước mắt nhìn về phía ống kính máy quay. Như thể đang nhìn thẳng vào tôi.
– Giang Sơ! Là mày làm?
Tôi tắt livestream. Tôi nhìn Lục Tấn.
– Tiếp theo, tôi muốn mua lại cả căn biệt thự của họ.
– Được thôi.
Lục Tấn gật đầu. Xe dừng lại trước một tòa nhà chọc trời. Trụ sở của Giang thị tại Thượng Hải.
– Đại tiểu thư, mời xuống xe.
– Từ giờ, đây là chiến trường của cô.
Tôi bước xuống xe. Lần này, tôi không còn là thiên kim giả bị người ta khinh rẻ. Tôi là Giang Sơ. Kẻ nắm giữ vận mệnh của Thượng Hải.
Tôi bước vào sảnh lớn. Hàng trăm nhân viên đứng thành hai hàng. Họ cúi đầu cung kính.
– Chào mừng đại tiểu thư trở về!
Tôi nhìn về phía thang máy. Thẩm Dực đang đứng đó. Anh ta đến đây để xin đầu tư cứu Lâm gia. Trông anh ta thật thảm hại. Bộ vest nhăn nhúm. Đôi mắt đỏ ngầu.
Khi thấy tôi đi cùng Lục Tấn, anh ta sững người.
– Giang Sơ? Cô… cô làm gì ở đây?
– Cô quét dọn ở đây sao?
Lục Tấn bước tới. Anh ta vung tay tát Thẩm Dực một cái đau đớn.
– Giữ mồm giữ miệng.
– Đây là chủ tịch mới của Giang thị.
Thẩm Dực ngã nhào xuống sàn. Anh ta trố mắt nhìn tôi. Như đang nhìn một sinh vật lạ.
– Chủ tịch? Không thể nào!
– Cô chỉ là một đứa trẻ mồ côi!
Tôi tiến lại gần. Tôi giẫm lên bàn tay đang run rẩy của anh ta.
– Thẩm Dực, anh nói đúng.
– Tôi không còn là Giang Sơ của Lâm gia nữa.
– Tôi là người sẽ thu mua lại công ty của anh với giá 1 tệ.
Tôi quay lưng đi vào thang máy. Lục Tấn đứng bên cạnh tôi.
– Cô thật ác.
– Tôi thích.
Cánh cửa thang máy khép lại. Điện thoại tôi lại hiện lên một bình luận mới từ tương lai.
“Cẩn thận, Lâm Nhược Tuyết đang giữ một tấm hình có thể hủy hoại danh tiếng của Giang lão gia.”
Tôi nhíu mày. Tấm hình?