CHƯƠNG 1
– Mày cút ngay cho tao!
Tiếng thét chói tai xé toạc không gian. Một chiếc bình sứ rơi nát dưới chân tôi. Mảnh sứ sượt qua má. Cảm giác đau rát chân thật lạ thường. Tôi không chết. Tôi đã trùng sinh. Đúng vào ngày bị đuổi khỏi Lâm gia.
Tôi đứng giữa sảnh lớn. Ánh đèn chùm pha lê tỏa sáng rực rỡ. Nhưng lòng tôi lại lạnh ngắt. Trước mặt tôi là cha mẹ Lâm gia. Và cả Lâm Nhược Tuyết. Cô ta đang nép vào lòng mẹ Lâm. Đôi mắt đỏ hoe như con thỏ nhỏ.
– Chị Sơ, em xin lỗi.
– Em không cố ý cướp lại vị trí này.
Lâm Nhược Tuyết nức nở. Giọng nói mềm mỏng như bông gòn. Nhưng tôi thấy rõ tia đắc ý trong mắt cô ta. Mẹ Lâm siết chặt vai Nhược Tuyết. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt căm ghét.
– Đừng gọi nó là chị.
– Loại ăn cắp như nó không xứng.
– 23 năm qua nhà họ Lâm đã quá nhân từ.
Tôi khẽ nhếch môi. Ăn cắp? Ai mới là kẻ ăn cắp ở đây? Trong đầu tôi bỗng hiện lên một dòng ký ức. Ngày 15 tháng 8 năm 2024. Chỉ mười phút nữa, tin tức về dự án “Hồng Mông” sẽ nổ ra. Và Lâm gia sẽ bỏ lỡ nó vì mải đuổi tôi đi.
Tôi bình tĩnh nhìn họ. Không một giọt nước mắt.
– Được, tôi đi.
Tôi xoay người định bước lên lầu. Lâm Nhược Tuyết đột nhiên chạy tới. Cô ta nắm lấy tay tôi.
– Chị Sơ, sợi dây chuyền đó…
– Đó là di vật của mẹ ruột em.
– Chị trả lại cho em được không?
Cô ta nhìn chằm chằm vào cổ tôi. Sợi dây chuyền bạch kim đính viên đá Sapphire xanh thẳm. Đó là thứ quý giá nhất tôi đang đeo. Mẹ Lâm quát lớn.
– Giang Sơ, mày định mang đồ của con tao đi sao?
– Tháo ra ngay!
Tôi nhìn sợi dây chuyền. Rồi nhìn Lâm Nhược Tuyết. Cô ta đang chìa bàn tay trắng trẻo ra. Ánh mắt lộ rõ vẻ thèm khát. Tôi đưa tay lên cổ. Nhẹ nhàng tháo chốt cài.
– Cô muốn nó sao?
Lâm Nhược Tuyết gật đầu lia lịa.
– Vâng, nó vốn là của em mà.
Tôi đi chậm về phía ban công. Gió đêm Thượng Hải thổi tung mái tóc tôi. Phía dưới là hồ nước cảnh quan sâu hoắm. Tôi giơ cao sợi dây chuyền. Lâm Nhược Tuyết hốt hoảng chạy theo.
– Chị định làm gì?
Tôi buông tay. Sợi dây chuyền vẽ một đường cong tuyệt đẹp.
Tõm!
Tiếng nước bắn lên khô khốc.
– Mày… mày dám!
Mẹ Lâm lao tới tát tôi một cái. Tôi không né. Tôi chỉ nhìn bà ta bằng ánh mắt lạnh lùng.
– Thứ tôi không cần, cô có nhặt cũng chỉ là rác.
– Muốn lấy thì xuống hồ mà mò.
Lâm Nhược Tuyết đứng hình. Cô ta nhìn xuống hồ nước tối om. Mặt cô ta tái mét vì tức giận. Nhưng trước mặt mẹ Lâm, cô ta vẫn phải diễn.
– Mẹ ơi, di vật của con…
Bên ngoài có tiếng xe phanh gấp. Thẩm Dực bước vào. Hôn phu của tôi. Hay đúng hơn là hôn phu cũ. Anh ta mặc bộ vest đen lịch lãm. Gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt đầy vẻ chán ghét.
– Giang Sơ, cô thôi làm loạn được chưa?
– Nhược Tuyết đã chịu khổ quá nhiều rồi.
– Đơn hủy hôn tôi đã soạn xong.
Tôi nhìn Thẩm Dực. Kiếp trước tôi đã quỳ xuống xin anh ta đừng đi. Kiếp này tôi chỉ thấy anh ta thật nực cười. Một kẻ rỗng tuếch. Tôi bước tới bàn, cầm lấy cây bút. Ký tên “Giang Sơ” thật dứt khoát.
– Xong rồi.
– Chúc hai người trăm năm hạnh phúc.
– Đừng để rác rưởi làm bẩn mắt tôi.
Thẩm Dực sững sờ. Anh ta có lẽ chưa quen với việc tôi chủ động.
– Cô nói ai là rác?
Tôi không trả lời. Tôi lấy chiếc điện thoại trong túi ra. Màn hình hiện lên tin tức nóng hổi. Tập đoàn công nghệ sinh học Hồng Mông công bố bằng sáng chế mới. Giá cổ phiếu bắt đầu nhảy vọt.
Tôi nhớ rõ. Sáng mai cổ phiếu này sẽ tăng trần 10 phiên liên tiếp. Trong thẻ của tôi chỉ còn đúng 5.000 tệ. Số tiền Lâm gia chưa kịp khóa.
– Giang Sơ, mày đứng đó làm gì?
– Mang vali của mày biến ngay!
Cha Lâm nãy giờ im lặng mới lên tiếng. Ông ta ném một chiếc vali rỗng ra sảnh. Tôi cúi xuống xách vali.
– Lâm tổng, Lâm phu nhân.
– Cảm ơn 23 năm nuôi dạy.
– Sau này gặp lại, mong mọi người đừng hối hận.
Tôi bước ra khỏi cửa. Trời Thượng Hải bắt đầu đổ mưa. Những hạt mưa nặng hạt thấm đẫm vai áo. Tôi đi bộ dọc theo con phố dài. Phía xa là tòa nhà Tâm Điểm cao nhất thành phố.
Tôi đứng dưới trạm xe buýt. Mở ứng dụng chứng khoán. Đặt lệnh mua toàn bộ 5.000 tệ vào mã Hồng Mông.
Ngón tay tôi khẽ run vì phấn khích. Không phải vì sợ. Mà vì cuộc chơi thực sự đã bắt đầu.
Một chiếc xe Bentley đen sang trọng từ từ dừng lại trước mặt tôi. Cửa kính hạ xuống. Một người đàn ông đeo kính gọng vàng nhìn tôi.
– Đại tiểu thư Giang gia, cô chơi đủ chưa?
Tôi khựng lại. Giang gia? Người đàn ông này… tôi nhận ra anh ta. Lục Tấn. CEO của tập đoàn đối thủ nhà họ Lâm. Tại sao anh ta lại gọi tôi là đại tiểu thư Giang gia?