Kho truyện hay
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
  • Truyện mới
  • Thể loại
    • Báo thù
    • Chữa lành
    • Cổ đại
    • Cung đấu
    • Gia đình
    • Hài hước
    • Hiện đại
    • Ngôn tình
    • Sảng văn vả mặt
    • Thanh xuân vườn trường
    • Trùng sinh
Family Safe
Family Safe
Prev
Next

CHƯƠNG 12

  1. Home
  2. Bị Đuổi Ra Khỏi Hào Môn Tôi Trở Thành CEO Đối Thủ
  3. CHƯƠNG 12
Prev
Next

– Cô nghĩ ta già nên lú lẫn sao?

Giọng Giang lão gia lọt qua khe kính vỡ.

Tôi bị kẹt trong túi khí trắng xóa.

Lồng ngực đau nhức vì va chạm mạnh.

Lục Tấn bên cạnh đang bất tỉnh.

Máu chảy từ trán anh ta xuống vô lăng.

Tôi đạp mạnh vào cửa xe.

Cánh cửa biến dạng bật tung ra ngoài.

Tôi bước xuống, nhìn thẳng vào người đàn ông.

Giang lão gia đứng đó, chống gậy.

Hắn không hề suy sụp vì mất tiền.

Vẻ mặt hắn bình thản đến đáng sợ.

– Trái phiếu Long Thịnh chỉ là mồi nhử.

– Ta mất 80% tài sản để tìm ra con.

– Thương vụ đó quá hời.

Tôi cố nén cơn đau, nhếch môi cười.

– Ông dùng tiền mua mạng của mình sao?

– Ngân hàng Hải Thị sập là thật.

– Ông không còn một xu dính túi.

Giang lão gia bật cười khàn đặc.

– Tiền chỉ là những con số vô tri.

– Thứ nằm trong cổ tay con mới quý giá.

Tôi giơ cổ tay trái lên cao.

Hình xăm ngọn lửa đang nóng rực như lửa thật.

Cảm giác nhức nhối xuyên thấu vào tận xương.

– Ông cấy thiết bị định vị vào tôi?

– Để làm gì?

Giang lão gia tiến lại một bước.

Ánh mắt hắn nhìn vào cổ tay tôi đầy tham lam.

– Đó không chỉ là thiết bị định vị.

– Đó là chìa khóa kho báu Giang gia.

– Thứ nằm trong tủy sống của con.

– Cha mẹ con chính là những ngân hàng sinh học.

Tôi lặng người, hơi thở nghẹn lại.

Hóa ra vụ tai nạn là để bắt cóc họ.

Để biến họ thành công cụ nghiên cứu trường sinh.

– Ông không phải con người.

Giang lão gia nhếch môi tàn nhẫn.

– Giang gia cần người kế vị mạnh mẽ.

– Con đã chứng minh được điều đó.

– Giờ hãy giao thẻ nhớ của Lục Thiên ra đây.

Tôi siết chặt chiếc thẻ nhớ trong túi áo.

Ký ức ngoại hối của tôi không có chi tiết này.

Tôi đã đánh giá thấp con cáo già này.

Hắn đã nhìn thấu mọi nước đi tài chính của tôi.

– Muốn lấy thẻ nhớ?

– Bước qua xác tôi đã.

Tôi rút chiếc bật lửa trong túi ra.

Ngón tay đặt lên nút bấm.

– Chỉ cần tôi nhấn nút, thẻ nhớ sẽ cháy sạch.

– Ông sẽ mãi mãi không biết bí mật của cha mình.

Giang lão gia khựng lại, đôi mắt nheo lại.

– Con dám đe dọa ta?

– Tôi không đe dọa.

– Tôi đang đàm phán.

– Thả cha mẹ tôi ra ngay lập tức.

Đúng lúc đó, Lâm Nhược Tuyết bước xuống từ xe SUV.

Cô ta mặc bộ đồ đen, gương mặt lạnh lùng.

Trong tay cô ta cầm một khẩu súng.

Họng súng đen ngòm chỉ thẳng vào đầu tôi.

– Chị Sơ, đừng có ngoan cố.

– Ông nội không thích người cứng đầu đâu.

Tôi nhìn Lâm Nhược Tuyết, khẽ nhếch môi.

– Cô tưởng cô là cháu gái thật sao?

– Cô chỉ là một mẫu thử nghiệm hỏng thôi.

– Thuốc cô uống hàng ngày…

– Là để ngăn tế bào của cô thối rữa đấy.

Mặt Lâm Nhược Tuyết tái mét đi.

– Chị nói láo!

– Không tin hãy nhìn vào móng tay mình đi.

– Vết bầm tím đó đang lan rộng đấy.

Lâm Nhược Tuyết run rẩy nhìn xuống tay.

Lợi dụng lúc cô ta mất cảnh giác.

Tôi lao tới, tước lấy khẩu súng.

Một phát súng vang lên khô khốc.

Đoàng!

Viên đạn sượt qua vai Giang lão gia.

Hắn không né, chỉ đứng yên nhìn tôi.

Vết thương trên vai hắn không chảy máu đỏ.

Mà là một chất lỏng màu xanh nhạt.

Tôi đứng hình, tay run lên bần bật.

– Mày… mày không phải người?

Giang lão gia cười lớn, nụ cười méo mó.

– Ta đã nói rồi.

– Giang gia không bao giờ chết.

Lục Tấn đột ngột tỉnh dậy trong xe.

Anh ta lao ra, ôm chặt lấy chân Giang lão gia.

– Sơ Sơ! Chạy mau!

– Hắn là kẻ giả mạo!

– Ông nội thật đã chết từ lâu rồi!

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Ánh đèn pha ô tô chiếu xuyên qua lớp da mặt.

Tôi thấy những vi mạch điện tử ẩn hiện.

Một robot sinh học hoàn hảo.

Tôi quay đầu chạy về phía vực thẳm.

Tiếng chân đuổi theo rầm rập sau lưng.

– Trả thẻ nhớ lại đây!

Tiếng hét của “Giang lão gia” vang lên máy móc.

Tôi nhìn xuống thẻ nhớ trong tay.

Mặt sau của nó có một dòng chữ nhỏ.

“Gửi con trai, hãy tiêu hủy kẻ mang mặt nạ.”

Tôi nhận ra một sự thật kinh hoàng.

Lục Tấn không phải con tài xế.

Anh ta chính là Giang Sơ thật.

Còn tôi…

Tôi nhìn hình xăm ngọn lửa trên tay mình.

Dưới ánh trăng, nó không phải hình ngọn lửa.

Nó là số hiệu sản xuất: 01-S.

Tôi là kẻ thế thân cho anh ta suốt 23 năm qua.

Prev
Next

Comments for chapter "CHƯƠNG 12"

MANGA DISCUSSION

Leave a Reply Cancel reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

*

YOU MAY ALSO LIKE

ly-hon-xong-moi-biet-vo-la-lao-dai
Ly Hôn Xong Mới Biết Vợ Là Lão Đại
March 29, 2026
khe-uoc-voi-dan-sa
Khế Ước Với Đan Sa
March 14, 2026
phuong-an-cuu-trung
Phượng Ẩn Cửu Trùng
March 23, 2026
ta-khong-con-la-chinh-that-cua-nguoi
Ta Không Còn Là Chính Thất Của NgươI
March 30, 2026
Thể loại
  • Báo thù (13)
  • Chữa lảnh (6)
  • Cổ đại (6)
  • Cung đấu (2)
  • Gia đình (6)
  • Hài hước (4)
  • Hệ thống (2)
  • Hiện đại (11)
  • Kinh dị (1)
  • Ngôn tình (5)
  • sảng văn (3)
  • Sảng văn (Vả mặt) (11)
  • Showbiz (3)
  • Tâm lý tội phạm (1)
  • Thanh xuân vườn trường (1)
  • trả thù (1)
  • Trinh thám (2)
  • trọng sinh (0)
  • Trùng sinh (5)
  • vả mặt (1)
  • Xuyên không (4)
  • xuyên sách (1)

Nội dung thuộc về khotruyenhay.site - Không copy dưới mọi hình thức

Sign in

Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Kho truyện hay

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Kho truyện hay