CHƯƠNG 11
– Còn 4 phút 30 giây.
Tiếng máy móc thông báo vô hồn.
Ánh đèn đỏ chớp nháy liên hồi.
Lục Tấn lao đến lồng kính.
Anh ta dùng báng súng đập mạnh.
Keng! Keng!
Lớp kính cường lực không một vết xước.
– Đừng phí sức nữa.
– Đây là kính hàng không.
Tôi hét lên, mắt dán vào bảng điều khiển.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Móng tay tôi cắm sâu vào lòng bàn tay.
Đau đớn giúp tôi tỉnh táo.
Trong ký ức tương lai của tôi.
Hầm ngầm này có một lỗ hổng.
Giang lão gia luôn để lại một đường sống cho mình.
– Lục Tấn, nhìn dưới chân lồng kính!
– Tìm van xả khẩn cấp.
Lục Tấn quỳ rạp xuống sàn.
Anh ta dùng tay không cào cấu lớp thảm.
Các đầu ngón tay anh ta rướm máu.
Tôi không nhìn anh ta.
Tay tôi lướt nhanh trên bàn phím điều khiển.
Không phải để dừng bom.
Mà là để kích hoạt lệnh M&A.
– Cô đang làm gì thế?
– Điên rồi sao?
Lục Tấn gầm lên.
Tiếng đếm ngược vẫn vang lên đều đặn.
– 3 phút 20 giây.
Tôi không ngẩng đầu.
Giọng tôi lạnh lùng như băng.
– Khi hệ thống tự hủy kích hoạt.
– Tường lửa của Giang gia sẽ yếu nhất.
– Đây là lúc duy nhất để thâu tóm Lâm thị.
– Cô muốn tiền hay muốn mạng?
Lục Tấn gào lên, tay đã tìm thấy chiếc van sắt.
– Tôi muốn cả hai.
Tôi nhấn phím Enter.
Lệnh thu mua 51% cổ phần Lâm thị được phát đi.
Dùng danh nghĩa tập đoàn Phượng Hoàng.
Tiền ký quỹ từ vụ Long Thịnh đổ vào như thác.
Hệ thống báo cáo: Giao dịch thành công.
Tôi nhếch môi, nụ cười đầy tàn nhẫn.
– Xong rồi.
– Giờ thì cứu người.
Tôi lao đến chỗ Lục Tấn.
Hai chúng tôi cùng xoay mạnh chiếc van sắt.
Rắc!
Lớp kính từ từ hạ xuống.
Tôi ôm lấy cơ thể gầy gò của mẹ.
Bà ấy mở mắt nhìn tôi, môi run rẩy.
– Sơ… chạy đi…
Tôi không khóc.
Tôi siết chặt vai mẹ.
– Chúng ta cùng đi.
Lục Tấn vác cha tôi lên vai.
Chúng tôi lao vào đường hầm tối om.
Phía sau, tiếng tít tít nhanh dần.
Cảm giác tử thần đang liếm gót chân.
– 10… 9… 8…
Chúng tôi lăn ra khỏi cửa hầm.
Bùm!
Một dư chấn kinh hoàng hất văng tất cả.
Cát bụi mịt mù che khuất tầm nhìn.
Tôi ôm lấy mẹ, che chắn cho bà.
Trong tai chỉ còn tiếng ù ù kéo dài.
________________
Hai giờ sau.
Trung tâm báo chí Kinh Thành.
Hàng trăm ống kính máy quay đang chờ sẵn.
Gia đình họ Lâm đứng trên bục.
Dẫn đầu là cha Lâm và Lâm Nhược Tuyết.
Lâm Nhược Tuyết vừa được “giải cứu” nhờ lệnh bảo lãnh.
Cô ta trang điểm kỹ càng để che đi vết tát.
– Thưa quý vị.
– Lâm thị vẫn đứng vững sau sóng gió.
– Chúng tôi chuẩn bị sáp nhập với đối tác quốc tế.
– Giang Sơ đã bị loại bỏ khỏi cuộc chơi.
Cha Lâm gật đầu phụ họa.
Ông ta trông rất tự tin.
Vì ông ta tưởng Giang Sơ đã chết dưới hầm.
– Chúng tôi sẽ kiện tập đoàn Phượng Hoàng.
– Vì tội thao túng thị trường.
Tôi đứng sau cánh gà, chỉnh lại cổ áo.
Áo vest đen phẳng phiu.
Không một hạt bụi.
Lục Tấn đứng cạnh, tay băng bó sơ sài.
– Sẵn sàng chưa?
Tôi nhìn vào màn hình lớn trên sảnh.
Lâm Nhược Tuyết đang cười rạng rỡ.
– Đi thôi.
– Tiễn họ xuống địa ngục.
Tôi sải bước ra sân khấu.
Tiếng giày cao gót vang dội.
Cộp. Cộp. Cộp.
Cả hội trường lập tức nổ tung.
Các phóng viên chen lấn để chụp ảnh.
– Giang Sơ! Cô ấy còn sống!
– Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Lâm Nhược Tuyết lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu.
Cô ta đánh rơi chiếc micro xuống sàn.
Tiếng hú chói tai vang khắp phòng.
– Mày… sao mày lại ở đây?
Tôi bước đến giữa sân khấu.
Thản nhiên cầm lấy micro của cha Lâm.
– Xin lỗi vì đã làm mọi người thất vọng.
– Tôi vẫn còn sống.
– Và tôi có một thông báo quan trọng.
Tôi nhìn thẳng vào camera.
– Bắt đầu từ 10 phút trước.
– Tập đoàn Phượng Hoàng đã sở hữu 51% cổ phần Lâm thị.
– Hiện nay, tôi là chủ tịch hội đồng quản trị mới.
Cha Lâm run rẩy, chỉ tay vào tôi.
– Láo xược!
– Cổ phần của chúng tôi đã được phong tỏa!
Tôi nhếch môi cười nhạt.
– Phong tỏa bởi ngân hàng Hải Thị đã sụp đổ.
– Nhưng lệnh thâu tóm của tôi đã thực hiện xong.
– Ngay trong lúc căn hầm của các người nổ tung.
Tôi quay sang Lâm Nhược Tuyết.
– Lâm phu nhân tương lai?
– Cô vừa nói muốn kiện tôi sao?
– Với tư cách là chủ sở hữu mới của Lâm thị.
– Việc đầu tiên tôi làm là sa thải toàn bộ gia đình cô.
– Và thu hồi lại căn biệt thự các người đang ở.
Lâm Nhược Tuyết hét lên, định lao tới.
Bảo vệ lập tức khống chế cô ta.
– Giang Sơ! Mày là đồ quỷ quyệt!
– Tao sẽ giết mày!
Tôi nhìn cô ta bằng ánh mắt ghê tởm.
– Cô không còn cơ hội đó đâu.
– Toàn bộ hồ sơ về việc cô đầu độc Giang lão gia…
– Đã được gửi đến văn phòng công tố.
Cả hội trường náo loạn.
Đây là cú vả mặt công khai lớn nhất.
Lâm gia chính thức bị tước đi danh dự và tiền tài.
Ngay trên sóng truyền hình trực tiếp.
Cha Lâm ôm ngực, ngã quỵ xuống bục.
Lâm Nhược Tuyết gào khóc trong tuyệt vọng.
Tôi quay lưng bước đi, không nhìn lại lấy một lần.
Lục Tấn đợi tôi ở xe.
– Chúc mừng, chủ tịch Lâm.
Tôi ngồi vào ghế sau, mệt mỏi nhắm mắt.
– Cha mẹ tôi sao rồi?
– Họ đã được đưa đến bệnh viện riêng.
– Bác sĩ nói nhịp não đang hồi phục.
– Nhưng có một chuyện lạ lắm.
Tôi mở mắt, nhìn Lục Tấn.
– Chuyện gì?
– Trong túi áo của cha em…
– Có một chiếc thẻ nhớ đã cũ.
– Trên đó ghi tên: “Lục Thiên”.
Tôi khựng lại.
Lục Thiên là cha của Lục Tấn.
Người tài xế gây tai nạn năm xưa.
Tại sao cha tôi lại giữ thứ này?
Điện thoại tôi rung lên.
Một email mới từ địa chỉ lạ.
Tiêu đề: Sự thật về vết bớt đỏ.
Tôi nhấn vào xem.
Bên trong là một tấm ảnh chụp X-quang.
Của một đứa trẻ.
Vết bớt đỏ không phải là bớt tự nhiên.
Nó là một thiết bị định vị sinh học siêu nhỏ.
Được cấy vào dưới da từ khi mới lọt lòng.
Tôi đưa tay lên sờ vào cổ tay mình.
Nơi hình xăm ẩn ngọn lửa đang nằm đó.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
– Lục Tấn.
– Anh có vết bớt đó thật không?
Lục Tấn không trả lời.
Anh ta nhìn vào gương chiếu hậu.
Ánh mắt đầy sự u ám.
– Giang Sơ, chúng ta bị theo dõi rồi.
Phía sau, ba chiếc xe SUV đen đang lao tới với tốc độ kinh hồn.
Một chiếc xe vọt lên, đâm mạnh vào sườn xe chúng tôi.
Rầm!
Xe chúng tôi xoay vòng trên đường cao tốc.
Túi khí bung ra trắng xóa.
Trong cơn choáng váng, tôi thấy một bóng người bước xuống.
Hắn mặc bộ vest xám quen thuộc.
Giang lão gia.
Ông ta không hề suy sụp như tôi tưởng.
Ông ta đứng đó, mỉm cười nhìn tôi qua lớp kính vỡ.
– Con gái.
– Trò chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu.