CHƯƠNG 13
– Giang Sơ, tỉnh lại đi!
Tiếng thét của Lục Tấn vang bên tai.
Tôi mở bừng mắt.
Cơn đau nhói ở cổ tay biến mất.
Hình xăm “01-S” không còn phát sáng.
Trước mắt tôi không phải là máy móc.
Chỉ có Lục Tấn với gương mặt đầy máu.
Và Giang lão gia đang cầm một ống tiêm rỗng.
– Thuốc gây ảo giác?
Tôi khàn giọng hỏi.
Giang lão gia nheo mắt đầy tiếc nuối.
– Con tỉnh nhanh hơn ta tưởng.
– Thần kinh của con thật cứng rắn.
Tôi lùi lại, nhìn xuống vết thương của hắn.
Chất lỏng màu xanh nhạt trên vai hắn đang khô lại.
Đó là huyết thanh y tế đặc biệt.
Thứ giúp lão già này duy trì sự sống.
Không có robot nào cả.
Chỉ có một kẻ điên cuồng vì trường sinh.
– Ông muốn bẻ gãy ý chí của tôi?
– Để tôi tin mình là một cỗ máy?
Tôi nhếch môi cười lạnh lẽo.
Cảm giác ghê tởm dâng cao.
Hóa ra hình xăm “01-S” chỉ là mã số bệnh nhân.
Tôi là người sống sót duy nhất sau cuộc thử nghiệm y tế của hắn.
– Giang lão gia, trò chơi tâm lý kết thúc rồi.
Tôi rút từ trong túi áo ra chiếc thẻ nhớ của Lục Thiên.
Nắm chặt nó trong lòng bàn tay.
– Ông muốn thứ này?
– Vậy thì đi theo tôi đến đại hội cổ đông.
Trụ sở Giang thị tại Kinh Thành.
Toàn bộ giới truyền thông và tài phiệt đã có mặt.
Giang lão gia ngồi ở vị trí chủ tọa.
Hắn mặc bộ vest chỉnh tề, che đi vết thương.
Lâm Nhược Tuyết ngồi bên cạnh, run rẩy.
Cô ta liên tục nhìn vào móng tay đang thâm đen của mình.
– Chị Sơ, chị thua rồi.
Lâm Nhược Tuyết cố ra vẻ đắc thắng.
Nhưng giọng cô ta lạc đi vì sợ hãi.
– Toàn bộ cổ phần Phượng Hoàng đã bị đóng băng.
– Chị lấy gì để đấu với ông nội?
Tôi đứng giữa khán phòng rực rỡ ánh đèn.
Lục Tấn đứng sau lưng tôi như một bóng ma.
– Đóng băng?
– Cô nói là số tài khoản công khai sao?
Tôi thong thả mở máy tính bảng.
Kết nối với màn hình lớn của hội trường.
– Ký ức tài chính của tôi không bao giờ sai.
– Hôm nay là ngày 20 tháng 5 năm 2026.
– Ngày mà quỹ tín thác ngầm của Giang gia chính thức hết hạn bảo mật.
Tôi nhấn một phím Enter.
Hàng loạt con số nhảy múa trên màn hình.
– Tôi đã dùng 100 tỷ tệ của Lục Tấn.
– Không phải để mua cổ phiếu Long Thịnh.
– Mà để mua lại quyền kiểm soát quỹ “Thiên Không”.
– Quỹ nắm giữ 51% huyết mạch của Giang thị.
Giang lão gia đập bàn đứng bật dậy.
– Không thể nào!
– Quỹ đó là tuyệt mật!
Tôi nhìn ông ta, ánh mắt sắc lẹm.
– Với người khác là tuyệt mật.
– Với tôi là lịch sử.
Tôi quay sang đám phóng viên.
– Thưa quý vị.
– Tôi, Giang Sơ, chính thức tuyên bố sáp nhập Giang thị và Lâm thị.
– Chủ sở hữu mới của đế chế này là tập đoàn Phượng Hoàng.
Tiếng xì xào vang lên như ong vỡ tổ.
Lâm Nhược Tuyết gào lên.
– Mày nói dối!
– Ông nội mới là chủ nhân!
Tôi đi chậm về phía cô ta.
Tôi nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Nhược Tuyết.
Lật ngược móng tay cô ta lên trước ống kính.
– Nhìn kỹ đi.
– Đây là dấu hiệu của việc nhiễm độc huyết thanh.
– Thứ mà Giang lão gia gọi là “thuốc cứu mạng”.
Tôi nhìn thẳng vào Giang lão gia.
– Ông dùng chính cháu gái của mình để thử thuốc.
– Ông biến cha mẹ tôi thành ngân hàng máu.
– Ông không xứng làm người đứng đầu Giang gia.
Giang lão gia thở dốc, tay ôm lấy ngực.
Lần này, không có thuốc nào cứu được lão.
– Con… con khốn…
– Ta đã tạo ra con…
Tôi ngắt lời lão bằng một giọng đanh thép.
– Ông không tạo ra tôi.
– Cha mẹ tôi đã cứu tôi.
– Còn ông, chỉ là một kẻ hút máu đã hết thời.
Tôi ném chiếc thẻ nhớ lên bàn.
– Trong này là toàn bộ bằng chứng.
– Về việc ông ép Lục Thiên gây tai nạn 23 năm trước.
– Và danh sách những quan chức đã nhận hối lộ để bao che.
Cảnh sát kinh tế và điều tra hình sự bước vào hội trường.
Lần này, không có ai ngăn cản họ.
– Giang Hoài, ông bị bắt.
– Lâm Nhược Tuyết, cô cũng vậy.
Lâm Nhược Tuyết ngã quỵ xuống sàn, khóc rống lên.
– Cháu không biết gì cả!
– Là ông nội ép cháu!
Giang lão gia nhìn tôi bằng ánh mắt căm thù tột độ.
Lão cười điên dại, máu từ khóe miệng chảy ra.
Màu đỏ tươi.
Không phải màu xanh.
– Giang Sơ… con thắng rồi.
– Nhưng con sẽ không bao giờ tìm thấy thứ đó đâu.
Lão bị cảnh sát lôi đi trong sự bàng hoàng của giới hào môn.
Đế chế Giang gia sụp đổ chỉ trong một buổi chiều.
Lâm gia cũng tan tành theo mây khói.
Tôi đứng trên bục cao nhất.
Nhìn xuống hàng trăm con người đang cúi đầu.
Cú vả mặt cuối cùng đã hoàn tất.
Tôi đã lấy lại tất cả.
Lục Tấn tiến lại gần tôi.
– Chúc mừng, chủ tịch Giang.
Tôi nhìn anh ta, lòng không chút gợn sóng.
– Tôi không phải chủ tịch Giang.
– Tôi là Giang Sơ của tập đoàn Phượng Hoàng.
Tôi đưa tay lên xoa nhẹ vết sẹo trên cổ tay.
Nó không còn đau nữa.
Mọi nợ nần đã được thanh toán sòng phẳng.
Tôi quay lưng bước ra khỏi hội trường.
Ánh nắng Kinh Thành rực rỡ nhưng không chói mắt.
Xe của tôi đã đợi sẵn ở cửa.
– Đi đâu thưa cô?
Tài xế hỏi.
– Đến bệnh viện.
– Đón cha mẹ tôi về nhà.
Tôi ngồi vào xe, nhắm mắt lại.
Cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi.
Nhưng ngay lúc đó, điện thoại tôi hiện lên một thông báo lạ.
Một đoạn video gửi từ một địa chỉ vô danh.
Trong video, một người đàn ông trung niên đang mỉm cười.
Gương mặt ông ấy giống hệt cha tôi.
Nhưng ánh mắt lại thâm trầm hơn nhiều.
– Sơ Sơ, con làm tốt lắm.
– Con đã giúp ta loại bỏ Giang Hoài.
– Bây giờ, chiếc ghế thực sự của Giang gia mới thuộc về ta.
Tôi giật mình mở to mắt.
Người đàn ông này… là ai?
Nếu cha tôi vẫn đang nằm trong bệnh viện.
Thì người trong video này là ai?
Một dòng chữ hiện lên cuối video.
“Ta mới là người sống sót sau vụ tai nạn đó.”
Tim tôi đập loạn nhịp.
Hóa ra kẻ đứng sau tất cả vẫn còn ẩn nấp.
Ngoại hối của tôi… đã bỏ sót một người.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Một chiếc xe SUV màu đen đang âm thầm bám theo.
Trên biển số xe có biểu tượng một ngọn lửa đỏ.
– Lục Tấn.
Tôi gọi tên anh ta qua điện thoại.
– Nghe đây.
– Trò chơi… vẫn chưa kết thúc.