CHƯƠNG 10
– Chào mừng về nhà, Sơ Sơ.
Giọng nói già nua nhưng đầy uy lực vang lên.
Tôi đứng giữa sảnh lớn của Giang gia tại Kinh Thành.
Nơi này rộng gấp mười lần biệt thự nhà họ Lâm.
Gạch đá cẩm thạch đen bóng loáng như gương.
Không khí lạnh lẽo, sặc mùi quyền lực và sự mục nát.
Giang lão gia ngồi trên chiếc ghế bành chạm rồng.
Mái tóc bạc trắng chải chuốt kỹ lưỡng.
Đôi mắt ông ta sắc lẹm, không chút hơi ấm.
Cạnh ông ta là Lâm Nhược Tuyết.
Cô ta mặc bộ sườn xám thêu lụa tinh xảo.
Tay đang ân cần bóp vai cho ông nội tôi.
Thấy tôi, cô ta mỉm cười đầy đắc thắng.
– Chị Sơ, cuối cùng chị cũng về.
– Ông nội đã đợi chị rất lâu rồi.
Tôi không nhìn cô ta, chỉ nhìn thẳng vào Giang lão gia.
– Đây không phải nhà tôi.
– Cha mẹ tôi đâu?
Giang lão gia khẽ nhấp một ngụm trà.
Ông ta thong thả đặt chén sứ xuống bàn.
– Đừng nóng nảy.
– Muốn gặp họ, con phải chứng minh giá trị của mình.
– Giang gia không nuôi kẻ vô dụng.
Tôi nhếch môi, lòng đầy sự kinh tởm.
Chứng minh giá trị?
Với ông ta, con cái chỉ là công cụ tài chính.
Ký ức tương lai ùa về trong tâm trí tôi.
Sự kiện số 5 trong dòng thời gian: Vụ nổ trái phiếu Long Thịnh.
Giang lão gia đã dồn toàn bộ vốn liếng vào đây.
Ông ta tin rằng Long Thịnh sẽ giúp ông ta xưng bá Kinh Thành.
Nhưng tôi biết, đúng 2 giờ chiều mai.
Trái phiếu này sẽ biến thành những tờ giấy lộn.
Đây chính là “mồ chôn” mà ông ta tự đào cho mình.
– Giá trị của tôi là gì, ông tự biết rõ.
– Nếu không, ông đã chẳng cần dùng đến cha mẹ để ép tôi về.
Lâm Nhược Tuyết đột ngột lên tiếng, giọng đầy châm chọc.
– Chị Sơ, đừng có kiêu ngạo quá.
– Bây giờ Nhược Tuyết mới là người chăm sóc ông nội.
– Chị chỉ là một đứa cháu rơi rớt thôi.
Tôi quay sang nhìn cô ta, ánh mắt lạnh như băng.
– Kẻ thế thân cũng có tư cách nói chuyện sao?
– Lâm Nhược Tuyết, cô diễn vai cháu gái ngoan hiền chưa đủ à?
– Có cần tôi nhắc lại cô đã làm gì ở Thượng Hải không?
Mặt Lâm Nhược Tuyết biến sắc.
Cô ta định cãi lại nhưng Giang lão gia đã giơ tay ngăn lại.
– Đủ rồi.
– Nhược Tuyết là người ta chọn để hỗ trợ con.
– Giang thị cần một người có “bộ mặt” tốt như nó.
Tôi bật cười, tiếng cười vang vọng khắp sảnh vắng.
– Một bộ mặt tốt?
– Ông muốn dùng một kẻ phạm tội để làm gương mặt đại diện?
– Giang lão gia, ông già thật rồi.
Giang lão gia đập mạnh tay xuống bàn.
– Láo xược!
– Con nghĩ mình nắm được chút tiền là có thể coi thường ta?
– Trái phiếu Long Thịnh mà ta đang nắm giữ…
– Nó đủ sức mua đứt mười cái tập đoàn Phượng Hoàng của con!
Tôi thong thả bước lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt ông ta.
– Vậy sao?
– Vậy nếu trái phiếu đó ngày mai sụp đổ thì sao?
Giang lão gia khựng lại, rồi cười khẩy.
– Nực cười.
– Long Thịnh có sự bảo trợ của chính phủ.
– Không bao giờ có chuyện sụp đổ.
Tôi đứng thẳng người, lấy điện thoại ra.
Tôi mở lệnh bán khống toàn bộ số cổ phiếu liên kết với Long Thịnh.
– Vậy chúng ta hãy chờ xem.
– 2 giờ chiều mai, nếu tôi đúng…
– Ông phải đưa tôi đến gặp cha mẹ.
Giang lão gia nheo mắt nhìn tôi.
– Được.
– Nếu con thua, con phải gả cho con trai nhà họ Vương ở Kinh Thành.
– Để củng cố liên minh cho Giang gia.
Hóa ra đây là tính toán của ông ta.
Dùng tôi làm món hàng trao đổi để cứu vãn đế chế đang mục nát.
Tôi quay lưng đi ra phía cửa.
– Chốt kèo.
Lục Tấn đứng đợi tôi bên ngoài chiếc xe Bentley đen.
Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ lo lắng.
– Em thực sự cá cược với ông ta bằng chuyện đó?
– Nếu Long Thịnh không sập thì sao?
Tôi nhìn vào hư không, giọng nói kiên định.
– Nó chắc chắn sẽ sập.
– Tôi đã thấy nó sụp đổ trong máu và nước mắt của hàng vạn người.
– Lục Tấn, anh đã chuẩn bị xong chưa?
Lục Tấn gật đầu, đưa cho tôi một chiếc máy tính bảng.
– Toàn bộ lệnh bán khống đã được phân tán qua 50 tài khoản ảo.
– Giang lão gia không thể truy ra nguồn gốc.
– Nhưng Giang Sơ, có một chuyện em cần biết.
Anh ta ngập ngừng một chút rồi tiếp tục.
– Lâm Nhược Tuyết đang uống một loại thuốc lạ.
– Mỗi tối, cô ta đều mang một bình thuốc vào phòng Giang lão gia.
– Sau đó, ông ta trông khỏe mạnh một cách bất thường.
Tôi nheo mắt.
Thuốc?
Lâm Nhược Tuyết lấy đâu ra loại thuốc đó?
Hay cô ta đang dùng chính mạng sống của mình để đổi lấy sự tin tưởng?
– Điều tra loại thuốc đó ngay cho tôi.
– Tôi không tin cô ta tốt bụng như vậy.
________________
Sáng hôm sau.
Không khí tại Giang gia căng thẳng như một bãi mìn.
Giang lão gia ngồi trong phòng làm việc, dán mắt vào bảng điện tử.
Lâm Nhược Tuyết đứng bên cạnh, liên tục bóp vai và rót trà.
Cô ta thỉnh thoảng liếc nhìn tôi với vẻ khinh bỉ.
– Chị Sơ, chuẩn bị váy cưới đi là vừa.
– Trái phiếu Long Thịnh đang tăng giá kìa.
Tôi không trả lời, tay vẫn cầm tách cà phê đen.
1 giờ 30 phút chiều.
Giá trái phiếu Long Thịnh đột ngột chững lại.
Một tin tức nhỏ xuất hiện trên trang tin tài chính nội bộ.
Chủ tịch tập đoàn Long Thịnh bị bắt vì gian lận hồ sơ.
Mặt Giang lão gia hơi biến sắc.
– Chỉ là tin đồn thất thiệt.
– Nhược Tuyết, gọi điện cho bộ phận truyền thông ngay!
Lâm Nhược Tuyết hớt hải chạy đi.
1 giờ 45 phút chiều.
Tin đồn biến thành sự thật.
Lệnh bán tháo bắt đầu xuất hiện.
Con số xanh đỏ nhảy múa loạn xạ trên màn hình.
1 giờ 55 phút chiều.
Giá trái phiếu Long Thịnh rơi tự do như một hòn đá ném xuống vực.
– Không… không thể nào!
– Ngăn nó lại! Mua vào cho tôi!
Giang lão gia hét lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn.
– Thưa ông, chúng ta không còn tiền mặt để mua vào nữa rồi!
– Toàn bộ vốn đã nằm trong đó cả rồi!
Tiếng thư ký báo cáo qua điện thoại vang rõ khắp căn phòng.
Tôi đặt tách cà phê xuống bàn.
Đúng 2 giờ chiều.
Sàn giao dịch tạm ngừng giao dịch mã Long Thịnh vì giảm quá biên độ.
Đế chế của Giang lão gia bốc hơi 80% giá trị chỉ trong một nốt nhạc.
Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt người đàn ông đang run rẩy trên ghế.
– Ông thua rồi.
– Đưa tôi đi gặp cha mẹ ngay.
Giang lão gia ngước nhìn tôi, đôi mắt hằn lên những tia máu đáng sợ.
Ông ta đột ngột đứng bật dậy, định tát tôi.
Nhưng đôi tay ông ta khựng lại giữa không trung.
Mặt ông ta tím tái, hơi thở dồn dập.
– Mày… mày đã làm gì?
– Mày cố tình gài bẫy ta!
Lâm Nhược Tuyết từ ngoài lao vào, cô ta đẩy tôi ra.
– Ông nội! Ông không sao chứ?
– Giang Sơ, mày muốn giết chết ông nội sao?
Tôi nhìn cô ta, nụ cười nửa miệng hiện lên.
– Tôi không giết ông ta.
– Chính lòng tham của ông ta đã tự giết mình.
– Lâm Nhược Tuyết, thuốc của cô đâu?
– Mang ra cứu ông nội yêu quý của cô đi chứ?
Lâm Nhược Tuyết cứng người lại.
Cô ta vội vàng lấy từ trong túi ra một lọ thuốc nhỏ màu nâu.
Đổ ra ba viên thuốc định cho Giang lão gia uống.
Tôi nhanh tay gạt đổ lọ thuốc xuống sàn.
Những viên thuốc màu tím sẫm lăn lóc trên thảm đen.
– Để tôi xem đây là thuốc gì.
Tôi cúi xuống nhặt một viên lên.
Mùi thuốc hắc ám, nồng nặc mùi hóa chất.
– Lục Tấn!
Lục Tấn bước vào cùng một bác sĩ pháp y.
– Bác sĩ, kiểm tra mẫu thuốc này ngay.
Lâm Nhược Tuyết hét lên, định lao tới giật lại viên thuốc.
Nhưng Lục Tấn đã kịp thời khống chế cô ta.
– Buông tôi ra! Đó là thuốc cứu mạng!
Bác sĩ pháp y cầm viên thuốc, ngửi nhẹ rồi cau mày.
– Đây không phải thuốc cứu mạng.
– Đây là một loại chất kích thích thần kinh cực mạnh.
– Nó tạo ra sự tỉnh táo giả tạo nhưng lại bào mòn tim mạch.
– Người dùng loại thuốc này… sẽ chết vì suy tim trong vòng một tháng.
Giang lão gia nghe xong, đôi mắt trợn ngược.
Ông ta nhìn Lâm Nhược Tuyết với ánh mắt đầy kinh hãi.
– Nhược Tuyết… con… con dám…
Lâm Nhược Tuyết thấy không thể chối cãi, cô ta đột nhiên cười điên dại.
– Đúng đấy!
– Tôi muốn ông chết nhanh hơn!
– Ông chết rồi, tôi sẽ dùng danh nghĩa cháu gái để chiếm đoạt tài sản!
– Nhưng không ngờ con khốn Giang Sơ này lại phá hỏng mọi chuyện!
Tôi tiến lại gần cô ta, giáng một cái tát mạnh đến mức cô ta ngã nhào.
– Cô nghĩ mình đủ trình độ chơi trò này sao?
– Cô chỉ là một quân cờ bị vứt bỏ thôi.
Tôi quay lại nhìn Giang lão gia đang nằm thoi thóp.
– Ông nội.
– Muốn sống để chứng kiến Giang thị hồi sinh không?
– Nói cho tôi biết, cha mẹ tôi đang ở đâu?
Giang lão gia run rẩy chỉ tay về phía bức tranh sơn dầu lớn trong phòng.
– Phía sau… hầm ngầm…
– Chìa khóa… ở trong ngăn kéo bí mật…
Tôi lao đến bức tranh, đẩy nó sang một bên.
Một cánh cửa thép hiện ra.
Tôi tìm thấy chìa khóa và mở cửa.
Hành lang tối om dẫn xuống sâu dưới lòng đất.
Tim tôi đập liên hồi.
23 năm.
Cuối cùng tôi cũng tìm thấy họ.
Lục Tấn đi theo sau tôi, cầm đèn pin soi sáng đường.
Cuối hành lang là một căn phòng trắng toát, ngập tràn mùi dung dịch y tế.
Giữa phòng là hai chiếc lồng kính khổng lồ.
Bên trong, hai người trung niên đang nằm nhắm mắt.
Hơi thở của họ yếu ớt qua những đường ống dẫn khí.
– Cha… mẹ…
Tôi run rẩy chạm tay vào lớp kính lạnh lẽo.
Họ không chết.
Nhưng họ cũng không sống.
Họ đang được duy trì sự sống thực vật trong suốt 23 năm qua.
– Giang Sơ, nhìn kìa!
Lục Tấn chỉ vào màn hình theo dõi nhịp tim.
Nhịp tim của họ đột ngột tăng nhanh.
Đôi mắt của người phụ nữ trong lồng kính khẽ cử động.
Bà ấy từ từ mở mắt ra.
Ánh nhìn mờ đục dừng lại trên gương mặt tôi.
– Sơ… Sơ…
Tiếng thầm thì phát ra từ máy phát âm thanh khiến tôi nghẹt thở.
Nhưng ngay lúc đó, tiếng còi báo động vang dội khắp hầm ngầm.
“Cảnh báo: Hệ thống tự hủy đã được kích hoạt. Thời gian còn lại: 5 phút.”
Giọng nói của Giang lão gia vang lên từ loa phóng thanh, đầy vẻ điên cuồng.
– Giang Sơ… nếu ta không có được Giang thị…
– Thì con cũng đừng mong có được cha mẹ!
– Tất cả hãy cùng tan thành tro bụi đi!
Tôi nhìn lồng kính nặng hàng tấn.
Làm sao để đưa họ ra ngoài trong vòng 5 phút?