Chương 7
Bữa tiệc kỷ niệm 50 năm thành lập trường đại học danh tiếng – nơi quy tụ toàn bộ giới tinh hoa và các cựu sinh viên thành đạt. Đây là sân khấu lớn nhất, cũng là nơi Tô Nhu Gia định thực hiện nước đi cuối cùng để lấy lại hình tượng “nạn nhân” của mình.
Trong một hành lang vắng dẫn ra sân khấu chính, Tô Nhu Gia chặn đường Minh Ý. Cô ta hôm nay mặc một chiếc váy mỏng manh, khuôn mặt trang điểm nhạt nhòa, đầy vẻ u uất.
- Tiểu thư Tạ, tại sao chị lại cướp đi suất học bổng trao đổi tại Anh của em? Em đã nỗ lực rất nhiều, đó là cơ hội duy nhất để một người như em đổi đời…
Minh Ý dừng bước, nhìn đồng hồ, giọng điệu không chút gợn sóng:
- Cô Tô, suất học bổng đó xét trên điểm số và năng lực nghiên cứu. Tôi đứng đầu toàn khóa, cô đứng thứ mười lăm. Hội đồng nhà trường không mù. Nếu cô muốn đổi đời, hãy dùng não, đừng dùng nước mắt.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Chu Cảnh Nghiêu xuất hiện, ngay khi anh ta vừa tới nơi, Tô Nhu Gia bỗng nhiên “trượt chân”, ngã nhào xuống sàn nhà, chiếc bình hoa cổ bên cạnh cũng bị kéo đổ, vỡ tan tành. Tiếng động lớn thu hút sự chú ý của mọi người từ sảnh chính đổ về.
Tô Nhu Gia ngồi dưới đất, tay ôm lấy cổ chân, nước mắt lã chã rơi:
- Em xin lỗi… em không sao… Tiểu thư Tạ chỉ là đang nóng giận thôi, anh Cảnh Nghiêu đừng trách chị ấy…
Chu Cảnh Nghiêu nhìn mảnh vỡ, nhìn Nhu Gia đang run rẩy, rồi quay sang Minh Ý với ánh mắt đầy lửa giận:
- Tạ Minh Ý! Tôi cứ ngỡ cô đã thay đổi, hóa ra tất cả chỉ là diễn kịch sao? Cô vẫn độc ác như thế, đến cả con đường tương lai của Nhu Gia cô cũng muốn chặn đứng? Cô có biết cái bình này là quà tặng của nhà trường không?
Mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán:
- Lại là Tạ tiểu thư à? Đúng là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.
- Tội nghiệp cô gái kia, nhìn kìa, chân chảy máu rồi.
Minh Ý nhìn đám đông, nhìn Cảnh Nghiêu đang vội vàng đỡ Nhu Gia dậy với vẻ mặt đầy chính nghĩa. Cô không hề hoảng loạn, cũng không buồn giải thích hay gào thét như kiếp trước. Cô chỉ lặng lẽ lấy từ trong túi áo ra một cây bút ghi âm cao cấp và chỉ tay lên góc trần nhà.
- Anh Chu, anh nói đúng một điều. Tôi không còn diễn kịch nữa. Nhưng người đang diễn, không phải là tôi.
Minh Ý thong thả bấm nút trên cây bút. Giọng nói của Tô Nhu Gia vang lên rõ mồn một trong không gian im lặng: “Tiểu thư Tạ, tại sao chị lại cướp đi suất học bổng… em đã nỗ lực rất nhiều…” Tiếp theo là giọng của Minh Ý trả lời đầy lý trí. Tuyệt nhiên không có tiếng xô đẩy, chỉ có tiếng Nhu Gia tự ngã và tiếng gốm sứ vỡ sau khi Minh Ý đã im lặng.
Chưa dừng lại ở đó, Minh Ý quay sang phía Hiệu trưởng đang đứng trong đám đông:
- Thưa thầy, để tránh những hiểu lầm không đáng có ảnh hưởng đến danh tiếng nhà họ Tạ, tôi đã chủ động yêu cầu bảo vệ trích xuất camera hành lang này trực tiếp lên màn hình lớn ở sảnh chính ngay khi cô Tô chặn đường tôi. Chắc hẳn mọi người đều đã thấy “cú trượt chân” đầy kỹ thuật đó rồi chứ?
Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn về phía màn hình lớn ở sảnh. Trong đoạn băng, rõ ràng Minh Ý đứng cách Nhu Gia tận hai mét. Cô ta tự nhìn thấy bóng dáng Chu Cảnh Nghiêu rồi mới chủ động ngã xuống và kéo đổ bình hoa.
Sắc mặt Chu Cảnh Nghiêu từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch, rồi tái mét vì hổ thẹn. Anh ta đang ôm một người phụ nữ vừa tự dàn dựng một màn kịch rẻ tiền để vu oan cho người khác.
Minh Ý bước tới một bước, nhìn thẳng vào mắt Chu Cảnh Nghiêu:
- Chu Cảnh Nghiêu, anh luôn cho rằng mình là người công bằng, là người bảo vệ lẽ phải. Nhưng thực chất, anh chỉ là một kẻ thích cảm giác được làm người hùng trong một vở kịch giả tạo.
- Minh Ý… tôi…
Cô quay sang Tô Nhu Gia, lúc này đã không còn giọt nước mắt nào, chỉ còn sự sợ hãi tột độ:
- Cô Tô, cái bình hoa này trị giá hai tỷ. Vì cô tự làm vỡ, và có camera làm chứng, nên đơn kiện hủy hoại tài sản sẽ được luật sư của Tạ thị gửi đến cô vào sáng mai. Chúc cô sớm “đổi đời” trong phòng hòa giải.
Nói xong, Minh Ý đi lướt qua họ. Cô không thèm quay đầu lại nhìn sự thảm hại của nam chính hay sự suy sụp của nữ chủ.
- Tạ tiểu thư! Đợi đã! – Chu Cảnh Nghiêu định đuổi theo.
Nhưng Tạ Minh Trạch đã bước ra chắn trước mặt anh ta. Anh trai cô lạnh lùng đẩy gọng kính:
- Đừng chạm vào em gái tôi bằng bàn tay vừa đỡ loại người đó. Cậu không xứng.