Chương 6
Dự án tái cấu trúc khách sạn phía Tây của Tạ thị gặp phải một trở ngại lớn: Một nhóm hộ dân bản địa không chịu bàn giao mặt bằng vì lo ngại vấn đề môi trường. Theo cốt truyện cũ, Minh Ý sẽ dùng tiền hoặc sự đe dọa để giải quyết, dẫn đến một vụ bê bối truyền thông làm rung chuyển Tạ thị, tạo cơ hội cho nam chính Chu Cảnh Nghiêu ra tay cứu giúp và… mắng mỏ cô thêm một trận.
Nhưng Tạ Minh Ý của hiện tại đã trực tiếp xuống hiện trường.
Thay vì ngồi trong xe sang trọng, cô mặc trang phục giản dị, đi ủng cao su, cùng các chuyên gia môi trường đến từng nhà để giải thích về mô hình “Du lịch chữa lành” kết hợp bảo tồn thiên nhiên.
Tại buổi đối thoại trực tiếp với người dân:
- Thưa bà con, tôi không đến đây để mua đứt mảnh đất này rồi biến nó thành bê tông cốt thép. Tạ thị muốn cùng bà con giữ lấy màu xanh này, biến nó thành nơi mà người thành phố tìm về để chữa lành tâm hồn. Bà con vẫn sẽ là chủ thể của vùng đất này thông qua các hợp đồng liên kết cung cấp đặc sản và lao động địa phương.
Cách nói chuyện điềm tĩnh, chân thành và đầy kiến thức thực tế của cô khiến đám đông từ hung hăng trở nên lắng dịu. Tạ Minh Trạch – anh trai cô – đứng ở đằng xa quan sát, không nén nổi sự ngạc nhiên. Anh chưa từng thấy một Minh Ý biết nhẫn nại và thấu đáo đến vậy.
Tối hôm đó, tại biệt thự nhà họ Tạ, một bữa cơm gia đình hiếm hoi diễn ra trong không khí ấm áp.
- Ý Ý, bố đã nghe báo cáo từ phía công trường. Con làm rất tốt. Bố thực sự không ngờ con có thể xử lý khéo léo như vậy. – Tạ Đình Sơn hiếm khi khen con gái trực tiếp như thế.
- Con chỉ làm những gì một người họ Tạ nên làm thôi bố. – Cô mỉm cười, gắp một miếng cá vào bát của mẹ – Mẹ, món này ngon quá, lâu rồi con mới thấy cơm nhà là ngon nhất.
Bà Ôn Nhã cảm động đến mức xoa đầu con gái:
- Con lớn thật rồi, không còn là đứa trẻ chỉ biết khóc lóc vì một người dưng nữa.
Giữa lúc không khí đang vui vẻ, quản gia báo có Chu Cảnh Nghiêu đến tìm. Tạ Minh Trạch định đứng dậy đuổi người, nhưng Minh Ý ngăn lại:
- Để anh ta vào. Có vài chuyện cũng nên nói cho rõ.
Chu Cảnh Nghiêu bước vào, trông anh có vẻ mệt mỏi. Khi thấy Minh Ý đang ngồi ăn cơm vui vẻ bên gia đình, một cảm giác ghen tị vô cớ trào lên trong lòng anh.
- Minh Ý, chuyện ở phía Tây… tôi nghe nói cô đang gặp rắc rối. Nếu cô muốn, tôi có thể bảo bộ phận pháp chế của Chu thị sang hỗ trợ. Đừng cố quá, kinh doanh không phải trò chơi đồ hàng đâu.
Minh Ý không dừng đũa, cô thản nhiên đáp:
- Anh Chu, tin tức của anh chậm quá rồi. Chuyện đó tôi đã giải quyết xong từ chiều. Cảm ơn ý tốt của anh, nhưng Tạ thị không thiếu nhân tài đến mức phải mượn người của Chu thị cho một dự án nhỏ như vậy.
- Cô… cô đừng vì giận dỗi tôi mà làm hỏng việc lớn. Nhu Gia nói cô rất vất vả, cô ấy còn lo lắng định đến thăm cô…
- Lo lắng? – Minh Ý bật cười, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào anh – Cô ta lo tôi giải quyết xong việc sớm quá nên không có chuyện để anh ấy “ra tay cứu giúp” đúng không? Chu Cảnh Nghiêu, anh và Tô Nhu Gia dường như vẫn chưa hiểu. Tôi không còn là Tạ Minh Ý luôn chạy theo sau đuôi anh để xin một sự chú ý nữa.
Tạ Minh Trạch lúc này cũng lên tiếng, giọng đầy uy lực:
- Cảnh Nghiêu, em gái tôi bận rộn với dự án hàng trăm tỷ, không có thời gian chơi trò tình cảm ba xu với cậu và cô Tô kia đâu. Nếu không có việc gì quan trọng, mời cậu về cho. Nhà chúng tôi đang dùng bữa gia đình, không tiện tiếp khách không mời.
Chu Cảnh Nghiêu đứng sững người. Anh nhìn Tạ gia đoàn kết, nhìn Minh Ý rạng rỡ và độc lập, bỗng cảm thấy mình như một kẻ ngoài cuộc nực cười. Anh từng nghĩ mình là cứu cánh duy nhất của cô, nhưng hóa ra khi cô tỉnh mộng, anh chẳng là gì cả.
Trước khi quay lưng bước đi, anh nghe thấy giọng Minh Ý vọng lại, nhẹ bẫng nhưng đầy sức nặng:
- Anh ấy vẫn chưa tin là tôi đã thay đổi. Nhưng không sao, tôi không cần anh ấy tin. Tôi chỉ cần chính mình tin là đủ.