Chương 8
Được truyền thông săn đón, Minh Ý xuất hiện với bộ váy lụa đỏ thẫm, rực rỡ và kiêu sa như một đóa hồng không gai.
Bên dưới sân khấu, gia đình họ Tạ ngồi ở hàng ghế đầu. Tạ Đình Sơn mỉm cười đầy tự hào, còn Tạ Minh Trạch thì bận rộn ngăn cản các phóng viên đang cố tiếp cận em gái mình.
Ở một góc khuất nơi cuối sảnh, một người đàn ông với bộ dạng phong trần, gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi đang đứng lặng lẽ quan sát. Đó là Chu Cảnh Nghiêu.
Một năm qua, Chu thị gặp nhiều biến cố. Thiếu đi sự hậu thuẫn và các mối quan hệ từ nhà họ Tạ, các dự án của anh ta liên tiếp bị đình trệ. Nhưng điều khiến Cảnh Nghiêu suy sụp nhất chính là sự thật về người con gái mà anh ta từng bất chấp tất cả để bảo vệ.
Tô Nhu Gia, sau vụ bê bối bình hoa, đã bị nhà trường kỷ luật và phải gánh khoản nợ khổng lồ. Không còn Minh Ý để làm “bia đỡ đạn”, bản tính lười biếng và thích đi đường tắt của cô ta lộ rõ. Khi Chu Cảnh Nghiêu không còn đủ khả năng cung phụng tiền bạc, cô ta đã lập tức tiếp cận một vị đại gia già khác và bị đánh ghen tơi tả giữa phố. Hình tượng “hoa nhài trắng” hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự nhơ nhuốc.
Đợi đến khi buổi lễ kết thúc, Chu Cảnh Nghiêu mới lấy hết can đảm bước đến trước mặt Minh Ý.
- Minh Ý… chúc mừng em. Dự án rất thành công.
Minh Ý dừng bước, cô nhìn người đàn ông trước mặt như nhìn một món đồ cũ đã bám bụi từ lâu. Trong mắt cô không còn hận, cũng không còn yêu, chỉ có sự trống rỗng đến đáng sợ.
- Cảm ơn anh Chu. Hy vọng anh cũng tìm được hướng đi mới cho Chu thị.
Cảnh Nghiêu nghẹn lời, anh ta nắm lấy cổ tay cô, giọng run rẩy:
- Minh Ý, anh đã cắt đứt hoàn toàn với Nhu Gia rồi. Anh đã nhận ra ai mới là người thật lòng với mình. Chúng ta… chúng ta có thể quay lại như lúc trước không? Anh sẽ dùng cả đời này để bù đắp cho em.
Minh Ý nhẹ nhàng gỡ tay anh ta ra, động tác dứt khoát như gạt bỏ một vệt bẩn trên áo:
- Chu Cảnh Nghiêu, anh lầm rồi. Lúc trước tôi yêu anh là vì tôi chưa biết yêu chính mình. Bây giờ tôi đã có cả thế giới, tại sao tôi phải quay lại với một người chỉ mang đến cho tôi sự sỉ nhục?
- Anh thật sự hối hận rồi, Minh Ý…
- Sự hối hận của anh là vì anh nhận ra mình đã mất đi một món hời, chứ không phải vì anh yêu tôi. Anh yêu cái cảm giác được tôi tôn sùng, yêu sự giúp đỡ của nhà họ Tạ. Bây giờ cả hai thứ đó đều không còn, anh mới thấy tiếc. Đó không phải là yêu, đó là sự ích kỷ.
Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay:
- Chúc anh tìm được một “nữ phụ” khác chịu diễn cùng anh. Còn tôi, tôi bận làm nhân vật chính của cuộc đời mình rồi.
Minh Ý xoay người, đi thẳng về phía chiếc xe đang chờ sẵn. Ở đó, anh trai cô đang mở cửa xe, bố cô đang vẫy tay gọi. Và xa xa, Giám đốc Trần – người đồng nghiệp tài năng luôn sát cánh cùng cô suốt một năm qua – đang cầm một bó hoa hồng trắng chờ đợi với ánh mắt đầy trân trọng.
Cô bước lên xe, không một lần ngoái đầu nhìn lại.
Tối hôm đó, Minh Ý đứng trên sân thượng của khách sạn cao nhất thung lũng, nhìn xuống ánh đèn lung linh của thành phố. Cô lấy quyển kịch bản cũ trong ký ức ra, hình dung về cái chết thảm khốc của mình ở kiếp trước, rồi mỉm cười thổi bay nó vào hư không.
Cô từng là nữ phụ ác độc trong câu chuyện của người khác. Nhưng từ ngày cô nghỉ diễn, cuộc đời này cuối cùng cũng trở lại thành câu chuyện của riêng mình.