Chương 5
Buổi tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Tạ thị được tổ chức vô cùng long trọng. Khác với mọi năm, khi Minh Ý thường xuyên diện những bộ váy lộng lẫy nhưng quá đà để thu hút sự chú ý của Chu Cảnh Nghiêu, năm nay cô chọn một bộ suit trắng cách điệu, thanh lịch và đầy quyền lực.
Cô đứng cạnh cha và anh trai, tự tin tiếp đón những đối tác lớn. Sự sắc sảo trong giao tiếp và kiến thức về dự án “Du lịch chữa lành” khiến những vị tiền bối trong giới kinh doanh không ngớt lời khen ngợi.
Chu Cảnh Nghiêu bước vào sảnh tiệc cùng Tô Nhu Gia. Anh vô thức đưa mắt tìm kiếm bóng dáng quen thuộc sẽ chạy nhào tới chỗ mình, nhưng hôm nay, Minh Ý thậm chí không nhìn về phía cửa.
Anh đứng đó, tay cầm ly rượu, nhưng lòng bỗng trào lên một cảm giác khó chịu lạ kỳ. Khi thấy Minh Ý đang mỉm cười nói chuyện với một vị giám đốc trẻ tuổi tài năng, Cảnh Nghiêu không kìm được mà tiến lại gần.
- Tạ Minh Ý, đây là tiệc của nhà cô, sao cô lại bỏ bê khách khứa để đứng đây tán gẫu?
Minh Ý quay lại, nụ cười trên môi nhạt đi vài phần nhưng vẫn giữ phép lịch sự:
- Anh Chu, vị này là Giám đốc Trần của tập đoàn địa ốc Đông Hải, đối tác chiến lược trong dự án sắp tới của tôi. Chúng tôi đang thảo luận công việc, không phải tán gẫu.
- Cô thì biết gì về dự án? Chẳng phải trước đây cô chỉ thích đi mua sắm và tổ chức tiệc tùng sao?
Giám đốc Trần bật cười, nhìn Cảnh Nghiêu đầy ẩn ý:
- Chu thiếu có vẻ chưa cập nhật thông tin rồi. Bản kế hoạch tái cấu trúc của Tạ tiểu thư đang là chủ đề nóng trong giới đầu tư tuần này đấy. Sự nhạy bén của cô ấy thực sự khiến người ta nể phục.
Cảnh Nghiêu khựng lại. Anh nhìn Minh Ý, thấy cô bình thản gật đầu chào Giám đốc Trần rồi mới quay sang anh:
- Anh Chu, nếu anh đến dự tiệc với tư cách khách mời, mời anh sang khu vực buffet. Nếu anh đến để dạy bảo tôi, thì tôi xin phép, thời gian của tôi bây giờ rất đắt.
Nói xong, cô thản nhiên lướt qua anh để sang bàn của các vị phu nhân. Chu Cảnh Nghiêu siết chặt ly rượu, cảm giác bị bỏ rơi này là lần đầu tiên anh nếm trải từ cô.
Tô Nhu Gia đi theo sau, thấy vẻ mặt tối sầm của Cảnh Nghiêu, cô ta vội vàng nắm lấy tay anh:
- Anh Cảnh Nghiêu, chắc là chị ấy đang bận thật thôi… Anh đừng giận.
Lần này, Cảnh Nghiêu vô thức rút tay ra khỏi sự níu kéo của Nhu Gia. Anh nhận ra rằng, trước đây mỗi khi anh gặp rắc rối hay mệt mỏi, người đứng ra dàn xếp, chuẩn bị thuốc thang hay đơn giản là im lặng bên cạnh luôn là Minh Ý. Bây giờ, bên cạnh anh là một Nhu Gia chỉ biết nói những lời an ủi sáo rỗng và luôn cần anh che chở.
Đỉnh điểm là khi buổi đấu giá từ thiện bắt đầu. Minh Ý đưa ra đấu giá một chiếc vòng tay kim cương – món quà mà chính Chu Cảnh Nghiêu từng tặng cô vào dịp sinh nhật năm ngoái.
- Món đồ này không còn phù hợp với phong cách hiện tại của tôi nữa. Tôi mong số tiền thu được sẽ được đóng góp vào quỹ giáo dục cho trẻ em vùng cao.
Cảnh Nghiêu đứng bật dậy, giọng anh vang lên đầy giận dữ:
- Tạ Minh Ý! Đó là quà tôi tặng cô!
- Đúng vậy, anh Chu. – Minh Ý đứng trên sân khấu, ánh đèn tập trung vào cô khiến cô tỏa sáng như một nữ hoàng – Vì nó là của tôi, nên tôi có quyền quyết định số phận của nó. Cũng giống như tình cảm vậy, một khi đã không còn giá trị sử dụng, giữ lại chỉ chật chỗ mà thôi.
Cả khán phòng xì xào. Ánh mắt nhìn về phía Chu Cảnh Nghiêu không còn là sự ngưỡng mộ một thiếu gia quyền quý, mà là sự tò mò về một người đàn ông vừa bị “đá” một cách công khai và kiêu hãnh nhất.
Chu Cảnh Nghiêu cảm thấy lồng ngực mình đau thắt. Không phải vì chiếc vòng, mà vì anh nhận ra mình đã thực sự mất đi sự ưu tiên tuyệt đối mà cô từng dành cho mình.