Chương 4
Tại trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố, nơi tập trung những thương hiệu xa xỉ. Minh Ý cùng trợ lý đi vào một cửa hàng thời trang thiết kế để đặt đồng phục mẫu cho dự án khách sạn mới.
Trùng hợp thay, cô lại chạm mặt Chu Cảnh Nghiêu và Tô Nhu Gia.
Tô Nhu Gia đang ướm thử một chiếc váy lụa trắng tinh khôi, trông cô ta mong manh như một nhành lan trong gió. Vừa thấy Minh Ý, bước chân của Nhu Gia khựng lại, đôi mắt nhanh chóng phủ một tầng sương mỏng, cô ta lùi lại một bước, nép sát vào sau lưng Chu Cảnh Nghiêu theo bản năng.
Chu Cảnh Nghiêu cũng nhìn thấy Minh Ý. Theo thói quen, anh lập tức nhíu mày, chuẩn bị sẵn tâm thế để nghe những lời mỉa mai cay độc từ cô.
Thế nhưng, Minh Ý chỉ lướt qua họ như lướt qua hai người lạ. Cô đi thẳng đến chỗ quản lý cửa hàng, bắt đầu trao đổi về chất liệu vải và các đường cắt may.
Không gian bỗng trở nên im lặng một cách kỳ quặc. Tô Nhu Gia dường như không quen với sự phớt lờ này, cô ta mím môi, rồi lấy hết can đảm tiến về phía Minh Ý, giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy:
- Tiểu thư Tạ, chuyện hôm trước ở bữa tiệc… em vẫn luôn muốn tìm cơ hội xin lỗi chị. Chị đừng giận anh Cảnh Nghiêu, đều là lỗi của em.
Minh Ý không dừng việc lật xem bảng mẫu màu, cô bình thản đáp:
- Cô Tô, tôi đã nói rồi, chuyện đó tôi không để bụng. Với lại, chúng ta không thân thiết đến mức gọi “chị em”, phiền cô gọi tôi là tiểu thư Tạ hoặc giám đốc Tạ. Tôi đang làm việc, mong cô không làm phiền.
Sự lạnh lùng và chuyên nghiệp của Minh Ý khiến những khách hàng khác trong cửa hàng bắt đầu chú ý. Họ vốn là những quý bà, tiểu thư trong giới thượng lưu, trước đây luôn xem Minh Ý là kẻ kiêu căng, nhưng hôm nay họ lại thấy một Minh Ý phong thái ngời ngời, đối lập hoàn toàn với một Tô Nhu Gia cứ mãi trưng ra bộ mặt “nạn nhân” dù chẳng ai làm gì mình.
Tiếng xì xào bắt đầu vang lên:
- Cô gái kia là ai vậy? Sao cứ phải diễn bộ dạng đáng thương đó trước mặt Tạ tiểu thư nhỉ?
- Nghe nói là người mà Chu thiếu đang che chở. Nhìn qua thì có vẻ thanh thuần, nhưng sao cứ thấy “trà xanh” thế nào ấy.
- Đúng vậy, Minh Ý đang bàn chuyện đại sự, cô ta lại cứ xáp lại nói mấy chuyện yêu đương vặt vãnh.
Sắc mặt Tô Nhu Gia trắng bệch. Trước đây, mỗi khi cô ta tỏ ra yếu đuối, Minh Ý sẽ lao vào mắng chửi, và mọi người sẽ đứng về phía cô ta để chỉ trích “đại tiểu thư ác độc”. Nhưng giờ đây, khi Minh Ý đứng ở vị thế cao hơn, không thèm chấp nhặt, thì hành động của Nhu Gia lại trở nên kệch cỡm và vô duyên.
Chu Cảnh Nghiêu cảm thấy khó chịu. Anh bước tới, định lấy lại thể diện cho Nhu Gia:
- Tạ Minh Ý, Nhu Gia có ý tốt, cô cần gì phải tỏ thái độ cao ngạo đó?
- Anh Chu. – Minh Ý đóng sầm quyển mẫu vải lại, nhìn thẳng vào anh – Ý tốt của cô ấy đang làm gián đoạn công việc của tôi. Nếu anh rảnh rỗi, hãy đưa cô ấy đi chỗ khác. Đây là nơi kinh doanh, không phải sân khấu kịch để hai người diễn vai “anh hùng cứu mỹ nhân”.
Chu Cảnh Nghiêu nghẹn lời. Anh nhìn sang Nhu Gia, lần đầu tiên anh thấy bộ dạng rưng rưng của cô ta không còn đáng yêu như trước, mà lại có chút phiền phức trong hoàn cảnh này.
Nhu Gia thấy ánh mắt Cảnh Nghiêu thay đổi, liền vội vàng chữa cháy:
- Em… em xin lỗi, em không biết chị bận. Anh Cảnh Nghiêu, mình đi thôi, đừng làm phiền chị ấy nữa.
Hai người rời đi trong sự bối rối. Nhưng rắc rối của Nhu Gia chưa dừng lại ở đó.
Chiều hôm ấy, tại câu lạc bộ nghệ thuật của trường, Nhu Gia được giao nhiệm vụ bảo quản một bức tranh quý để chuẩn bị cho triển lãm. Trong cốt truyện cũ, Minh Ý sẽ sai người lẻn vào làm hỏng bức tranh, Nhu Gia sẽ khóc lóc nhận lỗi, và Cảnh Nghiêu sẽ bỏ tiền ra đền bù, đồng thời mắng nhiếc Minh Ý thậm tệ.
Nhưng lần này, Minh Ý chẳng thèm quan tâm.
Kết quả là, do sơ suất và thiếu kinh nghiệm, chính Nhu Gia đã làm đổ nước trà lên bức tranh. Không có “người xấu” để đổ lỗi, không có ai để cô ta có thể chỉ tay nói “là do tiểu thư Tạ ép em”, Nhu Gia đứng chết trân trước mặt giáo sư và các thành viên khác.
- Tô Nhu Gia, em giải thích thế nào đây? Đây là bảo vật của trường!
- Em… em không cố ý… em…
Nhu Gia nhìn quanh, hy vọng tìm thấy bóng dáng Minh Ý để có thể tạo ra một sự hiểu lầm nào đó, nhưng Minh Ý lúc này đang ở công ty gia đình, bận rộn với các con số.
Một thành viên trong câu lạc bộ lên tiếng:
- Không có tiểu thư Tạ ở đây, bạn định đổ lỗi cho ai nữa? Bình thường bạn hay nói vì tiểu thư Tạ làm khó nên bạn mới hay hỏng việc, hóa ra là do năng lực của bạn thật sự có vấn đề sao?
Lớp mặt nạ “vô tội” của Nhu Gia bắt đầu nứt vỡ từng mảnh dưới sự chứng kiến của mọi người. Cô ta nhận ra rằng, khi không có một “phản diện” để đối trọng, sự yếu đuối của cô ta không còn là vũ khí, mà là bằng chứng của sự vô dụng.