Chương 3
Sáng sớm tại nhà họ Tạ, không khí vốn dĩ luôn căng thẳng nay bỗng có một sự thay đổi kỳ lạ. Trên bàn ăn, thay vì tiếng cãi vã hay tiếng khóc sụt sùi của Minh Ý vì bị Chu Cảnh Nghiêu ngó lơ, chỉ còn tiếng lật trang báo và tiếng gốm sứ va chạm khẽ khàng.
Mẹ cô, bà Ôn Nhã, ái ngại nhìn con gái. Bà đã quen với việc mỗi sáng phải dỗ dành Minh Ý ăn vài miếng vì cô mải suy nghĩ cách làm hài lòng nhà họ Chu.
- Ý Ý, lát nữa mẹ định đi chọn mấy bộ trang sức mới cho bữa tiệc tháng sau. Con có muốn đi cùng mẹ không? Hay là… con định đến công ty của Cảnh Nghiêu đưa cơm trưa?
Minh Ý đặt tách trà xuống, mỉm cười dịu dàng với mẹ. Ánh mắt cô trong veo, không còn vẻ u sầu hay oán hận:
- Con đi với mẹ. Còn chuyện đưa cơm, sau này mẹ đừng nhắc nữa. Đầu bếp nhà họ Chu rất giỏi, anh ta không thiếu bữa cơm của con. Từ nay con muốn dành thời gian cho mẹ nhiều hơn.
Bà Ôn Nhã sững người, hốc mắt bỗng chốc đỏ hoe. Đã bao lâu rồi con gái bà không nói những lời tình cảm như vậy? Từ khi Minh Ý biết yêu, trái tim cô dường như đã dọn hẳn sang nhà họ Chu, chỉ để lại cho cha mẹ một cái xác không hồn và những cơn giận vô cớ.
Anh trai cô, Tạ Minh Trạch, vừa đi xuống cầu thang, nghe thấy vậy thì hừ lạnh một tiếng:
- Để xem được mấy ngày. Đừng có đi mua sắm giữa chừng rồi thấy người ta chở “hoa nhài trắng” đi ngang qua lại lao ra chặn xe nhé.
Minh Ý không giận, cô nhìn anh trai, người mà kiếp trước đã vì che chở cho cô khi nhà họ Tạ sụp đổ mà bị tai nạn tàn phế:
- Anh, nếu em còn làm chuyện ngu xuẩn đó, anh cứ việc khóa thẻ của em. Tiền của nhà họ Tạ, em nên dùng để khiến bản thân đẹp hơn, chứ không phải để làm trò cười cho thiên hạ.
Minh Trạch nhìn sâu vào mắt em gái, thấy trong đó là một sự kiên định lạ thường, anh im lặng ngồi xuống, nhưng động tác gắp thức ăn cho cô đã bớt đi phần gắt gỏng.
Buổi chiều, tại thư phòng của Tạ Đình Sơn.
Minh Ý đẩy bản kế hoạch dày cộm lên bàn. Đây là kết quả của ba đêm cô thức trắng, vận dụng tất cả kiến thức quản trị kinh doanh mà kiếp trước cô đã vứt xó để chạy theo Chu Cảnh Nghiêu.
- Bố, đây là phương án tái cấu trúc chuỗi khách sạn phía Tây. Thay vì tập trung vào sự xa hoa kiểu cũ, con muốn chuyển hướng sang “Du lịch chữa lành” và “Trải nghiệm bản địa”.
Tạ Đình Sơn đeo kính lão, ban đầu ông chỉ định xem qua để chiều lòng con gái, nhưng càng đọc, chân mày ông càng dãn ra.
- Con tự làm hết chỗ này?
- Vâng, con đã tham khảo số liệu thị trường ba năm qua. Phân khúc khách hàng trẻ đang tăng trưởng mạnh, họ cần sự riêng tư và tinh tế hơn là những sảnh đường mạ vàng lỗi thời.
- Con định xử lý thế nào với việc thu hồi vốn trong giai đoạn đầu?
Minh Ý trả lời rành rọt, các con số nhảy múa trong đầu cô một cách logic và sắc bén. Cô phân tích rủi ro, đối thủ cạnh tranh và lộ trình marketing một cách chuyên nghiệp đến mức Tạ Đình Sơn phải tháo kính ra, nhìn cô con gái mình một cách trân trọng.
- Tốt. Rất tốt. Minh Trạch, con thấy sao?
Minh Trạch đứng tựa cửa từ lúc nào, anh cầm bản kế hoạch lên đọc lướt qua, sau đó nhướng mày nhìn em gái:
- Không tệ. Nhưng dự án này cần sự quyết liệt. Em có chắc là khi Chu Cảnh Nghiêu gọi một cuộc điện thoại bảo em đi họp mặt bạn bè, em sẽ không vứt bản kế hoạch này vào sọt rác chứ?
Minh Ý đứng dậy, thu lại tài liệu, giọng nói bình thản:
- Anh, trong bản kế hoạch của em, không có hạng mục nào tên là Chu Cảnh Nghiêu cả. Anh ấy không mang lại lợi nhuận cho nhà họ Tạ, vậy nên anh ấy không có giá trị để em phải bận tâm.
Đúng lúc đó, điện thoại của Minh Ý rung lên. Một tin nhắn từ nhóm bạn chung của giới hào môn: “Cảnh Nghiêu đang đưa Nhu Gia đi chọn váy dạ hội ở trung tâm thương mại X, Minh Ý đâu rồi? Sao chưa thấy đến đại chiến?”
Minh Ý liếc nhìn màn hình, không một chút gợn sóng. Cô trực tiếp bấm nút “Rời khỏi nhóm” trước mặt bố và anh trai.
- Bố, sáng mai con sẽ đến khách sạn phía Tây để khảo sát thực địa. Con đi chuẩn bị đây.
Nhìn bóng dáng thanh thoát của Minh Ý rời đi, Tạ Đình Sơn thở phào một hơi dài:
- Có vẻ như con bé thật sự đã tỉnh rồi.
- Mong là vậy. Minh Trạch lẩm bẩm, nhưng trong lòng anh bắt đầu nhen nhóm một sự tự hào.