Chương 7
Năm tôi hai mươi tuổi, tôi đứng trước gương trong bộ lễ phục chuẩn bị cho buổi lễ nhận học bổng toàn phần. Gương mặt trong gương rạng rỡ, tràn đầy sức sống của một cô gái chưa từng biết đến dư vị của sự thiếu thốn kể từ ngày lên thành phố.
Nhưng khi tôi quay lại nhìn anh hai đang loay hoay thắt lại chiếc cà vạt cũ ở phòng khách, tim tôi bỗng thắt lại.
Anh hai tôi năm nay ba mươi bảy tuổi.
Mười tám năm qua, anh đã dùng quãng đời thanh xuân rực rỡ nhất của một người đàn ông để đổi lấy sự bình yên cho tôi. Ở tuổi ba mươi bảy, tóc anh đã lốm đốm những sợi bạc mà anh chẳng buồn nhuộm. Bàn tay anh – bàn tay từng gõ code, từng cuốc đất, từng tết tóc cho tôi – nay chằng chịt những vết sẹo nhỏ và chai sần. Anh mặc một chiếc sơ mi trắng đã ngả sang màu cháo lòng, dù anh vừa mới mua cho tôi một chiếc váy hàng hiệu để đi dự lễ.
- Anh hai, sao anh không mua áo mới? Cái áo này cũ lắm rồi.
Anh cười, nụ cười vẫn hiền như ngày ở quê:
- Áo này vẫn tốt mà. Anh mặc bên trong vest thì ai biết cũ hay mới. Quan trọng là em gái anh hôm nay phải đẹp nhất.
- Anh cứ lo cho em mãi. Anh cũng phải lo cho mình chứ. Ba mươi bảy tuổi rồi, anh định cứ ở vậy nuôi em đến bao giờ?
Anh khựng lại một chút, rồi xoa đầu tôi:
- Nuôi em đến khi nào em có người khác lo tốt hơn anh thì thôi.
Chiều hôm đó, trong khi dọn dẹp lại ngăn tủ cũ để tìm mấy tờ giấy tờ, tôi vô tình tìm thấy một cuốn sổ tay bìa da đã bong tróc. Đó là cuốn sổ anh luôn mang theo bên mình từ ngày ở quê. Tôi tò mò mở ra, và từng trang giấy như những nhát dao cứa vào lòng tôi.
Đó không phải là nhật ký. Đó là cuốn sổ ghi chi tiêu suốt mười bốn năm qua.
- Ngày… tháng…: An Nhi sốt cao. Tiền thuốc 200 ngàn. Nhịn ăn trưa 1 tuần.
- Ngày… tháng…: Tiền học phí kỳ 2 của Nhi. Bán lứa gà sớm. Thiếu 500 ngàn, đi bốc vác thêm ở kho gạo.
- Ngày… tháng…: Nhi đòi mua búp bê. Không đủ tiền. Tự làm bằng gỗ. Hy vọng nó không chê.
- Ngày… tháng…: Tháng này tiền điện tăng. Không mua áo mới. Áo cũ vẫn mặc được.
- Ngày… tháng…: Nhi lên cấp 3. Cần tiền mua xe đạp điện cho nó đỡ vất vả. Bán mảnh đất vườn của mẹ. Hy vọng mẹ dưới suối vàng không trách con. Con nợ mẹ một tương lai, nhưng con phải trả cho Nhi một cuộc đời.
Tôi ngồi sụp xuống sàn nhà, cuốn sổ rơi khỏi tay. Những dòng chữ khô khốc, những con số nhảy múa trước mắt tôi nhòe đi vì nước mắt.
Tôi chợt nhận ra, những bữa cơm có thịt ngày xưa, những bộ quần áo tinh tươm tôi mặc đi học, không phải tự nhiên mà có. Chúng được rút ra từ máu, từ mồ hôi, và từ cả những cơn đói lả của anh tôi. Anh đã lặng lẽ gánh vác tất cả, chưa bao giờ than một tiếng “mệt”, chưa bao giờ kể một câu “khổ”.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên. Là chị cả Ngọc Hà.
- Nhi hả? Chị nghe nói em nhận học bổng lớn lắm hả? Chúc mừng em nhé. Mà này, bố dạo này yếu lắm, nằm một chỗ rồi. Dù sao ông ấy cũng già rồi, em với thằng Quân xem thế nào về thăm ông ấy một câu. Người ta nhìn vào lại nói anh em mình bất hiếu.
Cơn giận bùng lên trong lồng ngực tôi, dữ dội hơn bao giờ hết.
- Chị nói về lòng hiếu thảo sao? Lúc anh hai em bỏ học để nuôi em, lòng hiếu thảo của chị ở đâu? Lúc bố mang tiền đi theo người đàn bà khác, lòng hiếu thảo của ông ấy với mẹ em ở đâu?
- Ôi dào, chuyện cũ rồi nhắc lại làm gì. Dù sao ông ấy cũng sinh ra các em…
- Chị nghe cho kỹ đây. Người nuôi tôi lớn là anh trai tôi. Người ký tên vào mọi giấy tờ của tôi là anh trai tôi. Trong thế giới của tôi, chỉ có một người là người thân duy nhất, đó là Trần Minh Quân. Còn những người khác, đều là người dưng có chung huyết thống mà thôi. Đừng bao giờ dùng hai chữ “bất hiếu” để đạo đức giả với tôi.
Tôi cúp máy, ném điện thoại sang một bên. Tôi chạy nhào ra phòng khách, ôm chầm lấy anh hai từ phía sau. Anh đang đứng bên cửa sổ, nhìn xuống phố phường tấp nập.
- Sao thế? Lại làm nũng à? Hai mươi tuổi rồi đấy nhé.
Tôi không nói được gì, chỉ biết khóc nức nở vào lưng áo anh. Tôi khóc vì thương anh, khóc vì biết mình đã được yêu thương đến mức nào.
Anh hai xoay người lại, bối rối lau nước mắt cho tôi:
- Kìa Nhi, sao lại khóc? Ai bắt nạt em à? Nói anh, anh “xử” nó cho.
- Không ai bắt nạt em cả… em chỉ là… em thấy mình nợ anh nhiều quá.
Anh hai lặng đi một lúc, rồi anh ôm lấy vai tôi, giọng anh nhẹ tênh như gió thoảng:
- Ngốc ạ. Anh em mình, làm gì có chuyện nợ nần. Anh chỉ làm những gì một người anh nên làm thôi.