Chương 8
Ngày tôi tốt nghiệp thủ khoa ngành Kinh Tế, sân trường ngập tràn sắc hoa và những nụ cười rạng rỡ. Tôi đứng trong bộ lễ phục cử nhân, nhìn thấy từ xa bóng dáng anh hai. Anh vẫn thế, mặc chiếc áo sơ mi phẳng phiu nhất anh có, đứng lóng ngóng một góc với bó hoa hướng dương to nhất trên tay.
Nhưng buổi lễ rực rỡ này không chỉ có niềm vui.
Ở phía cổng hội trường, tôi thấy chị cả Ngọc Hà dắt theo người bố già yếu, run rẩy bước vào. Chị ta mặc một bộ váy sang trọng, tay cầm túi xách hàng hiệu (có lẽ là đồ mượn), mặt mày hớn hở như thể chính chị là người đã nuôi tôi thành tài. Thấy các phóng viên và ban giám hiệu đang đứng gần đó, chị ta cố tình nói thật to:
- Kìa bố, con Nhi kìa! Thủ khoa đấy! Đúng là gen nhà mình, ngày xưa bố nuôi nó vất vả, giờ nó thành danh rồi, bố cũng mát mặt.
Đám đông bắt đầu tò mò nhìn về phía họ. Chị cả nhanh chân lách qua dòng người, định chạy lại ôm lấy tôi trước ống kính máy ảnh của ban truyền thông trường.
- Nhi ơi! Chị và bố đến chúc mừng em đây. Bố yếu thế này vẫn đòi đi xem con gái nhận bằng cho bằng được. Bố bảo, không thấy con lên sân khấu thì bố chết không nhắm mắt.
Bố tôi đứng đó, cố gắng nặn ra vẻ mặt khắc khổ nhưng đầy tự hào của một người cha mẫu mực. Ông nhìn tôi bằng ánh mắt cầu khẩn, có lẽ ông hy vọng trước mặt bao nhiêu người, tôi sẽ vì “sĩ diện” mà gọi ông một tiếng “Bố”, để ông có thể danh chính ngôn thuận bước vào cuộc đời đầy triển vọng của tôi.
Tôi đứng yên, nhìn họ bằng ánh mắt bình thản đến cực điểm. Khi vị hiệu trưởng mời tôi lên phát biểu với tư cách thủ khoa, tôi cầm micro, hít một hơi thật sâu.
- Kính thưa thầy cô, bạn bè và toàn thể các bậc phụ huynh có mặt ngày hôm nay.
- Trong khoảnh khắc này, mọi người thường gửi lời cảm ơn đến cha mẹ mình. Tôi cũng muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến “phụ huynh” duy nhất của mình.
Tôi nhìn thẳng về phía anh hai đang đứng. Ánh mắt tôi bỏ qua hoàn toàn người bố và người chị đang đứng đần thối ở phía dưới.
- Người đã ký tên vào sổ liên lạc của tôi từ năm lớp một đến năm lớp mười hai.
- Người đã bỏ dở đại học, về quê nuôi gà làm vườn để tôi có cơm ăn.
- Người đã tết cho tôi những bím tóc xộc xệch, đã cõng tôi chạy bộ ba cây số trong mưa khi tôi sốt cao.
- Người đã bán đi cả tuổi trẻ của mình để đổi lấy một tương lai rực rỡ cho tôi ngày hôm nay.
Cả hội trường im phăng phắc. Tôi thấy chị cả Ngọc Hà định chen lên nói gì đó, nhưng những ánh mắt dò xét xung quanh khiến chị ta khựng lại. Tôi tiếp tục, giọng đanh thép và rõ ràng:
- Có những người mang danh máu mủ đã bỏ tôi lại khi tôi sáu tuổi. Nhưng anh trai tôi thì không.
- Đối với tôi, anh trai không chỉ là anh, mà còn là cha, là mẹ, là cả bầu trời che chở. Thành công này của tôi, một nửa là của anh, và nửa còn lại… cũng là để đền đáp cho anh.
Tôi bước xuống sân khấu trong tiếng vỗ tay sấm dậy. Tôi đi thẳng tới chỗ anh hai, bỏ lại sau lưng người cha đang cúi gằm mặt vì hổ thẹn và người chị cả đang tái mét vì màn “vả mặt” công khai này. Họ không còn tư cách để đứng chung một khung hình với chúng tôi nữa.
Khi bước qua chỗ bố, tôi chỉ nói một câu rất nhỏ, đủ để hai người họ nghe thấy:
- Người nuôi tôi lớn không phải là bố. Người đó là Trần Minh Quân. Xin lỗi, nhưng tôi không biết hai vị là ai.
Buổi tối hôm đó, không có tiệc tùng linh đình ở nhà hàng sang trọng. Hai anh em tôi về lại căn nhà nhỏ ven đô, tự tay nấu một bữa cơm giản dị như mười mấy năm qua vẫn thế.
Anh hai ngồi đối diện tôi, nhìn tấm bằng khen đặt trên bàn, mắt anh rưng rưng:
- Nhi lớn thật rồi. Từ mai, anh không phải lo chuyện tiền học cho em nữa nhé.
Tôi cười, gắp cho anh miếng thịt ngon nhất:
- Từ mai, em sẽ là người nuôi anh. Anh nghỉ ngơi được rồi, anh hai.
Chúng tôi ngồi bên nhau trong sự im lặng bình yên. Ngoài kia, phố thị vẫn ồn ào, nhưng trong căn nhà này, chỉ có tình thân thật sự đang sưởi ấm không gian.
Tôi chợt nhớ lại câu hỏi năm sáu tuổi: “Mẹ đi bao lâu thì về?”. Giờ đây, tôi đã có câu trả lời cho riêng mình. Mẹ không về nữa, nhưng mẹ đã để lại cho tôi một món quà vô giá nhất cuộc đời này.
Tôi không lớn lên nhờ một gia đình trọn vẹn. Tôi lớn lên nhờ anh hai tôi không chịu bỏ tôi lại.