Chương 5
Năm tôi mười ba tuổi, vùng quê nghèo vốn chỉ có tiếng cuốc kêu và mùi bùn đất bỗng chốc náo loạn bởi những thông tin về quy hoạch và đô thị hóa. Những con đường nhựa bắt đầu đè lên lối mòn đầy cỏ dại, và mảnh đất vườn nhà tôi – thứ mà anh hai đã cắn răng giữ lại qua bao mùa giông bão – bỗng trở thành “miếng mồi ngon” trong mắt giới đầu cơ.
Tôi nhớ rất rõ những ngày đó, căn nhà nhỏ của hai anh em chưa bao giờ đông khách đến thế. Không phải họ hàng đến thăm, mà là những người mặc vest, tay cầm cặp da, nói toàn những chuyện tiền tỷ.
Cả cậu Tư và mợ Tư cũng chạy sang, mặt mày hớn hở:
- Quân ơi, bán đi con! Người ta trả giá đó là cao lắm rồi. Giữ làm gì cái vườn gà hôi hám này nữa. Bán đi rồi chia cho mỗi người một ít, còn lại con lấy vốn mà làm ăn.
Anh hai tôi lúc đó đang ngồi lau chiếc máy tính cũ kỹ mà anh vừa mua lại được từ một cửa hàng đồ cũ. Anh không ngẩng đầu lên, chỉ bình thản đáp:
- Đất này mẹ để lại, con chưa định bán.
- Mày dại lắm Quân ạ! – Mợ Tư chép miệng – Đất thì cũng chỉ là đất, tiền tươi thóc thật mới quan trọng. Hay là mày định giữ để đợi bố mày về chia phần?
Nghe đến “bố”, bàn tay anh hai khựng lại một nhịp. Anh ngước mắt nhìn mợ, ánh mắt lạnh lẽo đến mức mợ Tư phải lảng đi chỗ khác:
- Con không đợi ông ấy. Con đợi đúng thời điểm thôi.
Lúc đó, cả làng đều bảo anh hai tôi là kẻ gàn dở, là “thằng điên” giữ đất chờ thời trong khi bụng vẫn đói. Họ không biết rằng, suốt ba năm qua, có những đêm anh thức trắng bên chiếc máy tính cà tàng, tự học lại những dòng code mà anh đã bỏ dở, vừa làm vườn vừa làm “freelancer” nhận những dự án nhỏ nhặt nhất để có tiền đóng học phí cho tôi.
Và anh đã đúng. Sáu tháng sau, một dự án đường cao tốc đi ngang qua, giá đất vọt lên gấp bốn lần.
Ngày anh hai ký giấy bán đất, anh không hề có vẻ gì là vui mừng của một kẻ trúng số. Anh chỉ lặng lẽ vào buồng, thắp một nén nhang cho mẹ, rồi dắt tôi ra sân:
- Nhi, thu xếp đồ đạc đi. Anh em mình lên thành phố.
Tôi ngơ ngác nhìn căn nhà cũ, nơi chứa đựng tất cả tuổi thơ đau đớn và ấm áp của mình:
- Mình đi thật hả anh? Còn gà vịt, còn vườn tược thì sao?
- Anh bán hết rồi. Anh mua được một căn nhà nhỏ ven thành phố, gần trường chuyên mà em sắp thi vào. Từ nay, em chỉ việc học thôi, mọi thứ khác đã có anh.
Ngày chúng tôi rời làng, chị cả Ngọc Hà cũng xuất hiện. Chị không đi xe máy cũ nữa mà đi taxi, mặt mày rạng rỡ, giọng ngọt xớt:
- Quân ơi, nghe nói em bán được giá lắm hả? Chị là chị cả, dù sao cũng có công chăm lo cho hai đứa ngày xưa, em xem có…
Anh hai không để chị nói hết câu. Anh đưa cho chị một xấp tiền, không nhiều nhưng đủ để thấy sự sòng phẳng:
- Đây là tiền em trả lại những lần chị gửi cho con Nhi hồi nó còn nhỏ. Từ nay, em không nợ chị, chị cũng đừng tính toán với em nữa.
Chị cả đứng sững lại, mặt đỏ gay vì vừa thẹn vừa tức. Anh hai kéo vali của tôi, không một lần ngoái đầu lại.
Lên thành phố, cuộc sống mới bắt đầu trong một căn nhà nhỏ nằm sâu trong hẻm nhưng sạch sẽ và đầy đủ ánh sáng. Anh hai quay lại với nghề IT. Những ngày đầu, anh làm việc đến hai, ba giờ sáng để theo kịp kiến trúc công nghệ mới. Tôi thấy anh gầy đi, đôi mắt thâm quầng nhưng tinh anh lạ thường.
Ngày đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản là “mình đã giàu rồi”. Nhiều năm sau, khi tôi đã khôn lớn, tôi mới bàng hoàng hiểu ra: Ngày hôm đó không phải là anh “trúng số”.
Đó là kết quả của một cuộc đấu trí cân não, một sự kiên trì đến mức cực đoan. Anh đã dùng nửa đời mình, dùng cả danh dự của kẻ bị gọi là “thằng điên” để canh giữ mảnh đất đó, chỉ để đổi lấy một tấm vé vào đời thật rực rỡ cho tôi ở thành phố này.
Chốt chương: Ngày đầu tiên tôi bước vào cổng trường chuyên, anh hai đứng ở cổng, vẫy tay chào tôi với nụ cười hiền hậu. Tôi chạy vào trường, lòng tràn đầy kiêu hãnh mà không hề biết rằng, chiếc áo sơ mi anh đang mặc đã sờn cả cổ, vì tiền mua váy áo mới cho tôi, anh chưa bao giờ tiếc một đồng.