Chương 9
Trên sân thượng tòa nhà Lục Thị, tiếng còi cảnh sát hú vang phía dưới vọng lên như bản nhạc tang lễ dành cho Tô Mạn. Cô ta quỳ rạp dưới đất, mái tóc rũ rượi, khuôn mặt không còn chút hào quang nào của “nữ phụ trà xanh” vạn người mê.
Nhưng Giang Ninh chưa dừng lại ở đó. Cô tiến tới phía chiếc màn hình LED khổng lồ đang đặt giữa sân thượng – vốn dùng để trình chiếu các dự án của Lục Thị.
“Tô Mạn, cô nghĩ rằng việc lừa dối Lục Hàn Châu là tội lỗi duy nhất sao?” Giang Ninh nhướng mày, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên chiếc máy tính bảng cầm tay. “Thế giới này vốn có quy luật của nó. Và đây là những gì cô đã làm để duy trì cái gọi là ‘hệ thống’ của cô.”
Bất ngờ, toàn bộ các màn hình quảng cáo quanh khu vực trung tâm Kinh Thành, từ tòa nhà Lục Thị đến các cao ốc lân cận, đồng loạt chuyển sang một giao diện lạ kỳ. Nó không phải là video bình thường, mà là một chuỗi các dòng dữ liệu lỗi đang được giải mã thành hình ảnh.
Trên màn hình, mọi người bàng hoàng thấy lại những khoảnh khắc “diễn xuất” của Tô Mạn. Nhưng lần này, nó kèm theo một khung hội thoại xanh mờ ảo – thứ mà chỉ Tô Mạn mới thấy bấy lâu nay:
[Nhiệm vụ: Giả vờ ngất xỉu để chiếm lấy sự chú ý của nam chính. Phần thưởng: 200 điểm sắc đẹp.] [Cảnh báo: Nam chính đang nghi ngờ. Hãy sử dụng đạo cụ ‘Nước mắt mỹ nhân’ để xóa bỏ lý trí của đối tượng.]
Cả sảnh tiệc phía dưới, các phóng viên và hàng triệu người đang xem livestream đồng loạt lặng đi. Họ thấy Tô Mạn trong video vừa cười lạnh lùng với gương mặt đầy toan tính, vừa ra lệnh cho hệ thống: “Mua đạo cụ! Tao muốn hắn phải quỳ xuống dưới chân tao!”
Lục Hàn Châu nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt anh đỏ ngầu vì căm hận và nhục nhã. Hóa ra, từng cử chỉ quan tâm, từng giọt nước mắt khiến anh mủi lòng bấy lâu nay đều được định giá bằng điểm số. Anh không phải là người yêu, anh chỉ là một cái “máy rút tiền vận khí” của cô ta.
“Cô… cô coi tôi là cái gì?” Lục Hàn Châu gầm lên, giọng nói vỡ vụn.
Tô Mạn không thể trả lời. Miệng cô ta chỉ có thể phát ra những tiếng “A… a…” đứt quãng.
Giang Ninh bước đến đứng trước mặt Tô Mạn, bóng của cô đổ dài lên thân hình đang co quắp của kẻ bại trận. Giang Ninh lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực, vang vọng khắp sân thượng:
“Tô Mạn, cô luôn tự hào mình thông minh, tự hào mình có thể thao túng cả thế giới này trong lòng bàn tay bằng kỹ năng ảnh hậu của cô.”
Giang Ninh cúi người xuống, nâng cằm Tô Mạn lên bằng mũi giày cao gót, ánh mắt lạnh lùng như băng:
“Nhưng sự thật là, cô không hề thông minh. Cô chỉ là một kẻ ký sinh hèn nhát, dựa dẫm vào thứ không thuộc về mình. Nếu không có hệ thống ăn cắp vận khí của tôi, cô chẳng là cái gì cả. Không có đạo cụ, cô chỉ là một linh hồn rác rưởi, đến cả một cuộc đời bình thường cũng không xứng đáng có được.”
Giang Ninh buông tay, một luồng ánh sáng trắng từ cơ thể cô tỏa ra, bao trùm lấy không gian. Những dòng code lỗi quanh người Tô Mạn bắt đầu bị thiêu cháy bởi một chương trình thanh lọc cực mạnh.
“Cô nói cô quen vai này rồi?” Giang Ninh khẽ cười nhạt. “Vậy thì hãy nếm thử cảm giác của một vai diễn bị xóa sổ hoàn toàn khỏi kịch bản nhé.”
Bằng chứng về việc tham ô, bằng chứng về việc thuê người dàn dựng vụ bắt cóc, và cả bằng chứng về việc cô ta cố tình hạ độc nhẹ vào thức ăn của Lục lão gia tử để lấy lòng tin… tất cả được Giang Ninh tung ra không sót một chi tiết nào. Mỗi bằng chứng hiện lên là một cái tát nảy lửa vào mặt Tô Mạn, khiến chút hy vọng cuối cùng của cô ta cũng vỡ vụn thành tro bụi.
Cảnh sát tiến tới, còng tay Tô Mạn lại. Nhưng ngay khi chạm vào cô ta, thân thể Tô mạn bỗng trở nên mờ ảo, giống như một bức tranh bị đổ nước vào, nhòe nhoẹt và tan biến dần.
Tô Mạn kinh hoàng nhìn đôi bàn tay mình đang tan thành những hạt bụi sáng. Cô ta muốn hét lên, muốn van xin, nhưng hệ thống của cô ta đã hoàn toàn im lìm.
“Vĩnh biệt, kẻ xuyên không lỗi.” Giang Ninh quay lưng đi, tư thế hiên ngang của một người sửa lỗi vừa hoàn thành nhiệm vụ cao cả nhất.
Phía sau cô, Tô Mạn ngã xuống, nhưng chưa kịp chạm đất thì cả thân thể đã biến thành một luồng khói đen, bị cơn gió đêm của Kinh Thành cuốn đi mất hút. Trên sàn sân thượng, chỉ còn lại một chiếc nhẫn rẻ tiền – đạo cụ cuối cùng của hệ thống đã mất hết linh lực.
Lục Hàn Châu đứng đó, nhìn vào khoảng không vô định. Anh đã lấy lại được lý trí, nhưng trái tim anh giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát. Anh nhìn sang Giang Ninh, muốn nói lời xin lỗi, nhưng Giang Ninh không hề ngoảnh lại.
Với cô, anh cũng chỉ là một phần của dữ liệu cần được cân bằng lại mà thôi.