Chương 8
Tô Mạn đứng đó, giữa vòng vây của ống kính và những ánh mắt khinh bỉ. Cô theo bản năng muốn lùi lại, muốn tìm một nơi để trốn chạy, nhưng sau lưng cô là vực thẳm của tòa nhà 60 tầng, và trước mặt là sự phán xét của cả thế giới.
“Tô tiểu thư, cô giải thích sao về việc giả mạo ơn cứu mạng để tống tiền Lục tổng suốt mười lăm năm qua?”
“Có đúng là cô đã dùng các thủ thuật tâm lý để chia rẽ hôn ước giữa hai nhà Lục – Giang không?”
“Mặt cô… sao lại thay đổi nhanh như vậy? Cô đã phẫu thuật thẩm mỹ lỗi hay đây mới là diện mạo thật của cô?”
Những câu hỏi dồn dập như những mũi tên tẩm độc đâm thẳng vào sự tự tôn cuối cùng của Tô Mạn. Cô run rẩy, đôi môi trắng bệch lắp bắp: “Không… không phải như vậy… Tôi bị hãm hại…”
Cô điên cuồng gào thét trong tâm trí: “Hệ thống! Tao ra lệnh cho mày! Dùng tất cả số điểm còn lại, dù là âm cũng được, hãy tạo ra một vụ nổ, một đám cháy, bất cứ thứ gì để tao chạy thoát khỏi đây!”
Một dòng chữ đỏ rực, khô khốc hiện lên trong võng mạc của cô, che lấp cả tầm nhìn:
【 THÔNG BÁO HỆ THỐNG: TÀI KHOẢN ĐÃ BỊ KHÓA VĨNH VIỄN. 】 【 LÝ DO: VI PHẠM NGHIÊM TRỌNG QUY TẮC VẬN HÀNH THẾ GIỚI. 】 【 QUYỀN THAO TÚNG: ĐÃ THU HỒI. 】 【 TRẠNG THÁI: CHỜ XÓA SỔ DỮ LIỆU. 】
Tô Mạn cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, rồi một cảm giác trống rỗng đáng sợ xâm chiếm lấy đại não. Tất cả những kỹ năng “Lệ nhòa mắt hạnh”, “Tiếng nói mê hoặc”, “Khí chất thanh thuần” mà cô dày công tích lũy bấy lâu nay đều biến mất không dấu vết. Cô giờ đây chỉ là một người phụ nữ tầm thường, thậm chí có phần nhếch nhác với lớp trang điểm nhòe nhoẹt và khuôn mặt hốc hác vì mất đi “hào quang” hỗ trợ.
Lục Hàn Châu bước lên phía trước, từng bước chân của anh nặng nề như gông xiềng đặt lên tim cô. Anh nhìn cô, ánh mắt không còn sự che chở, không còn sự áy náy, mà chỉ còn là sự ghê tởm tột cùng.
“Tô Mạn, mười lăm năm qua, tôi đã nuôi dưỡng một con rắn độc ngay bên cạnh mình.” Giọng anh trầm xuống, chứa đựng sự phẫn nộ kinh người. “Cô không chỉ lừa dối tình cảm của tôi, cô còn hủy hoại danh dự của người phụ nữ tôi yêu nhất. Cô có biết mình đê tiện đến mức nào không?”
“Hàn Châu… nghe em nói…” Tô Mạn quỳ sụp xuống, định túm lấy gấu quần của anh, nhưng Lục Hàn Châu đã dứt khoát lùi lại như tránh né một đống rác bẩn thỉu.
“Đừng chạm vào tôi.” Anh lạnh lùng ra lệnh cho trợ lý. “Giao toàn bộ bằng chứng cho phía cảnh sát. Tôi muốn cô ta phải trả giá cho từng xu mà cô ta đã chiếm đoạt, từng lời nói dối mà cô ta đã thốt ra.”
Lúc này, một chiếc máy tính bảng được đưa đến trước mặt Tô Mạn. Trên màn hình là buổi livestream hiện trường đang đạt con số hàng triệu người xem. Những dòng bình luận chạy qua như thác đổ:
“Trà xanh nghìn năm là đây chứ đâu! Diễn sâu quá, đề nghị trao giải Oscar cho chị!” “Nhìn mặt chị ta kìa, mất hết filter cái là lộ nguyên hình ngay, trông vừa già vừa ác.” “Tội nghiệp Giang Ninh, bao nhiêu năm chịu oan ức vì con virus này.” “Xóa sổ nó đi! Loại người này không đáng được tha thứ!”
Tô Mạn nhìn chằm chằm vào hai chữ “xóa sổ” trên màn hình. Cô ngước mắt lên nhìn Giang Ninh. Nữ chính của chúng ta vẫn đứng đó, lặng lẽ như một bóng ma quyền năng, đôi mắt chứa đựng sự thấu thị của một bậc cao nhân đang nhìn một hạt cát bị quét vào thùng rác lịch sử.
Giang Ninh tiến lại gần, ra hiệu cho đám phóng viên lùi lại một chút. Cô cúi xuống, thì thầm vào tai Tô Mạn – người giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn:
“Cảm giác mất đi tất cả những thứ vốn dĩ không thuộc về mình thế nào? Đau đớn chứ? Tuyệt vọng chứ? Đó chính là cảm giác của những thế giới mà cô đã từng tàn phá. Cô không phải là người chơi, Tô Mạn. Cô chỉ là một công cụ hỏng hóc, và hôm nay, công cụ này sẽ được tái chế thành hư vô.”
Tô Mạn há miệng, nhưng không một âm thanh nào phát ra được nữa. Hệ thống đã khóa luôn thanh quản của cô để ngăn chặn bất cứ sự can thiệp logic nào cuối cùng. Cô thấy tầm nhìn của mình bắt đầu mờ đi, những mảng màu của thế giới thực tại bắt đầu bong tróc, lộ ra những dòng mã lệnh đen trắng hỗn loạn.
Tất cả đã mất. Tiền bạc, địa vị, người đàn ông cô từng tự hào cướp được, và cả sự tồn tại của chính cô.
Lục Hàn Châu xoay người rời đi, không thèm ngoảnh đầu lại lấy một lần. Đám phóng viên cũng dần tản ra để nhường chỗ cho cảnh sát đang tiến vào. Trong khoảnh khắc cuối cùng, Tô Mạn nhìn thấy Giang Ninh mỉm cười – một nụ cười tiễn biệt dành cho một kẻ bại trận tâm phục khẩu phục.