Chương 3
Sau khi Giang Ninh rời đi cùng lời tuyên bố đầy ẩn ý, không khí trong căn hộ của Tô Mạn rơi xuống điểm đóng băng. Lục Hàn Châu cầm xấp ảnh trên tay, gân xanh trên trán giật liên hồi.
“Giải thích đi.” Giọng anh khàn đặc, chứa đựng sự kìm nén tột độ.
Tô Mạn không hề nao núng. Cô biết, trong tình huống này, giải thích bằng lời là vô dụng nhất. Cô đột nhiên quỳ sụp xuống sàn, hai tay ôm lấy mặt, tiếng khóc nấc nghẹn ngào vang lên:
“Hàn Châu… em bị người ta gài bẫy. Những tấm ảnh đó… đúng là em đã đến quán bar, nhưng là vì chị Giang Ninh hẹn em đến đó. Chị ấy nói muốn cho em một cơ hội để rời khỏi anh với một số tiền. Em đến để từ chối, nhưng không ngờ vừa vào đến nơi đã có người ép em uống rượu và chụp những tấm hình này… Em sợ anh nghĩ oan cho em nên mới không dám nói.”
Tô Mạn ngước khuôn mặt đẫm lệ lên, đôi mắt đỏ hoe đầy chân thành: “Anh nghĩ xem, nếu em thực sự đi chơi bời, sao chị ấy lại có ảnh nhanh như vậy? Chẳng lẽ chị ấy luôn theo dõi em sao?”
Lục Hàn Châu nhìn vào đôi mắt ấy, sự nghi ngờ trong lòng bắt đầu lung lay. Phải, Giang Ninh dạo gần đây quả thực rất lạ. Cô ấy quá bình tĩnh, quá sắc sảo, không giống với người con gái dịu dàng, hay nũng nịu mà anh từng biết.
Sự áy náy về vết sẹo cũ một lần nữa chiến thắng lý trí. Lục Hàn Châu thở dài, đỡ cô đứng dậy: “Được rồi, tôi sẽ điều tra lại. Em nghỉ ngơi đi.”
Khi cánh cửa khép lại, nụ cười trên môi Tô Mạn lập tức biến mất. Cô lao vào phòng tắm, tạt nước lạnh lên mặt.
“Hệ thống, rà soát lại toàn bộ thông tin về Giang Ninh cho tôi!” Tô Mạn gằn giọng trong đầu. “Tại sao cô ta lại biết về sự tồn tại của mày? Tại sao hành động của cô ta lại nằm ngoài kịch bản?”
【 Đinh! Đang tiến hành quét… Quét thất bại. Nhân vật Giang Ninh vẫn hiển thị là ‘Nữ chính nguyên tác’. Tuy nhiên, chỉ số thông minh (IQ) và chỉ số phản đòn đang tăng vọt không rõ nguyên nhân. 】
“Vô dụng!” Tô Mạn nghiến răng. “Tao cảm giác cô ta đang nhìn thấu mọi bước đi của tao.”
Sáng hôm sau, tại một buổi đấu giá từ thiện của giới thượng lưu Kinh Thành. Đây là bối cảnh quan trọng trong nguyên tác, nơi Tô Mạn sẽ dàn xếp để Giang Ninh bị bêu rếu là dùng hàng giả, khiến cô ta nhục nhã trước mặt giới truyền thông.
Tô Mạn diện một chiếc váy lụa trắng thanh khiết, trang điểm nhẹ nhàng, xuất hiện bên cạnh Lục Hàn Châu như một đóa hoa nhài nhỏ. Cô liếc mắt tìm kiếm và nhanh chóng thấy Giang Ninh.
Hôm nay, Giang Ninh diện một bộ sườn xám cách điệu màu xanh thẫm, mái tóc búi cao đơn giản nhưng toát lên khí chất vương giả không thể xâm phạm. Cô ấy không hề nhìn về phía Lục Hàn Châu, cũng chẳng thèm liếc nhìn Tô Mạn lấy một cái. Cô ấy đang thản nhiên trò chuyện với những lão tiền bối trong giới kinh doanh – những người mà ngay cả Lục Hàn Châu cũng phải kiêng dè vài phần.
“Lạ quá,” Tô Mạn thầm tính toán. “Theo nguyên tác, lúc này Giang Ninh phải đang đứng một góc khóc lóc vì bị Lục Hàn Châu lạnh nhạt chứ?”
Tô Mạn quyết định chủ động tấn công. Cô cầm ly champagne, tiến lại gần Giang Ninh, cố ý đi loạng choạng để rượu bắn lên váy đối phương.
“Ôi! Chị Giang Ninh, em xin lỗi, em không cố ý…” Tô Mạn hốt hoảng rút khăn giấy ra lau, nhưng thực chất là để lộ ra sợi dây chuyền kim cương trên cổ mình – một món quà mà Lục Hàn Châu vừa mua tặng cô để bù đắp chuyện tối qua.
Nhưng phản ứng của Giang Ninh hoàn toàn nằm ngoài dự kiến. Cô không hề giật mình, cũng không giận dữ. Cô thản nhiên cầm ly rượu của mình, đổ ngược lại lên đôi giày hàng hiệu của Tô Mạn.
“A!” Tô Mạn kêu lên, lùi lại một bước.
Giang Ninh mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng không chạm đến đáy mắt: “Ồ, tôi cũng không cố ý. Tô tiểu thư chắc không phiền chứ? Dù sao cô cũng quen với việc ‘nhận đồ thừa’ từ người khác mà, một chút rượu này thấm tháp gì.”
“Giang Ninh, cô làm gì vậy?” Lục Hàn Châu bước tới, nhíu mày nhìn vệt rượu trên giày Tô Mạn.
Giang Ninh bình thản chỉnh lại cổ tay áo, giọng nói trong trẻo vang lên đủ cho những người xung quanh nghe thấy: “Lục tổng, quản lý người của anh cho tốt. Đừng để cô ta chạy lung tung rồi va vào người khác như kẻ không có giáo dục. Còn về sợi dây chuyền trên cổ cô ta…”
Giang Ninh tiến sát lại, ngón tay thanh mảnh lướt qua sợi dây chuyền trên cổ Tô Mạn, rồi thì thầm vào tai cô:
“Hàng thật đấy, nhưng tiếc là nó được mua bằng tiền từ quỹ đen của tập đoàn Lục Thị mà Lục Hàn Châu vừa lén chuyển ra để dỗ dành cô. Cô nghĩ xem, nếu tôi báo cáo chuyện này với hội đồng quản trị, ‘anh Hàn Châu’ của cô sẽ ra sao?”
Tô Mạn cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Chuyện Lục Hàn Châu dùng quỹ riêng là bí mật tuyệt mật, ngay cả hệ thống cũng chưa báo cho cô biết. Làm sao Giang Ninh biết được?
Giang Ninh lùi lại, nhìn Tô Mạn bằng ánh mắt đầy thương hại, như nhìn một con rối đang cố gắng diễn một vở kịch đã lỗi thời.
“Tô Mạn, thế giới này không vận hành theo cái cách mà cô tưởng đâu. Những tiểu xảo trà xanh của cô… lỗi thời quá rồi.”
Nói xong, Giang Ninh quay sang mỉm cười chào một vị đại lão ngành tài chính rồi tao nhã bước đi, để lại Tô Mạn đứng sững sờ giữa sảnh tiệc, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh.
【 Cảnh báo! Cảnh báo! Chỉ số nguy hiểm của nữ chính tăng lên cấp độ SSS. Ký chủ hãy cẩn trọng! 】
Tiếng hệ thống báo động đỏ rực trong đầu. Tô Mạn nhìn bóng lưng của Giang Ninh, trong lòng dâng lên một sự bất an tột độ. Đây không phải là Giang Ninh của cuốn tiểu thuyết đó. Cô ta rốt cuộc là ai?
“Hệ thống, tao muốn dùng đạo cụ ‘Nhìn thấu tâm can’ lên Giang Ninh!” Tô Mạn nghiến răng ra lệnh.
【 Đinh! Đạo cụ đã kích hoạt. 】
Tô Mạn tập trung nhìn về phía Giang Ninh. Trong hư ảo, một dòng chữ hiện lên trên đầu nữ chính, nhưng thay vì những suy nghĩ ghen tuông hay đau khổ, dòng chữ đó chỉ có một dãy mã code đỏ rực cùng hai chữ khiến Tô Mạn suýt thì ngất xỉu:
“DEBUGGER” (Người sửa lỗi).