Chương 2
Ba ngày sau buổi lễ đính hôn đầy sóng gió, Tô Mạn không hề chủ động liên lạc với Lục Hàn Châu.
Đây là chiêu “loạt cầm cố túng” – lạt mềm buộc chặt. Một kẻ bám đuôi dai dẳng sẽ chỉ khiến đàn ông chán ghét, nhưng một người đột ngột biến mất sau khi gây ra tội lỗi sẽ khiến họ nảy sinh tâm lý tò mò và áy náy.
Trong căn hộ cao cấp mà Lục Hàn Châu từng mua tặng nguyên thân, Tô Mạn thong thả đắp mặt nạ, trên tay là ly rượu vang đỏ.
“Hệ thống, báo cáo tình hình của Lục Hàn Châu.”
【 Đinh! Giá trị thiện cảm của nam chính đối với ký chủ đang ở mức 45 (Áy náy). Giá trị đối với Giang Ninh giảm xuống còn 60 (Nghi ngờ). 】
Tô Mạn mỉm cười, đôi môi đỏ mọng nhấp một ngụm rượu: “Đã đến lúc đẩy thêm một bước rồi.”
Cô đứng dậy, tháo mặt nạ, bắt đầu dùng phấn nền tông sáng hơn da thật hai tông, đánh một lớp mỏng để tạo vẻ mặt nhợt nhạt, thiếu sức sống. Cô không dùng son đỏ mà chỉ thoa một chút dưỡng không màu, rồi dùng tay vò nhẹ mái tóc cho hơi rối.
Cuối cùng, cô tắt hết đèn trong phòng, chỉ để lại một ngọn đèn ngủ leo lét, rồi bấm số điện thoại của Lục Hàn Châu.
Tiếng chuông reo đến hồi thứ ba thì đầu dây bên kia bắt máy. Giọng nói trầm thấp của anh vang lên, có chút mệt mỏi: “Tô Mạn? Có chuyện gì vậy?”
Tô Mạn không trả lời ngay. Cô hít thở thật khẽ, cố tình tạo ra tiếng ho khan kìm nén: “Hàn Châu… em… em không sao. Chỉ là muốn hỏi anh xem chị Giang Ninh đã bớt giận chưa? Em định gọi điện xin lỗi chị ấy nhưng sợ chị ấy lại không vui…”
Giọng cô run rẩy, nhỏ dần rồi tắt hẳn. Ngay sau đó là tiếng điện thoại rơi xuống sàn “cộp” một cái.
“Tô Mạn? Tô Mạn! Cô nghe thấy tôi nói không?”
Tô Mạn im lặng, để mặc điện thoại nằm đó. Khoảng ba mươi phút sau, tiếng còi xe vang lên dưới sảnh, và chẳng mấy chốc, tiếng mã khóa cửa vang lên dồn dập.
Lục Hàn Châu đẩy cửa xông vào, gương mặt đầy vẻ lo lắng. Anh thấy Tô Mạn đang cuộn tròn trên ghế sofa, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn vàng mờ ảo, trông nhỏ bé và tội nghiệp đến mức khiến người ta đau lòng.
“Tô Mạn, cô điên à? Ốm thế này sao không gọi bác sĩ?” Lục Hàn Châu tiến lại gần, đặt tay lên trán cô. Cơn sốt (mà cô đã dùng túi chườm nóng chuẩn bị sẵn) khiến anh nhíu mày.
Tô Mạn lờ mờ mở mắt, vừa thấy anh, nước mắt cô đã lập tức rơi xuống như những hạt trân châu đứt dây: “Hàn Châu… sao anh lại tới đây? Nếu chị Giang Ninh biết, chị ấy lại hiểu lầm em mất…”
“Đừng nhắc đến cô ấy nữa,” Lục Hàn Châu trầm giọng, sự khó chịu thoáng qua mắt.
Mấy ngày nay, Giang Ninh liên tục lạnh nhạt với anh, thậm chí còn bóng gió về việc hủy bỏ hôn ước. Sự cứng rắn của Giang Ninh vô tình đẩy Lục Hàn Châu về phía sự mềm yếu của Tô Mạn.
Tô Mạn khéo léo nắm lấy vạt áo vest của anh, giọng nói khản đặc: “Anh đừng trách chị ấy. Là do em không tốt. Hôm đó tại em hậu đậu… Chị Giang Ninh yêu anh như vậy, chị ấy ghen cũng là chuyện thường tình. Chỉ là… em không ngờ chị ấy lại nghĩ em dùng vết sẹo cũ để tống tiền anh…”
Lục Hàn Châu khựng lại, ánh mắt sắc lạnh: “Giang Ninh nói vậy sao?”
“Chắc chị ấy chỉ lỡ lời thôi…” Tô Mạn cúi đầu, che đi tia sáng xảo quyệt trong mắt. Thực tế Giang Ninh chưa từng nói câu đó, nhưng trong cơn nóng giận của Lục Hàn Châu, lời nói dối này chính là nhát dao chí mạng vào niềm tin của anh.
Đúng lúc này, tiếng chuông cửa lại vang lên lần nữa.
Lục Hàn Châu ra mở cửa. Người đứng đó không ai khác chính là Giang Ninh. Cô vẫn xinh đẹp, thanh lịch nhưng ánh mắt lại lạnh thấu xương khi nhìn thấy đôi giày nam của Lục Hàn Châu ở cửa nhà Tô Mạn.
“Lục tổng bận rộn đến mức không nghe điện thoại của tôi, hóa ra là đang ở đây chăm sóc ‘em gái’ sao?” Giang Ninh nhếch môi, nụ cười đầy châm chọc.
Lục Hàn Châu sắc mặt tối sầm: “Cô theo dõi tôi?”
“Tôi không rảnh. Tôi đến để đưa cho Tô tiểu thư thư mời của luật sư vì tội bôi nhọ danh dự của tôi trong buổi lễ đính hôn,” Giang Ninh lạnh lùng bước vào nhà, ném xấp tài liệu lên bàn.
Tô Mạn giả vờ sợ hãi, co rúm người lại sau lưng Lục Hàn Châu, đôi tay run rẩy bám chặt lấy cánh tay anh: “Chị Giang Ninh… em xin lỗi, em rút lui là được đúng không? Anh Hàn Châu, anh mau giải thích với chị ấy đi, anh đừng vì em mà cãi nhau…”
“Ninh Ninh, cô quá đáng rồi đấy!” Lục Hàn Châu quát lên. “Mạn Mạn đang ốm nặng, cô không thấy sao? Tại sao cô lúc nào cũng phải cay nghiệt như vậy?”
Giang Ninh không hề khóc lóc hay giải thích. Cô nhìn Lục Hàn Châu như nhìn một kẻ xa lạ, rồi bất chợt ánh mắt cô quét qua Tô Mạn. Đôi mắt ấy không hề có sự giận dữ của một người bị phản bội, mà là một sự bình thản đến rợn người.
Giang Ninh tiến lại gần, cúi sát vào tai Tô Mạn, hơi thở nhẹ nhàng nhưng lời nói lại khiến Tô Mạn lạnh sống lưng:
“Diễn tốt đấy. Nhưng cô có bao giờ tự hỏi, tại sao hệ thống của cô lại không báo trước cho cô là tôi sẽ đến đây không?”
Tô Mạn sững sờ. Toàn thân cô cứng đờ. Hệ thống? Làm sao Giang Ninh biết về hệ thống?
Trước khi cô kịp phản ứng, Giang Ninh đã đứng thẳng dậy, nhìn Lục Hàn Châu một lần cuối: “Lục Hàn Châu, món quà tôi tặng anh nằm trong ngăn kéo bàn trang điểm của cô ta. Chúc hai người hạnh phúc với đống rác rưởi của mình.”
Nói đoạn, Giang Ninh xoay người bước đi một cách dứt khoát.
Lục Hàn Châu nghi ngờ tiến đến bàn trang điểm, kéo ngăn kéo ra. Bên trong là một tập ảnh chụp Tô Mạn đang cười nói vui vẻ với một nhóm đàn ông lạ mặt tại quán bar chỉ vài giờ trước khi cô giả vờ “ngất xỉu” gọi điện cho anh. Trong ảnh, cô không hề có vẻ gì là đang ốm đau, thậm chí còn rất sành sỏi và sắc sảo.
Sắc mặt Lục Hàn Châu chuyển từ xanh sang trắng, rồi đen kịt.
“Tô Mạn… cô giải thích thế nào về chuyện này?”
Tô Mạn nhìn đống ảnh, tim đập liên hồi. Chết tiệt, kịch bản không hề có đoạn này! “Hệ thống! Chuyện này là sao? Tại sao Giang Ninh lại có những thứ này?” Cô gào thét trong lòng.
【 Đinh! Cảnh báo: Chỉ số logic của thế giới đang bị can thiệp. Nhân vật Giang Ninh có hành vi vượt quá thiết lập nguyên tác. 】
Tô Mạn nhìn bóng lưng Giang Ninh khuất sau cánh cửa, lần đầu tiên trong đời, một “trà xanh” lão luyện như cô cảm thấy sợ hãi. Cô vốn tưởng mình là kẻ thao túng, nhưng dường như, cô mới là người đang bị dắt mũi.