Chương 1
Tôi hai mươi sáu tuổi thì bị yêu cầu ký giấy từ bỏ quyền thừa kế.
Không phải trong một phòng họp trang trọng có luật sư và hồ sơ xếp ngay ngắn trên bàn, mà là giữa một bữa cơm tối bình thường đến mức khiến người ta dễ lầm tưởng mọi thứ đều ổn thỏa. Canh còn bốc khói, cá kho vẫn chưa được gắp hết, mẹ tôi đang gỡ xương cá cho Minh Khải như thói quen suốt hai mươi hai năm qua, còn bố tôi thì đặt một xấp giấy xuống bàn, động tác nhẹ nhàng như thể chỉ đang đưa cho tôi hóa đơn tiền điện.
- Con ký vào đây đi – ông nói, giọng bình thản đến lạnh lùng. “Con gái lấy chồng rồi cũng ra ngoài, giữ cổ phần làm gì cho rắc rối.”
Tôi cúi xuống nhìn. Dòng chữ in đậm ở giữa trang giấy rõ ràng đến mức không cần đọc kỹ cũng hiểu được ý nghĩa: Cam kết tự nguyện từ bỏ toàn bộ quyền thừa kế tài sản và cổ phần công ty gia đình.
Mẹ tôi không nhìn tôi, chỉ nói thêm một câu như để củng cố sự hợp lý của quyết định này:
- Sau này nhà này vẫn là của Minh Khải. Con có phần hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì, miễn là sống yên ổn.
Minh Khải ngồi đối diện tôi, tay vẫn cầm đôi đũa, ánh mắt có chút áy náy nhưng không đủ nhiều để từ chối điều đang diễn ra. Cậu ta cười gượng một cái:
- Chị hiểu cho em, công ty cần người kế thừa rõ ràng, chứ không thể mập mờ.
Tôi hiểu.
Tôi luôn là người hiểu. Từ nhỏ đến lớn, “hiểu chuyện” dường như là đặc quyền duy nhất tôi được phép giữ. Khi Minh Khải được đưa vào trường quốc tế còn tôi chuyển sang trường công để “đỡ tốn kém”, tôi hiểu. Khi Minh Khải muốn đi du học, mẹ bán mảnh đất đứng tên tôi mà không hỏi một câu, tôi cũng hiểu. Khi Minh Khải gây ra rắc rối, tôi đứng ra xin lỗi thay vì “chị lớn phải biết nhường nhịn”, tôi vẫn hiểu.
Hiểu chuyện nghĩa là không hỏi.
Hiểu chuyện nghĩa là không đòi.
Hiểu chuyện nghĩa là tự biết mình nên đứng ở đâu.
Tôi cầm bút, ký tên vào tờ giấy mà không thêm một câu phản đối nào. Chữ ký của tôi vẫn đều và thẳng như mọi khi, không run, không lệch. Mẹ tôi khẽ thở ra, tiếng thở nhẹ nhưng rõ ràng như vừa gỡ bỏ được một quả bom nổ chậm. Minh Khải mỉm cười, vẻ nhẹ nhõm hiện rõ trên mặt.
- Em biết chị sẽ không làm khó em mà.
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta, khẽ cười.
- Ừ.
Bố tôi thu lại tờ giấy, xếp gọn vào tập hồ sơ. Ông không nhìn tôi lâu, chỉ liếc qua như để xác nhận mọi việc đã xong, rồi tiếp tục ăn cơm. Bữa tối kết thúc nhanh hơn thường lệ, ai cũng có vẻ bận rộn với suy nghĩ riêng của mình.
Tôi bước ra ban công sau khi dọn dẹp xong. Gió đêm thổi qua khiến tóc tôi bay lòa xòa trước mắt, nhưng tôi không thấy lạnh. Có lẽ vì từ lâu tôi đã quen với cảm giác đứng bên lề, nhìn mọi người quyết định tương lai của mình mà không cần hỏi ý kiến.
Tôi không buồn.
Cũng không tức giận.
Tôi chỉ cảm thấy có chút buồn cười.
Nếu toàn bộ cổ phần đã hợp pháp chuyển sang tên Minh Khải như bố nói, tại sao họ vẫn cần tôi ký giấy từ bỏ? Nếu tôi thật sự không còn giá trị gì trong cấu trúc tài sản của gia đình, tại sao phải sợ tôi giữ lại một phần quyền lợi?
Tôi lấy điện thoại ra, mở lại bức ảnh vừa chụp khi tờ giấy còn nằm trên bàn. Không chỉ chụp, tôi còn ghi âm toàn bộ cuộc nói chuyện. Thói quen này tôi học được trong ba năm làm việc ở phòng pháp chế của một công ty đối tác. Bằng chứng luôn quan trọng hơn lời nói.
Đêm đó, tôi gửi một email ngắn gọn cho một người quen.
- Tôi cần xem lại toàn bộ hồ sơ chuyển nhượng cổ phần ba năm gần đây.
Phản hồi đến rất nhanh.
- Cô chắc chứ?
Tôi nhìn màn hình một lúc, rồi trả lời:
- Tôi chỉ muốn biết rõ sự thật.
Tôi chưa từng nói mình muốn giành lại tài sản. Tôi cũng không có hứng thú tranh chấp ồn ào. Nhưng tôi không thích bị xem như một kẻ không hiểu gì, chỉ cần vài câu “vì tốt cho con” là có thể gật đầu mãi mãi.
Sáng hôm sau, mẹ gọi tôi vào phòng riêng. Bà ngồi trên giường, tay xoay xoay chiếc nhẫn cưới đã đeo gần ba mươi năm.
- Con đừng suy nghĩ nhiều – bà nói, giọng nhỏ hơn tối qua. “Tài sản lớn trong tay con gái dễ sinh chuyện. Bố mẹ làm vậy cũng là muốn bảo vệ con.”
Tôi nhìn bà, cố gắng tìm trong ánh mắt ấy một chút do dự, nhưng chỉ thấy sự kiên định quen thuộc.
- Vậy mẹ có nghĩ con không đủ thông minh để tự bảo vệ mình không? – tôi hỏi.
Bà khựng lại trong một thoáng rất ngắn, rồi lắc đầu.
- Ý mẹ không phải vậy.
Tôi mỉm cười.
- Con hiểu.
Tôi luôn hiểu.
Chỉ là lần này, tôi không định tiếp tục im lặng.
Chiều hôm đó, tôi nhận được bản sao một phần hồ sơ nội bộ. Dòng chữ hiện lên trên màn hình khiến tôi hơi cong môi: phần góp vốn ban đầu của mẹ tôi chưa hoàn tất thủ tục chuyển nhượng sang tên Minh Khải.
Nói cách khác, tờ giấy tôi vừa ký tối qua chỉ là một lớp vỏ.
Họ cần tôi tự nguyện rút lui trước khi mọi thứ được hợp thức hóa.
Tôi tắt màn hình, kéo ngăn bàn ra. Bên trong là hợp đồng lao động mới tôi đã ký từ một tuần trước với một công ty luật chuyên về tranh chấp tài sản doanh nghiệp. Tôi không chuyển việc vì tức giận. Tôi chuyển việc vì đã nhìn thấy dấu hiệu bất thường từ lâu.
Chỉ là tôi muốn chắc chắn.
Minh Khải gõ cửa phòng tôi tối hôm đó, vẻ mặt có chút bất an.
- Chị không giận chứ?
- Không, tôi đáp.
- Thật không?
Tôi nhìn cậu ta, thấy trong mắt cậu ta có sự tin tưởng tuyệt đối rằng tôi sẽ mãi là người nhường nhịn.
- Minh Khải – tôi khẽ hỏi, nếu một ngày chị không hiểu chuyện nữa thì sao?
Cậu ta cười, như thể đó là một câu đùa.
- Chị sẽ không như vậy đâu.
Tôi cũng cười theo.
- Ừ.
Tôi sẽ không như vậy. Tôi chỉ sẽ không tiếp tục đứng ở vị trí họ đã sắp đặt sẵn cho mình.
Và ngày tôi ký vào tờ giấy từ bỏ quyền thừa kế ấy, không phải là ngày tôi mất đi điều gì, mà là ngày tôi quyết định sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về mình — một cách hợp pháp, và đường hoàng.