Chương 8
Sau lần náo loạn trước cổng nhà họ Tô, phía nhà cũ thật sự yên ắng hẳn xuống. Ít nhất là vẻ bề ngoài như vậy.
Bác Trần thay mặt gia đình gửi đi một văn bản cuối cùng, nội dung súc tích nhưng đanh thép, đủ để chặn đứng mọi ý định quấy rối tiếp theo. Lần này không còn là những lời cảnh báo suông, mà là một ranh giới pháp lý chuẩn mực. Lý Quốc Phú và Trần Mỹ Hoa không còn xuất hiện, thằng Hạo cũng chẳng gọi điện hay nhắn tin hạch sách.
Chỉ duy nhất một lần, ba ngày sau vụ việc, tôi nhận được tin nhắn từ số của mẹ nuôi. Nội dung vỏn vẹn mấy chữ: “Sau này mày đừng hối hận.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy thật lâu. Nếu là trước đây, có lẽ tôi sẽ lại run rẩy trong nỗi sợ hãi bị bỏ rơi, sợ rằng mình đã làm điều gì đó quá nghiệt ngã. Nhưng lần này, tôi chỉ lặng lẽ đọc rồi nhấn xóa. Tôi chợt hiểu ra một chân lý đơn giản: Có những người luôn muốn ta sống trong cảm giác mắc nợ, để dù họ có đối xử tệ bạc thế nào, ta cũng không thể dứt áo ra đi. Một khi ta không còn chấp nhận gông cùm đó nữa, thứ cuối cùng họ ném lại thường chỉ là những lời nguyền rủa.
Tôi cất điện thoại vào ngăn kéo và đi xuống lầu. Đó là buổi sáng đầu tiên tôi thực sự cảm thấy lồng ngực mình nhẹ tênh.
Nắng ngoài vườn len lỏi qua từng kẽ lá, bà Nhã Lan đang tỉ mẩn cắm hoa trong phòng khách. Ông Chấn Đình vừa gấp tờ báo tài chính lại, ngước nhìn tôi với ánh mắt điềm tĩnh:
- Hôm nay ngủ được không con?
- Dạ được ạ.
Ông khẽ gật đầu. Chỉ một câu hỏi giản đơn thôi mà đủ khiến tim tôi ấm áp lạ lùng. Ở nhà cũ, chẳng ai hỏi tôi ngủ có ngon không. Minh Châu xuống lầu sau cùng, tóc tai còn hơi rối, cô ấy vừa ngồi xuống đã với tay lấy ly nước mà chẳng thèm nhìn, vậy mà vẫn cầm đúng vị trí. Tôi bất giác mỉm cười.
- Cậu cười cái gì? – Minh Châu liếc sang ngay lập tức.
- Không có gì ạ.
- Có. Mấy hôm nay cậu bắt đầu biết cười trộm rồi đấy.
Tôi đỏ mặt, vội cầm cốc sữa lên uống để che giấu sự lúng túng. Bà Nhã Lan ngồi đối diện quan sát chúng tôi, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng. Bầu không khí trong nhà giờ đây đã khác, không còn sự cẩn trọng gượng gạo của những ngày đầu, mà bắt đầu giống một gia đình thực sự.
Sau bữa sáng, ông Chấn Đình gọi tôi lại:
- Vãn Ninh. Chiều nay nếu rảnh, con đi cùng bố tới công ty một chuyến.
Tôi sững người:
- Con ạ?
- Ừ. Không phải để làm gì lớn, chỉ là đưa con đi xem qua một vòng, sau này nếu con muốn học về quản lý công việc thì sẽ đỡ bỡ ngỡ hơn.
Tôi chưa kịp đáp lời thì Minh Châu đã nhanh nhảu xen vào:
- Bố nhớ dẫn cả con đi nữa nhé.
- Sao con lại muốn đi? – Ông Chấn Đình nhướng mày.
- Để xem bố có thiên vị em gái mới không chứ.
Câu nói đùa tỉnh bơ của Minh Châu khiến bà Nhã Lan bật cười, còn tôi thì thấy lòng mình mềm nhũn. “Em gái mới”. Đằng sau lời trêu chọc ấy là một sự thừa nhận tự nhiên, rằng tôi thực sự thuộc về nơi này.
Chiều hôm đó, tôi mặc bộ váy xanh nhạt cổ vuông mà Minh Châu đã chọn cho mình để đến công ty. Tòa nhà kính xanh cao chọc trời dường như cách rất xa quãng đời lầm lũi tôi từng sống, nhưng khi bước đi giữa bố và chị, nỗi lo sợ trong tôi dần tan biến. Trong thang máy, Minh Châu lén nhét vào tay tôi một viên kẹo:
- Cầm lấy.
- Sao lúc nào chị cũng có kẹo vậy?
- Vì có người trông lúc nào cũng như sắp ngất đến nơi ấy.
Tôi bật cười nhỏ, Minh Châu không nói gì thêm, chỉ nhướng mày vẻ hài lòng. Ông Chấn Đình đưa chúng tôi đi thăm các phòng ban. Ông không giới thiệu quá phô trương, chỉ đơn giản nói với các trưởng bộ phận:
- Đây là Vãn Ninh.
Chính sự giản đơn ấy lại khiến tôi thấy dễ thở. Khi đi ngang qua phòng tài chính, thấy tôi nhìn chằm chằm vào các bảng biểu số liệu trên màn hình, ông Chấn Đình hỏi khẽ:
- Con thích phần này à?
- Dạ… con thấy những con số này khá thú vị ạ.
- Nếu con muốn, lần sau bố sẽ bảo thư ký lấy cho con vài bộ báo cáo cũ để xem qua.
Minh Châu lại được dịp trêu chọc:
- Bố, bố thiên vị thật rồi đấy. Hồi trước con hỏi mấy cái này, bố toàn bảo “không hiểu thì đừng nghịch”.
- Vì lúc đó con đúng là đang nghịch thật còn gì. – Ông Chấn Đình ho khẽ, cố giữ vẻ nghiêm nghị.
Ba chúng tôi cùng nhau đi giữa hành lang công ty, tôi cảm thấy một thứ ấm áp âm ỉ len lỏi trong tâm hồn. Hóa ra, tôi cũng có thể bước đi kiêu hãnh giữa những người thân mà không thấy mình là kẻ thừa thãi.
Tối hôm đó, bà Nhã Lan mang tấm ảnh cũ chụp hai đứa trẻ sơ sinh ra xem. Nhìn hai đứa bé đỏ hỏn quấn chăn giống hệt nhau, bà bùi ngùi:
- Nhìn lại vẫn thấy thật day dứt.
Minh Châu im lặng hồi lâu rồi bất chợt hỏi một câu khiến không gian chùng xuống:
- Mẹ, nếu ngày đó bệnh viện không phát hiện ra, chắc cả nhà mình cũng vẫn sống như vậy thôi mẹ nhỉ?
Tôi nhìn thấy Minh Châu khẽ siết chặt tay trên thành sofa. Có lẽ cô ấy luôn lo sợ rằng sự hiện diện của tôi sẽ phá vỡ sự trọn vẹn vốn có của gia đình này. Bà Nhã Lan lặng lẽ nắm lấy tay cô ấy:
- Nếu không phát hiện ra, mẹ sẽ mất cả hai đứa con. Mất Vãn Ninh là mất con gái ruột, còn mất con là mất cô con gái mà mẹ đã bế bồng, chăm sóc từng ngày. Hai chuyện đó không thể đem ra so sánh, cũng không thể thay thế cho nhau.
Bà nhìn sang tôi rồi chậm rãi nói tiếp:
- Nhà này không có ai bị thay thế cả.
Lần này, ngay cả tôi cũng thấy sống mũi cay xè. Hóa ra cả tôi và Minh Châu đều mang trong mình những nỗi sợ vô hình về việc bị đặt lên bàn cân so sánh. Nhưng câu khẳng định của mẹ đã xóa tan tất cả. Minh Châu bỗng chìa tay về phía tôi:
- Lại đây.
- Hả?
- Tôi bảo lại đây. Cho tôi dựa vai tí, hôm nay đi nhiều mệt chết đi được.
Cô ấy kéo tôi ngồi xuống cạnh mình rồi tự nhiên tựa đầu lên vai tôi. Vai bị Minh Châu dựa vào hơi nặng, nhưng cái nặng ấy khiến lòng tôi yên ổn vô cùng.
- Chị… con có thể gọi chị như vậy luôn không? – Tôi lí nhí hỏi.
Minh Châu vẫn nhắm mắt, giọng thản nhiên:
- Chứ cậu định gọi tôi là gì nữa? Vãn Ninh, cậu nghĩ tôi cãi nhau với người khác, nghe điện thoại thay cậu, rồi cho cậu dựa… à nhầm, cho tôi dựa thế này là vì tôi thích làm người tốt à? Gọi đi, tôi nghe đây.
- Chị.
Minh Châu khẽ “ừ” một tiếng rồi lại tiếp tục dựa vào vai tôi. Đêm đó, trong lòng tôi cuối cùng cũng tìm được một vị trí vững chãi. Tôi nhận được tin nhắn từ cô ấy trước khi ngủ:
- Mai đừng kể vụ dựa vai hôm nay cho ai nhé. Mất hình tượng lắm.
- Được ạ. Nhưng nếu mai chị lại muốn dựa nữa thì sao?
- Tùy tâm trạng. Mà… vai cậu dựa cũng được lắm.
Tôi ôm điện thoại mỉm cười trong bóng tối. Lần đầu tiên từ khi biết sự thật, tôi tin chắc một điều: Tôi không phải người đến sau, cũng không phải kẻ chen ngang. Tôi chỉ là đứa trẻ cuối cùng đã tìm thấy đường về nhà mình.
Nhà họ Tô không mất đi một cô con gái để nhận lại một người khác. Mà sau rất nhiều năm lạc lối, họ cuối cùng đã tìm thấy cả hai.