Chương 2
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.
Ngón tay tôi khẽ run khi nhấn vào tệp đính kèm.
Tệp video hiện ra.
Đó là đoạn phim gốc dài 10 phút.
Trong đó, Lục Tử Ngôn và Lâm Tuyết Nhi đang quấn lấy nhau.
Bối cảnh là một căn phòng khách sạn xa hoa.
Gương mặt họ hiện rõ mồn một.
Không hề có sự can thiệp của công nghệ Deepfake.
Ở kiếp trước, đoạn phim này đã bị xóa sạch dấu vết.
Chỉ còn lại bản đã tráo mặt tôi vào.
Tại sao bây giờ nó lại xuất hiện?
Ai đã gửi email này cho tôi?
Tôi lướt xuống cuối thư, chỉ thấy một ký tự duy nhất: “K”.
K? Là Kỷ Thần?
Tôi nhíu mày suy nghĩ.
Ở kiếp trước, tôi và Kỷ Thần không hề có giao điểm.
Hắn là đại lão thần bí của giới công nghệ.
Hắn nắm giữ nền tảng livestream Hổ Nha đứng đầu cả nước.
Tại sao hắn lại giúp tôi lúc này?
Điện thoại trên bàn đột ngột rung lên bần bật.
Màn hình hiện tên: “Tra nam Lục Tử Ngôn”.
Tôi nhấn nút nghe, bật loa ngoài.
— Thẩm Nhược Hi, cô nhìn thấy tin tức chưa?
Giọng Lục Tử Ngôn tràn đầy đắc ý.
— Tin tức gì? Anh lại định diễn trò gì nữa à?
Tôi bình thản trả lời, giọng không chút gợn sóng.
Hắn cười lạnh một tiếng qua điện thoại.
— Đừng giả vờ nữa.
— Cô nhìn vào hot search đi.
Tôi mở bảng xếp hạng từ khóa nóng trên Weibo.
Vị trí thứ nhất: “Biên kịch Thẩm Nhược Hi thác loạn tại khách sạn”.
Vị trí thứ hai: “Tuyết Nhi bị tiểu tam hãm hại”.
Tôi click vào một bài viết.
Đó là một đoạn clip ngắn 30 giây.
Trong clip, người phụ nữ có gương mặt giống hệt tôi.
Cô ta đang có những hành động vô cùng thân mật với một gã đàn ông lạ mặt.
Gương mặt gã đàn ông đã được làm mờ.
Nhưng gương mặt “tôi” thì cực kỳ sắc nét.
— Thế nào? Cảm giác trở thành kẻ bị cả nước phỉ nhổ ra sao?
Lục Tử Ngôn gằn giọng đe dọa.
— Anh muốn gì?
Tôi hỏi, cố tình tỏ ra hơi run rẩy.
Hắn tưởng tôi sợ hãi nên càng lấn lướt hơn.
— Rất đơn giản.
— Một là cô ký hợp đồng chuyển nhượng kịch bản “Trường Ca”.
— Hai là cô công khai xin lỗi Tuyết Nhi vì vụ hồ bơi tối qua.
— Ba là cô phải biến khỏi Thượng Hải vĩnh viễn.
Tôi nhìn vào đoạn video gốc đang chạy trên máy tính.
Sự ghê tởm trào dâng trong lòng.
— Nếu tôi nói không thì sao?
Lục Tử Ngôn cười rộ lên, tiếng cười đầy sự tàn nhẫn.
— Vậy thì bản đầy đủ của đoạn clip này sẽ được tung lên mạng.
— Lúc đó, không chỉ sự nghiệp, mà cả đời này của cô cũng nát.
Tôi im lặng một lúc, giả vờ như đang đấu tranh tâm lý.
— Cho tôi thời gian đến sáng mai.
Hắn hài lòng hừ lạnh.
— Tốt. Đừng có giở trò.
Hắn cúp máy.
Tôi tắt màn hình điện thoại, ném nó sang một bên.
— Lục Tử Ngôn, anh vẫn ngu xuẩn như vậy.
Tôi lẩm bẩm.
Hắn không hề biết tôi đã nắm giữ bản gốc trong tay.
Hắn cũng không biết tôi là người của tương lai.
Tôi biết rõ 10 giờ sáng mai hắn sẽ tổ chức họp báo.
Hắn sẽ đóng vai vị hôn phu đau khổ vì bị phản bội.
Lâm Tuyết Nhi sẽ đóng vai người em gái tốt bụng bị hại.
Cơ chế ngoại hối trong đầu tôi hiện ra rõ rệt.
Toàn bộ kịch bản buổi họp báo của chúng đã được tôi ghi nhớ.
Bây giờ, tôi cần một đồng minh đủ mạnh.
Tôi lấy một chiếc điện thoại khác, gọi cho số máy vừa liên lạc lúc nãy.
— Kỷ tiên sinh, tôi nhận được quà của anh rồi.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
— Cô thông minh hơn tôi nghĩ.
Giọng Kỷ Thần trầm thấp, mang theo chút lười biếng.
— Tại sao anh lại gửi nó cho tôi?
Tôi thẳng thắn vào vấn đề.
Kỷ Thần bật cười, tiếng cười nghe rất êm tai nhưng đầy nguy hiểm.
— Vì tôi ghét những kẻ dùng công nghệ của tôi để làm trò bẩn.
— Và vì… tôi muốn xem cô định “vả mặt” bọn họ thế nào.
Tôi mỉm cười, ánh mắt trở nên sắc lạnh.
— Vậy thì anh không thất vọng đâu.
— Tôi muốn mượn hệ thống phát sóng toàn thành phố của Hổ Nha.
Kỷ Thần im lặng một lát, rồi đáp:
— Giá không rẻ đâu, Thẩm tiểu thư.
— Sau khi tôi đòi lại được tập đoàn Thẩm thị, anh sẽ có 10% cổ phần.
Đây là một canh bạc lớn.
Nhưng tôi biết Kỷ Thần là người duy nhất dám chơi cuộc chơi này.
— Thỏa thuận xong. 8 giờ tối nay, gặp tôi ở văn phòng.
Hắn cúp máy.
Tôi bắt đầu thay quần áo.
Tôi chọn một bộ vest đen ôm sát, trang điểm theo phong cách Hong Kong sắc sảo.
Đôi môi đỏ rực như máu.
Pixie tóc ngắn cá tính càng tôn lên vẻ lạnh lùng.
Tôi nhìn mình trong gương.
Thẩm Nhược Hi của kiếp này không còn là quân cờ để kẻ khác sai khiến.
Tôi lái xe đến trụ sở của Hổ Nha.
Tòa nhà cao 88 tầng nằm sừng sững giữa trung tâm Thượng Hải.
Nhân viên dẫn tôi lên tầng cao nhất.
Cửa văn phòng mở ra.
Kỷ Thần đang đứng bên cửa sổ sát đất, tay cầm ly rượu vang.
Hắn cao lớn, diện mạo xuất chúng nhưng tỏa ra khí thế áp người.
— Thẩm tiểu thư, trông cô không giống người đang gặp scandal.
Hắn quay lại, ánh mắt dò xét nhìn tôi.
— Scandal chỉ dành cho những kẻ không có chuẩn bị.
Tôi ngồi xuống ghế sofa, vắt chéo chân đầy quyền lực.
Tôi đẩy chiếc USB về phía hắn.
— Đây là toàn bộ file ghi âm cuộc gọi của Lục Tử Ngôn lúc nãy.
— Và cả kế hoạch bôi nhọ tôi mà hắn đã thuê đội ngũ seeding.
Kỷ Thần cầm chiếc USB lên, xoay nhẹ trong tay.
— Cô muốn phát nó lúc nào?
Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ lớn trên tường.
— 10 giờ sáng mai.
— Ngay giữa buổi họp báo của bọn chúng.
Kỷ Thần nhướng mày, vẻ mặt đầy hứng thú.
— Cô muốn phá nát buổi lễ đính hôn trá hình đó sao?
Tôi lắc đầu, khóe môi khẽ cong lên.
— Không chỉ phá nát.
— Tôi muốn biến buổi họp báo đó thành đám tang cho sự nghiệp của bọn chúng.
Kỷ Thần tiến lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt tôi.
Khoảng cách quá gần khiến tôi ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thanh khiết trên người hắn.
— Cô thật tàn nhẫn.
— Cảm ơn lời khen của anh.
Tôi không hề né tránh ánh nhìn của hắn.
Hắn nhìn tôi một lúc lâu, rồi bất ngờ đưa tay ra.
— Hợp tác vui vẻ.
Tôi bắt lấy tay hắn. Bàn tay hắn rất ấm, nhưng sự dứt khoát thì cực kỳ lạnh lùng.
Rời khỏi Hổ Nha, tôi nhận được tin nhắn từ Lâm Tuyết Nhi.
“Chị Nhược Hi, chị đừng trách anh Tử Ngôn nhé. Anh ấy cũng chỉ vì công ty thôi.”
“Nếu chị chịu xin lỗi em, em sẽ khuyên anh ấy nương tay.”
Kèm theo đó là một tấm ảnh.
Lâm Tuyết Nhi đang ngồi trong phòng làm việc của Lục Tử Ngôn.
Trên người ả là chiếc áo sơ mi của hắn.
Sự khiêu khích trắng trợn.
Ở kiếp trước, tôi đã phát điên khi thấy cảnh này.
Tôi đã xông đến đó và bị bảo vệ đuổi ra ngoài như một con chó điên.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ mỉm cười.
Tôi nhấn nút chụp màn hình tấm ảnh đó.
Đây sẽ là một tư liệu quý giá cho buổi livestream sáng mai.
Tôi nhắn lại một câu duy nhất:
“Cứ mặc áo của hắn cho ấm, vì ngày mai cô sẽ không còn gì để mặc đâu.”
Gửi xong, tôi tắt máy.
Đêm nay, Thượng Hải yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Nhưng tôi biết, dưới lớp vỏ bọc bình yên đó là một cơn bão đang tích tụ.
Tôi mở lịch trình ngoại hối trong đầu.
Sự kiện tiếp theo: 9 giờ sáng mai, Lục Tử Ngôn sẽ mua chuộc bác sĩ để làm giả giấy khám thai cho Lâm Tuyết Nhi.
Hắn muốn dùng đứa con (giả) để ép bố mẹ tôi gạch tên tôi khỏi gia phả.
Tôi nhấc điện thoại, gọi cho một thám tử tư.
— Tôi cần ảnh chụp Lục Tử Ngôn ra vào phòng khám phụ khoa vào sáng mai.
— Phải chụp rõ mặt bác sĩ nhận phong bì.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
Tôi nằm xuống giường, nhắm mắt lại.
Cảm giác hưng phấn chảy trong huyết quản.
Ngày mai, tôi sẽ cho cả thế giới thấy màn kịch của bọn chúng nực nội thế nào.
Nhưng ngay lúc tôi sắp chìm vào giấc ngủ, chuông cửa căn hộ đột ngột vang lên.
Giờ này là 2 giờ sáng.
Tôi nhìn qua camera an ninh.
Một người đàn ông mặc đồ đen, đội mũ sụp che kín mặt đang đứng trước cửa.
Hắn giơ lên một tấm thẻ.
Đó là thẻ nhân viên của tập đoàn Thẩm thị — tập đoàn của gia đình tôi.
Nhưng tấm thẻ này dính đầy máu.