Chương 1
Dòng nước đá lạnh tràn vào phổi.
Cảm giác ngạt thở xé toạc lồng ngực.
Tôi chết rồi.
Chết trong sự phỉ nhổ của toàn xã hội.
Chết vì bị dán nhãn “tiểu tam” cướp hôn phu của bạn thân.
Chết vì đoạn clip nóng giả mạo do chính tay Lục Tử Ngôn và Lâm Tuyết Nhi dàn dựng.
Nhưng, tôi lại mở mắt ra.
Mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc.
Tiếng ly rượu chạm nhau lanh lảnh.
Tiếng cười nói giả tạo của giới thượng lưu Thượng Hải.
Tôi đang đứng bên bờ hồ bơi của khách sạn Peninsula.
Ánh đèn pha rực rỡ khiến tôi nheo mắt.
Bàn tay tôi đang siết chặt chiếc ly pha lê.
— Chị Nhược Hi, chị đừng giận anh Tử Ngôn nữa mà.
Giọng nói mềm mỏng, run rẩy vang lên bên tai.
Tôi quay đầu lại.
Gương mặt thanh thuần, đôi mắt đẫm nước của Lâm Tuyết Nhi đập vào mắt.
Ả ta đang mặc chiếc váy trắng tinh khôi như một thiên thần.
Ký ức ùa về như thác lũ.
Đây là đêm tiệc từ thiện của tập đoàn Tinh Quang.
Mười phút nữa, Lâm Tuyết Nhi sẽ giả vờ ngã xuống hồ bơi.
Ả sẽ lu loa rằng tôi vì ghen tuông mà ra tay độc ác.
Lục Tử Ngôn sẽ lao đến, tát tôi một cú trời giáng.
Đó là khởi đầu cho chuỗi bi kịch đẩy tôi vào chỗ chết ở kiếp trước.
Tôi cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ Patek Philippe trên tay.
8 giờ 15 phút tối.
Đúng rồi.
Lịch trình scandal bắt đầu kích hoạt.
— Nhược Hi, em nghe tôi giải thích đã.
Lục Tử Ngôn bước đến, gương mặt đạo mạo nhưng ánh mắt đầy vẻ tính toán.
Hắn tiến lại gần, định nắm lấy tay tôi.
Tôi lùi lại một bước, tránh khỏi cái chạm bẩn thỉu đó.
— Đừng chạm vào tôi.
Giọng tôi lạnh như băng.
Lục Tử Ngôn sững sờ.
Lâm Tuyết Nhi lập tức tiến lên, che chắn trước mặt hắn.
— Chị, chị đừng mắng anh ấy. Đều là lỗi của em.
Ả ta bắt đầu diễn.
Hai vai run rẩy.
Nước mắt chực trào.
Đám đông xung quanh bắt đầu chú ý, xì xào bàn tán.
Tôi nhìn ả, khóe môi khẽ nhếch lên.
Muốn diễn sao? Được, tôi sẽ cho cô một sân khấu lớn nhất đời mình.
Tôi thò tay vào túi xách, rút chiếc điện thoại đời mới nhất ra.
Ngón tay lướt nhanh trên màn hình.
Mở ứng dụng livestream của Hổ Nha.
Tiêu đề: “Trực tiếp cảnh Ảnh hậu tương lai tự dìm mình dưới nước”.
Tôi vốn là biên kịch vàng, tôi biết khán giả thích xem cái gì nhất.
Chỉ trong 30 giây, số người xem nhảy lên 500, rồi 2.000.
— Nhược Hi, em làm gì vậy? Cất điện thoại đi!
Lục Tử Ngôn gằn giọng, tiến tới định giật máy.
Tôi giơ điện thoại lên cao, hướng camera thẳng vào mặt hắn.
— Anh sợ gì sao? Tôi đang quảng bá cho tiệc từ thiện của anh mà.
Lúc này, Lâm Tuyết Nhi thấy thời cơ đã chín muồi.
Ả nhìn thấy máy quay, càng diễn hăng hơn.
Ả tiến sát về phía bờ hồ bơi, gót giày cao gót khẽ chao đảo.
— Chị Nhược Hi, em xin lỗi, em trả anh Tử Ngôn lại cho chị… Á!
Lâm Tuyết Nhi ngả người ra sau theo đúng kịch bản cũ.
Nhưng ở kiếp trước, tôi đã lao tới định kéo ả lại.
Kết quả là bị ả lôi xuống nước cùng, rồi ả lu loa tôi đẩy ả.
Còn bây giờ?
Tôi đứng im.
Thậm chí, tôi còn lùi lại hẳn hai bước.
Tõm!
Tiếng nước bắn tung tóe.
Lâm Tuyết Nhi rơi xuống hồ bơi sâu 2 mét.
Ả vùng vẫy, nước mắt lẫn nước hồ nhòe nhoẹt trên mặt.
— Cứu… Cứu em… Chị Nhược Hi… sao chị lại làm thế…
Tôi vẫn bình thản cầm điện thoại, quay cận cảnh gương mặt hoảng loạn của ả.
Bão comment trên livestream bắt đầu nổ ra.
[Trời ơi, Ảnh hậu Tuyết Nhi bị đẩy xuống nước kìa!]
[Khoan đã, nhìn kỹ đi, cô gái kia đứng cách xa cả mét cơ mà?]
[Đúng vậy, Tuyết Nhi tự ngã mà? Có ai chạm vào cô ta đâu?]
Lục Tử Ngôn hốt hoảng lao xuống hồ, bế Lâm Tuyết Nhi lên.
Hắn đặt ả nằm trên sàn đá cẩm thạch, vội vàng cởi áo khoác che cho ả.
Gương mặt hắn đỏ bừng vì giận dữ, quát lớn:
— Thẩm Nhược Hi! Cô điên rồi sao? Sao cô dám đẩy cô ấy?
Tôi bình thản nhìn vào camera, rồi quay sang nhìn hắn.
— Anh Lục, mắt anh có vấn đề à? Hay để tôi cho anh xem lại bản record nhé?
Tôi xoay màn hình điện thoại về phía đám đông đang vây quanh.
Hơn 10.000 người đang xem trực tiếp.
Đoạn video ghi lại rõ mồn một cảnh tôi lùi lại trước khi Lâm Tuyết Nhi “ngã”.
Gương mặt Lâm Tuyết Nhi tái mét, không phải vì lạnh mà vì sợ.
Ả không ngờ tôi lại livestream.
Ả không ngờ tôi không hề đưa tay ra cứu như mọi lần.
— Em… em không nói chị đẩy em… em chỉ là… trượt chân thôi.
Lâm Tuyết Nhi lập bập sửa lời, giọng run bắn.
— Ồ? Vừa rồi cô chẳng phải vừa gọi tên tôi vừa kêu cứu sao?
Tôi tiến lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt ả.
— Tuyết Nhi, kỹ năng diễn xuất của cô dạo này tụt dốc quá.
— Muốn hãm hại người khác thì cũng phải tập luyện cho kỹ chứ.
Tôi đứng thẳng người dậy, giọng nói vang vọng khắp sảnh tiệc.
— Thưa quý vị, hôm nay là tiệc từ thiện, tôi không muốn làm mất vui.
— Nhưng có vẻ vị hôn phu của tôi và “em gái tốt” của tôi đang muốn diễn kịch cho mọi người xem.
Lục Tử Ngôn nghiến răng, đứng dậy định tát tôi.
Tôi đã quá quen với cái tát này ở kiếp trước.
Nhưng lần này, tôi bắt lấy cổ tay hắn giữa không trung.
Sức lực của một kẻ đã chết đi sống lại không hề nhỏ.
Tôi siết chặt lấy cổ tay hắn, đau đến mức hắn phải nhăn mặt.
— Đừng dùng bàn tay dơ bẩn này chạm vào tôi.
— Lục Tử Ngôn, cuộc chơi của chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi.
Tôi buông tay hắn ra, thản nhiên bước đi giữa những ánh mắt ngỡ ngàng.
Điện thoại vẫn đang livestream.
Lượt xem đã vượt mức 50.000.
Lâm Tuyết Nhi ngồi bệt dưới đất, run rẩy trong vòng tay Lục Tử Ngôn.
Hình ảnh “ngọc nữ” thanh thuần của ả bắt đầu có vết nứt đầu tiên.
Tôi bước ra khỏi khách sạn Peninsula, làn gió đêm Thượng Hải thổi qua mái tóc.
Cảm giác tự do thật tuyệt vời.
Tôi biết, ngày mai tiêu đề báo chí sẽ bùng nổ.
Nhưng đó chỉ là món khai vị.
Theo timeline tôi nhớ, ngày mốt sẽ là lúc Lục Tử Ngôn tung ra clip Deepfake.
Hắn muốn dùng scandal ngoại tình để ép tôi hủy hôn và chiếm đoạt kịch bản “Trường Ca”.
Tôi mỉm cười, rút điện thoại ra gọi vào một số máy lạ.
— Alô, Kỷ Thần đúng không?
— Tôi có một đơn hàng lớn cho nền tảng Hổ Nha của anh đây.
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi vang lên giọng nam trầm thấp, đầy thú vị.
— Thẩm tiểu thư? Cô vừa tạo ra một cơn bão trên app của tôi đấy.
— Tôi muốn mua vị trí banner đẹp nhất vào tối ngày mốt.
— Tôi sẽ tặng cho giới showbiz một món quà “siêu to khổng lồ”.
Tôi cúp máy, ánh mắt nhìn về phía những tòa nhà chọc trời của Thượng Hải.
Lục Tử Ngôn, Lâm Tuyết Nhi.
Kiếp trước các người nợ tôi một mạng.
Kiếp này, tôi sẽ khiến các người sống không bằng chết.
Tôi lướt web, nhìn thấy thông báo tin nhắn từ Lục Tử Ngôn.
“Thẩm Nhược Hi, cô mau xóa livestream và xin lỗi Tuyết Nhi ngay, nếu không đừng trách tôi tuyệt tình!”
Tôi không trả lời, chỉ nhẹ nhàng nhấn nút “Chặn”.
Sự tuyệt tình của anh, tôi đã nếm đủ ở kiếp trước rồi.
Bây giờ, đến lượt tôi tuyệt tình với các người.
Tôi về đến căn hộ của mình, bắt đầu mở máy tính.
Dữ liệu về các vụ bê bối của Tinh Quang trong 2 năm tới hiện rõ trong đầu tôi.
Tôi gõ từng dòng lệnh, chuẩn bị cho cú “vả mặt” thứ hai.
Mọi chuyện đang đi đúng quỹ đạo, cho đến khi tôi nhận được một email ẩn danh với tiêu đề: ‘Tôi biết cô đã chết như thế nào ở kiếp trước”
Tôi nheo mắt.
Ở kiếp trước, không hề có email này.
Liệu có điều gì đó đã thay đổi?