Chương 8
Cơn mê thuốc kéo dài như một thế kỷ. Khi tôi tỉnh dậy, chân tay vẫn bị xích chặt vào thành giường sắt, nhưng đầu óc đã tỉnh táo hơn một chút nhờ bản năng sinh tồn của một bác sĩ.
Tôi nghe thấy tiếng còi xe cấp cứu hụ liên hồi ngoài cửa sổ, hòa cùng tiếng mưa tầm tã. Bất ngờ, dưới gối tôi có vật gì đó rung nhẹ.
Một chiếc điện thoại cũ, loại chỉ có chức năng nghe gọi cơ bản, được ai đó nhét vào từ bao giờ. Màn hình sáng lên một dòng tin nhắn duy nhất: “Nhìn xuống gầm giường. Lão Tứ.”
Tôi nghiêng người, cơn đau từ mũi tiêm hôm qua xộc lên não. Dưới gầm giường, dán bằng băng dính y tế, là một tập tài liệu mỏng. Tôi run rẩy bóc nó ra. Đó là E15 và E16 – những đòn chí mạng cuối cùng mà Hạ Tử Kỳ đã thu thập được từ thế giới bên ngoài.
【E15 – Báo cáo ‘Vụ án giả’ (Điều tra độc lập)】
- Nội dung: Nhóm Lưu Khải Minh đã dựng lên 6 ca mổ “ma”.
- Thủ đoạn: Sử dụng tên bệnh nhân đã ra viện hoặc đã mất để lập hồ sơ mổ mới, rút tiền bảo hiểm và kinh phí nghiên cứu.
- Phát hiện kinh hoàng: Trong số 6 ca này, có 2 ca thực chất là người vô gia cư bị đưa vào viện dưới danh nghĩa “bệnh nhân nặc danh cấp cứu”, sau đó bị lấy nội tạng và xóa hồ sơ hoàn toàn.
- Xác nhận: Hạ Tử Kỳ (Báo Công lý).
Tôi nghẹn đắng cổ họng. Họ không chỉ lừa người giàu, họ còn săn lùng những kẻ thấp cổ bé họng nhất xã hội.
Tôi lật sang trang tiếp theo. Đây là danh sách mà Cố Ngôn Trạch đã liều mạng in ra từ máy chủ phòng Tài vụ trước khi nó bị khóa.
【E16 – Danh sách 12 tài khoản trung gian (Cập nhật)】
- TK: 6222… – Chủ tài khoản: Chu Vãn Thanh. (Dòng tiền đến từ: Công ty Dược X)
- TK: 6225… – Chủ tài khoản: Trình Viễn Sơn. (Dòng tiền đến từ: Quỹ tài trợ Cầm Vân Bích) … 12. TK: 1088… – Chủ tài khoản: Tống Du Nhiên. (Ghi chú đặc biệt: Tài khoản này được dùng để chuyển khoản cho 2 thẩm định viên y đức nhằm mua chuộc kết quả giám định vụ La Mộ Vũ).
Hóa ra, 600 triệu trong tài khoản mang tên tôi đã được dùng để mua sự im lặng cho cái chết của anh Vũ. Bọn chúng biến tôi thành kẻ cầm đầu, kẻ đã sát hại đàn anh để che giấu tội lỗi của mình.
Cửa phòng bật mở.
Trình Viễn Sơn bước vào, vẫn bộ blouse trắng phẳng phiu nhưng gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Anh ta cầm trên tay một khay thuốc mới.
“Em nhìn thấy nó rồi đúng không?” Anh ta nhìn tập tài liệu trên tay tôi, giọng nói không còn chút ấm áp nào.
“Tại sao, anh Sơn?” Tôi nhìn anh, nước mắt trào ra. “Anh là người đã dạy em rằng bác sĩ phải là người cuối cùng rời bỏ bệnh nhân. Tại sao anh lại ký vào bản giám định tâm thần của em? Tại sao anh lại giữ cái đồng hồ vàng đó?”
Trình Viễn Sơn dừng lại, đặt khay thuốc xuống bàn. Anh ta thong thả tháo chiếc đồng hồ vàng trên tay, đặt nó ngay trước mặt tôi.
“Cái đồng hồ này không phải của tôi. Nó là của La Mộ Vũ.”
Tôi sững sờ.
“Anh Vũ bị đẩy xuống, nhưng cậu ấy đã kịp giật lấy chiếc đồng hồ của kẻ thủ ác. Và kẻ đó… không phải tôi.” Trình Viễn Sơn lật mặt sau của chiếc đồng hồ, nơi có khắc ba chữ cái nhỏ xíu: L.K.M.
“Lưu Khải Minh?” Tôi thầm thì.
“Đêm đó, tôi đã đến quá muộn.” Trình Viễn Sơn ngồi xuống ghế, gục đầu vào hai bàn tay. “Tôi thấy Lưu Khải Minh đứng ở lan can. Ông ta ép tôi phải chọn: Hoặc là ký vào hồ sơ giả để làm người giám hộ cho em – cách duy nhất để tôi có thể giữ em ở lại cái phòng biệt lập này thay vì bị tống vào tù ngay lập tức; hoặc là để ông ta phi tang em như cách ông ta đã làm với Mộ Vũ.”
“Vậy anh là ‘Lão Tứ’?”
Trình Viễn Sơn ngẩng đầu lên, nụ cười héo hắt: “Không. Lão Tứ là người mà em không bao giờ ngờ tới đâu. Cậu ta đang ở ngay trong cái bệnh viện này, dưới một danh phận mà không ai để ý.”
Đúng lúc đó, loa phát thanh của bệnh viện vang lên một thông báo khẩn cấp:
“Yêu cầu bác sĩ Trình Viễn Sơn đến phòng họp số 1 ngay lập tức. Có đoàn thanh tra đột xuất từ Bộ Y tế.”
Trình Viễn Sơn biến sắc. Anh ta vội vàng nhét chiếc USB màu đỏ vào tay tôi, rồi dùng chìa khóa vạn năng mở khóa tay cho tôi.
“Chạy đi, Du Nhiên. Hạ Tử Kỳ đã công bố danh sách E16 lên mạng rồi. Mạng xã hội đang bùng nổ. Lưu Khải Minh đang định tiêu hủy nốt E18 – bằng chứng cuối cùng để buộc tội em hoàn toàn. Em phải lấy được nó trước ông ta.”
Tôi chạy như điên dại qua những hành lang tối tăm của khu tâm thần, tiến về phía văn phòng Ban Giám đốc. Lòng bàn tay tôi vã mồ hôi, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tôi nhận được một tin nhắn mới từ “Lão Tứ”:
“Đừng tin Trình Viễn Sơn hoàn toàn. Anh ta đang chơi một ván bài đôi. Nhìn vào túi áo blouse của anh ta lúc nãy đi. Có một tờ giấy cam kết nhận tiền từ Cầm Vân Bích đấy.”
Tôi khựng lại giữa hành lang. Đầu óc tôi quay cuồng. Ai mới là bạn? Ai mới là thù?
Tôi đứng trước cửa phòng Lưu Khải Minh. Bên trong, tiếng mảnh kính vỡ và tiếng quát tháo của ông ta vang lên.
“Tìm thấy con bé đó chưa? Phải bắt nó ký vào tờ thỏa thuận nhận tội trước khi đoàn thanh tra vào đến đây!”
Tôi đẩy cửa bước vào.
Lưu Khải Minh xoay người lại, gương mặt gầy guộc của ông ta lộ rõ vẻ hung tàn. Trên bàn ông ta là một xấp giấy tờ dày cộm, tờ trên cùng có in dòng chữ đỏ đậm: E18 – THỎA THUẬN NHẬN TỘI.
“Du Nhiên, em đến đúng lúc lắm.” Ông ta cười gằn, tay cầm một con dao phẫu thuật sắc lẹm. “Ký đi, rồi tôi sẽ để em sống.”
Câu móc kết: Tôi nhìn vào tờ giấy E18, rồi nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn flash của báo chí và ánh đèn xanh đỏ của cảnh sát đang bao vây bệnh viện. Tôi cầm cây bút lên, nhưng không nhìn vào tờ giấy mà nhìn thẳng vào Lưu Khải Minh: “Ông biết tại sao La Mộ Vũ lại gọi cuộc gọi đó cho ông không? Không phải để cầu cứu. Mà là để ghi âm lại lời tự thú của ông.” Điện thoại tôi bỗng vang lên giọng nói của chính Lưu Khải Minh: “Cắt đi. Sống chết là số mệnh.” Lão Tứ đang livestream toàn bộ cảnh này.