Chương 7
Sáng hôm sau. Ánh sáng không đến từ mặt trời, mà từ những bóng đèn huỳnh quang chói gắt trên trần nhà cao vút.
Tôi tỉnh dậy, thấy mình đang ngồi trên một chiếc ghế nhựa cứng, tay bị cố định vào bàn bằng một vòng khóa từ tính. Mùi nhựa mới và mùi nước tẩy javen nồng nặc. Đây không phải đồn cảnh sát, cũng không phải bệnh viện tâm thần bình thường. Đây là phòng “làm việc” của Ban Đào tạo nội bộ – nơi những bác sĩ mắc sai lầm nghiêm trọng bị thẩm vấn trước khi bị tước chứng chỉ hành nghề.
Phía đối diện tôi không phải là Lưu Khải Minh.
Là Giáo sư Cầm Vân Bích – người hướng dẫn luận văn, người mà tôi từng coi là mẹ trong ngành y. Bà ngồi đó, gương mặt phúc hậu thường ngày giờ đây lạnh lùng như một pho tượng đá.
“Du Nhiên, tại sao em lại để mình rơi vào tình cảnh này?” Bà đẩy một tập hồ sơ về phía tôi. “Hồ sơ sức khỏe của em từ phòng y tế nhà trường gửi sang. Em có muốn xem không?”
Tôi nhìn vào tập giấy. Đầu óc tôi choáng váng vì liều thuốc an thần họ đã tiêm khi bắt tôi ở quán cà phê.
【E13 – Biên bản giám định sức khỏe tâm thần (Nội bộ)】
- Đối tượng: Tống Du Nhiên (Nghiên cứu sinh khóa 28).
- Triệu chứng ghi nhận: Hoang tưởng bị hại, thường xuyên tự tạo ra các kịch bản về âm mưu tham nhũng không có thật. Có dấu hiệu trầm cảm nặng sau cái chết của đồng nghiệp La Mộ Vũ.
- Kết luận: Rối loạn tâm thần phân liệt thể hoang tưởng (F20.0).
- Đề nghị: Đình chỉ mọi hoạt động chuyên môn, cưỡng chế điều trị tại khu biệt lập để đảm bảo an toàn cho bệnh nhân khác.
- Giám định viên: GS. TS. Cầm Vân Bích.
“Em không điên!” Tôi gào lên, âm thanh lạc đi trong căn phòng cách âm. “Bà biết rõ anh Vũ chết vì cái gì. Bà biết rõ Lưu Khải Minh đang làm gì!”
Cầm Vân Bích không chớp mắt. Bà chậm rãi lấy ra một tờ giấy khác. Tờ giấy này mới chính là bản án tử hình dành cho cuộc đời tôi.
“Ký vào đây đi, Du Nhiên.” Bà đẩy một cây bút máy sang. “Ký xong, em sẽ được đưa về nhà điều trị ngoại trú. Tài sản của gia đình em sẽ được giữ nguyên, và bệnh viện sẽ không truy cứu số tiền 600 triệu trong tài khoản của em nữa. Coi như đây là sự nhân nhượng cuối cùng của Khoa dành cho em.”
Tôi nhìn xuống tờ giấy. Đó là E14.
[E14 – Giấy cam kết tự nguyện và Miễn trách nhiệm y đức]
- Bên A: Bệnh viện Đại học Y khoa.
- Bên B: Tống Du Nhiên.
- Nội dung: Tôi, Tống Du Nhiên, thừa nhận mọi sai sót trong quá trình điều trị ca bệnh 06 (Trần Đại Nghĩa) là do trạng thái tâm lý không ổn định. Tôi tự nguyện từ bỏ quyền hành nghề y và cam kết không tiết lộ bất kỳ thông tin nào liên quan đến dự án nghiên cứu của Khoa.
- Đổi lại: Bệnh viện sẽ miễn mọi trách nhiệm hình sự và dân sự liên quan đến các khoản thất thoát tài chính mang tên tôi.
“Nếu tôi không ký?” Tôi nhìn bà, mắt đỏ ngầu.
“Thì em sẽ ở lại đây mãi mãi.” Cầm Vân Bích hạ thấp giọng, một sự tàn nhẫn lộ rõ trong kịch bản mà bà đã viết sẵn. “Trong hồ sơ, em đã là người tâm thần. Lời nói của một người điên chống lại một Giáo sư đầu ngành và một Phó trưởng khoa danh tiếng… em nghĩ xã hội sẽ tin ai?”
Tôi nhìn vào cây bút máy. Bọn họ không muốn giết tôi. Họ muốn giết “danh phận” của tôi. Họ muốn tôi sống như một cái xác không hồn, mang theo vết nhơ tâm thần để mọi bằng chứng tôi nắm giữ trở thành rác rưởi trong mắt pháp luật.
Tôi chợt nhớ đến lời anh Vũ: “Đừng mở ở đây. Họ đang nghe thấy tất cả.”
Tôi cầm cây bút lên, tay run rẩy. Nhưng thay vì ký tên, tôi viết một dòng chữ lớn lên bản cam kết: “BỆNH NHÂN PHÒNG 402 VẪN CÒN SỐNG.”
Sắc mặt Cầm Vân Bích biến đổi. Bà giật lấy tờ giấy, nghiến răng: “Em ngoan cố giống hệt La Mộ Vũ. Cậu ta cũng đã viết dòng này trước khi rơi xuống. Em có biết tại sao cậu ta phải chết không?”
Bà đứng dậy, ghé sát tai tôi, mùi nước hoa hoa huệ nồng đến nhức óc.
“Vì cậu ta phát hiện ra, cái thận mà cậu ta vừa cắt bỏ từ bệnh nhân phòng 402 không phải để ghép cho ai cả. Nó được đưa vào phòng thí nghiệm của tôi để phục vụ cho dự án ‘Tế bào gốc tái tạo’ mà tôi sắp nhận giải thưởng quốc tế. Em hiểu chứ? Anh Vũ của em chết vì anh ta không chịu hiểu rằng: Một mạng người nghèo khổ không đáng giá bằng một bước tiến của y học thế giới.”
Tôi rùng mình. Không phải buôn lậu nội tạng thông thường. Đây là một công xưởng giết người phục vụ cho danh vọng cá nhân của những “vị thánh” áo trắng.
Bà ta vẫy tay. Hai nhân viên y tế bước vào, trên tay là một khay đựng ống tiêm và dây đai định vị.
“Đưa bác sĩ Tống về khu đặc biệt. Tiêm liều duy trì.”
Tôi bị đè xuống ghế. Khi mũi kim đâm vào cánh tay, tôi nhìn thấy trên bàn của Cầm Vân Bích có một xấp tài liệu khác vừa được gửi đến. Đó là báo cáo về vụ kính vỡ đêm anh Vũ mất.
Tờ giấy đó bị che khuất một nửa, nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy phần ký tên bên dưới mục “Người làm chứng có mặt tại hiện trường”.
Không phải bảo vệ. Không phải Lưu Khải Minh.
Mà là một cái tên khiến tôi tuyệt vọng hơn cả cái chết.
Tôi lịm dần đi trong cơn mê thuốc. Hình ảnh cuối cùng lọt vào mắt tôi là tờ cam kết miễn trách nhiệm đã được in sẵn. Ở phần dành cho “Người giám hộ hợp pháp của bệnh nhân tâm thần”, tên của mẹ tôi đã bị gạch bỏ. Thay vào đó là một cái tên khác đã ký sẵn bằng mực xanh đậm: Bác sĩ trưởng Trình Viễn Sơn. Hóa ra, kẻ đưa tôi vào “nhà tù” này, chính là người duy nhất tôi đã từng cầu cứu.