Chương 1
Cái lạnh từ lưỡi búa găm vào gáy không đau đớn như tôi tưởng. Nó chỉ là một cú va chạm khô khốc, theo sau là cảm giác ấm nóng của máu tươi bắt đầu tràn ra, thấm đẫm cổ áo lụa đắt tiền.
Tôi ngã quỵ xuống nền gạch hoa cương sáng loáng. Trước mắt tôi, đôi giày vải cũ kỹ, lấm lem bùn đất và nồng nặc mùi hôi thối của chợ búa đang run rẩy.
Lâm Chi Vân cầm cây búa củi, gương mặt vặn vẹo vì căm hận. Chị ta không thèm nhìn vết thương của tôi, mà chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc vòng vàng ròng trên cổ tay tôi, gào lên như một con thú bị thương:
- Tại sao? Tại sao cùng là chị em một nhà, tôi phải ở cái xưởng mổ heo bẩn thỉu, cả ngày ngửi mùi máu tanh, còn cô lại được làm phu nhân giám đốc, ra vào có xe đưa đón?
- Hồi đó bà mối bảo thằng Khánh là hạng du côn, ai cũng chê. Sao nó lại giàu lên được? Sao nó lại yêu chiều cô như thế?
- Lâm Xuân Dao, cô cướp hết vận may của tôi rồi. Nếu ngày đó người lấy Trần Hữu Khánh là tôi, thì người đứng ở đây, kiêu ngạo như thế này, phải là tôi mới đúng!
Tôi muốn nói. Tôi muốn bảo với chị rằng để Trần Hữu Khánh từ một gã du côn chuyên đi đòi nợ thuê trở thành ông chủ bất động sản, tôi đã phải thức trắng bao nhiêu đêm tính toán sổ sách, đã phải bán sạch hồi môn để cứu hắn ra khỏi trại tạm giam, đã phải quỳ lạy người ta để xin một mối làm ăn.
Nhưng cổ họng tôi chỉ ộc ra những ngụm máu đỏ tươi. Tầm nhìn mờ dần. Hình ảnh cuối cùng tôi thấy là chị gái điên cuồng lột chiếc vòng vàng trên tay tôi, mặc kệ xác tôi chưa lạnh hẳn.
…
- Dao! Xuân Dao! Con nhỏ này, sao cứ ngồi ngây ra đó? Bà mối đang hỏi kìa!
Tiếng quát của mẹ vang lên bên tai kèm theo một cái vỗ mạnh vào vai làm tôi giật bắn mình.
Mùi máu tanh biến mất. Thay vào đó là mùi khói bếp nồng nồng và mùi trầu không từ miệng bà mối. Tôi ngơ ngác nhìn quanh. Căn nhà mái ngói cũ kỹ, bộ bàn ghế gỗ mòn vẹt, và trên bàn là hai lá số tử vi.
Đây là mùa hè năm 19xx. Cái năm mà tôi và Lâm Chi Vân cùng đến tuổi gả chồng.
Bà mối hắng giọng, liếc nhìn hai chị em tôi rồi chậm rãi nói:
- Nhà họ Trần bên xóm Đông muốn hỏi vợ cho thằng Khánh. Thằng này thì hơi phá phách, hay tụ tập bạn bè, nhưng nhà nó có nền tảng, sau này chắc không thiếu ăn.
- Còn nhà họ Tạ ở phố huyện, anh Tạ Bình Sinh làm nghề mổ heo. Người thì thô kệch, lại có vết sẹo trên mặt nhìn hơi dữ, nhưng được cái chăm chỉ, có cửa hàng riêng. Ý hai đứa thế nào?
Kiếp trước, Lâm Chi Vân nghe đến “mổ heo” là bĩu môi chê bẩn, nghe đến “du côn” là sợ bị đánh. Chị ta khóc lóc đòi lấy Tạ Bình Sinh vì nghĩ anh ta có nghề ổn định, ít ra không bị chết đói. Còn tôi, bị mẹ ép gả cho Trần Hữu Khánh để “trị” cái tính nết của hắn.
Nhưng lần này, lịch sử không lặp lại.
Lâm Chi Vân đột nhiên đứng bật dậy, mắt chị ta sáng quắc một cách bất thường, bàn tay run rẩy nắm chặt lấy vạt áo. Chị ta nhìn lá số của Trần Hữu Khánh như nhìn thấy một hũ vàng lộ thiên. Không đợi ai kịp phản ứng, chị ta hét lớn:
- Con lấy Trần Hữu Khánh! Mẹ, con muốn gả cho nhà họ Trần!
Mẹ tôi ngẩn người, bà mối cũng đánh rơi cả miếng trầu đang cầm trên tay:
- Vân à, con nghĩ kỹ chưa? Thằng Khánh nó hay đánh lộn lắm đó, về nó tẩn cho thì khổ. Anh Bình Sinh dù sao cũng có cái nghề trong tay…
Lâm Chi Vân lắc đầu quầy quậy, giọng đầy quyết đoán nhưng không giấu nổi vẻ đắc ý:
- Con không sợ khổ. Con thấy anh Khánh có khí chất, sau này nhất định làm nên chuyện lớn. Con là chị, con nhường mối “ổn định” kia cho em Dao.
Nói xong, chị ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ ban ơn nhưng sâu thẳm lại là sự khinh miệt và hả hê. Chị ta tưởng tôi không biết. Chị ta chắc chắn cũng đã trọng sinh rồi. Chị ta nghĩ rằng chỉ cần chiếm lấy “cái xác” là Trần Hữu Khánh, chị ta sẽ mặc nhiên có được khối tài sản khổng lồ ở tương lai.
Tôi cúi đầu, che đi tia lạnh lẽo trong mắt. Chị ơi là chị, chị cướp người đàn ông đó, nhưng chị có biết cách làm cho hắn giàu lên không? Chị có chịu được cảnh hắn đem tiền đi bao gái, có đủ mưu mẹo để chặn đứng những phi vụ làm ăn phạm pháp của hắn không?
Tôi ngẩng lên, khẽ mỉm cười, giọng bình thản đến lạ lùng:
- Nếu chị Vân đã thích anh Khánh như vậy, con xin nghe lời mẹ, gả cho anh Bình Sinh ạ.
Cả gian phòng im phăng phắc. Lâm Chi Vân thở phào một hơi nhẹ nhõm, nụ cười trên môi chị ta càng lúc càng rộng.
- Đúng đó Dao, anh Bình Sinh tốt lắm, tuy hơi thô lỗ tí nhưng… hợp với em.
Tôi nhìn chị ta, lòng thầm nhủ:
- Chị cứ giữ lấy “mối tốt” của chị đi. Kiếp này, để xem ai mới là người đứng trên đỉnh cao phú quý.